Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 994: Ny Cát Sa Giác Tỉnh Năng Lực Mới

Ưm

Ny Cát Sa hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi mở đôi mắt xinh đẹp, sự mê man trong con mắt màu xanh từng bước tiêu tán.

- Ngủ thật thoải mái.

Cô nghiêng người, vùi đầu vào gối mềm, theo thói quen chuẩn bị nằm trên giường năm phút đồng hồ.

Tích tắc tích tắc…….

trên tường, đồng hồ quả lắc không ngừng đung đưa.

Ny Cát Sa đọc thầm từng giây, năm phút đồng hồ vừa qua đã ép buộc chính mình ngồi dậy.

- Rời giường, rời giường!!

Cô vặn eo bẻ cổ, ngáp dài, nước mắt giàn giụa nơi khóe mắt. Cô gái tóc xanh vén chăn lên, rồi bước xuống giường, động tác nhanh chóng mặc quần áo và mang giày đàng hoàng vào.

Ny Cát Sa chuyển tay, luôn cảm thấy thân thể có điểm khác thường.

Cô giơ tay lên, nhìn năm ngón tay mảnh khảnh, theo bản năng nhắm ngay tấm gương thủy tinh ở phía trước, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, một cánh tay phản chiếu trong tấm gương.

- Cái gì vậy???

Ny Cát Sa kinh hô thành tiếng, vội vàng thả tay xuống, cánh tay trên gương thủy tinh cũng biến mất. Cô hô hấp dồn dập, sửng sờ tại chỗ.

Ny Cát Sa nhìn tay một chút, sau đó nhìn tấm gương, do dự, và tiếp tục giơ tay lên thử.

Suy nghĩ của cô dâng trào, một cánh tay lại xuất hiện trên bức tường kính, và theo suy nghĩ của cô thực hiện những cử chỉ và động tác khác nhau.

- Chẳng lẽ ta trở thành Giác Tỉnh Giả rồi hả?

Ny Cát Sa hô hấp dồn dập, nhớ tới mấy ngày trước, Mục Lương cho cô ăn Long Quả Vô Hạn.

Cô còn tưởng rằng là mình vận khí không tốt, không cách nào giác tỉnh năng lực, hiện tại xem ra, chỉ là thời gian hấp thụ năng lượng hơi dài mà thôi.

- Quá tuyệt vời.

Ny Cát Sa hưng phấn nhảy về phía trước ngay tại chỗ.

Ầm ầm!!

Cánh cửa đột ngột bị đẩy ra từ bên ngoài, Ly Nguyệt khẩn trương đi tới.

Cô nhìn vẻ mặt hưng phấn thiếu nữ tóc xanh, nghi ngờ hỏi:

- Ny Cát Sa, làm sao vậy?

Cô ở phòng nghỉ nghe được tiếng kinh hô của cô gái tóc xanh, vội vã qua đây kiểm tra.

- Ly Nguyệt, tới đúng dịp lắm, ta đã trở thành Giác Tỉnh Giả.

Ny Cát Sa hưng phấn nói. Ly Nguyệt trừng lớn con ngươi trắng bặc, ngạc nhiên nói:

- Thật không?

- Ừm, ta thi triển cho ngươi xem.

Ny Cát Sa hưng phấn dùng sức gật đầu, giơ tay về phía nữ tử tóc trắng. Ly Nguyệt tò mò nhìn, trong lòng còn có chút ao ước.

Ny Cát Sa tập trung tinh thần, ở trên vai nữ tử trắng, một cánh tay mọc ra, động tác linh hoạt sờ sờ đầu Ly Nguyệt.

- Cái gì đây?

Thân thể Ly Nguyệt run một cái, bị dọa sợ hết hồn.

Cô quay đầu nhìn về phía bả vai, cánh tay trắng nõn nhẹ nhàng đung đưa, thoạt nhìn có chút kinh dị.

- A!!

Ly Nguyệt sửng sốt một chút, sau đó thét chói tai.

- Xuỵt, đừng kích động, đây chính là năng lực giác tỉnh của ta.

Ny Cát Sa bước nhanh về phí trước, đưa tay che miệng cô gái tóc trắng, lo lắng quấy nhiễu quá nhiều người.

Đôi mắt Ly Nguyệt trợn tròn, nhìn chằm chằm đôi mắt màu xanh của Ny Cát Sa, mới chậm rãi trầm tĩnh lại.

- Hô!

Ny Cát Sa thở phào, buông tay ra.

Ly Nguyệt mắt mờ đi, bình luận:

- Năng lực giác tỉnh của ngươi cũng cũng thật là quỷ dị.

- Biết làm sao được?

Ny Cát Sa giơ tay lên, lại một cánh tay xuất hiện trước ngực nữ tử tóc trắng.

-....

Ly Nguyệt mặt hơi ửng đỏ, tức giận trừng thiếu nữ tóc xanh.

- Ha ha, khá là quái dị.

Ny Cát Sa cười gượng vài tiếng, vội vã khống chế tay biến mất.

- Đi, đem tin tức này nói cho Mục Lương.

Ly Nguyệt kéo tay thiếu nữ tóc xanh, xoay người đi ra phía ngoài.

- Chờ chút, ta còn muốn cho thành chủ đại nhân một niềm bất ngờ.

Ny Cát Sa nói.

Ly Nguyệt cũng không thèm quay đầu lại, nói:

- Ngươi không dọa được Mục Lương.

- Hình như đúng vậy thật.....

Ny Cát Sa nghiêng đầu suy nghĩ, lấy khí chất bình tĩnh của Mục Lương, sợ là thực sự không dọa được anh ấy.

Hai người vui vẻ đi tới phòng nghỉ, Mục Lương đang dựa vào sô pha uống trà nóng. Anh ngẩng đầu nhìn về phía hai cô, ôn nhuận hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Mục Lương, Ny Cát Sa trở thành Giác Tỉnh Giả.

Ly Nguyệt thay hồi đáp.

- Ừm.

Ny Cát Sa gật đầu lia lịa.

Mục Lương kinh ngạc hơi nhăn mi, buông chén trà trong tay, nói:

- Nói tỉ mỉ cho ta nghe.

- Sau khi ta tỉnh lại thì có...

Ny Cát Sa cặn kẽ nói.

- Thi triển năng lực đi.

Mục Lương ngồi thẳng người nói.

Khóe miệng Ny Cát Sa nhấc lên, ngây thơ nhắc nhở:

- Được rồi, đại nhân đừng bị giật mình nhé.

Mục Lương cười một tiếng, đưa tay ý bảo thiếu nữ tóc xanh bắt đầu.

Ny Cát Sa giơ tay lên, thi triển năng lực giác tỉnh.

Sau một khắc, Mục Lương phát giác ra nghiêng đầu nhìn về phía bên cạnh.

Ở trên tay vịn sô pha, một cánh tay trắng nõn mọc ra, linh hoạt phất tay chào hỏi với hắn. Mục Lương sửng sốt một chút, đây là năng lực của Long Quả Vô Hạn:

- Thành chủ đại nhân bị giật mình sao?

Ny Cát Sa nhỏ giọng thầm thì.

- Ny Cát Sa, ngươi có thể linh hoạt khống chế cái tay này không?

Mục Lương chăm chú khuôn mặt hỏi.

- Có thể nha, nó được khống chế theo ý niệm của ta.

Ny Cát Sa gật đầu, khống chế cánh tay bày ra động tác đặc biệt.

- Thú vị.

Mục Lương nhếch miệng lên.

Anh ra hiệu rõ ràng:

- Ngươi thử xem, xem có thể tạo ra nhiều cánh tay nữa hơn hay không?

- Ta thử xem.

Ny Cát Sa tập trung khống chế tinh thần.

Một lát sau, tay vịn sô pha bên kia cũng mọc ra một cánh tay, cũng có thể linh hoạt khống chế.

- Chỉ có thể như vậy.

Ny Cát Sa thở khẽ một hơi, không có cách nào tạo ra nhiều cánh tay hơn.

Mắt Mục Lương lộ vẻ tiếc nuối, khác xa với khả năng mà anh tưởng tượng.

Thiếu nữ tóc xanh chỉ có thể khống chế hai cái cánh tay, điều này bị hạn chế bởi ‘phần cứng’, dù sao người bình thường đều chỉ có thể có hai cái cánh tay.

Anh suy nghĩ một lúc, tiếp tục nói:

- Ngươi thử lại lần nữa, có thể mọc ra vị trí thân thể nào khác hay không.

- Ta thử xem.

Ny Cát Sa nghiêm túc một chút đầu.

Cô lần nữa tập trung tinh thần, nhìn chăm chú vào trên tay vịn ghế sa lon. Sau vài hơi thở, một lỗ tai xinh xắn mọc ra, trông giống hệt lỗ tai thiếu nữ tóc xanh.

- Này, nó thực sự có thể.

Ny Cát Sa hưng phấn hô.

Mục Lương vươn tay, nhẹ nhéo nhẹ lỗ tai trên tay vịn sô pha, hiếu kỳ hỏi:

- Có cảm giác không?

- Có.

Ny Cát Sa hơi đỏ mặt, cảm thấy mình lỗ tai có chút ấm áp.

Mục Lương vỗ tay phát ra tiếng vào lỗ tai bên cạnh ghế sa lon, hỏi:

- Có thể nghe được không?

- Có thể, nghe rất rõ.

Ny Cát Sa gật đầu đáp.

- Ngươi mặc U Linh Khôi Giáp, thử lại năng lực lần nữa.

Mục Lương bình tĩnh tiếng nói.

- Được rồi.

Ny Cát Sa xoay người trở lại phòng nghỉ mặc U Linh Khôi Giáp vào.

- Tiến nhập trạng thái ẩn thân, rồi thi triển năng lực.

Mục Lương nhắc nhở.

Ny Cát Sa không hỏi nhiều, giơ tay lên vỗ g U Linh Khôi Giáp, thành công vào trạng thái ẩn thân.

Anh nghiêng đầu nhìn về phía tay vịn sô pha, nơi đó không có gì thay đổi.

Anh vươn tay, chậm rãi từ lướt qua tay vịn trên sô pha, trượt hơn phân nửa thì bị vật vô hình ngăn cản. Ny Cát Sa hơi kinh ngạc nói:

- Đại nhân, ngươi có thể nhìn thấy tay của ta sao?

Mục Lương như có điều suy nghĩ nói:

- Năng lực chế tạo ra tứ chi, chịu ảnh hưởng bởi trạng thái chính nó sao...?
Bạn cần đăng nhập để bình luận