Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1093: Có Kẻ Đột Nhập

Giả Lỗ im lặng bĩu môi, ôm hòm gỗ đi theo rồi thận trọng thả chúng nó xuống bàn.

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng trong nhà phát sáng, chiếu rọi toàn bộ căn phòng.

Phong Vũ nhìn quanh phòng khách một vòng, nhưng không hề phát hiện được chỗ nào không đúng.

Lão xoay người đi lên lầu hai, ánh mắt rơi xuống vị trí ở góc tường.

Bên trong đèn chụp lưu ly gắn trên tường, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng toả sáng chiếu rọi không gian tầng hai.

Ở góc tường, một cô gái tóc màu lục đứng nghiêm, hai mắt nhắm nghiền chậm rãi mở ra.

Ở góc tường khác, một người đàn ông tóc trắng cũng đồng dạng mở mắt ra.

Phong Vũ quan sát hai con người quỷ dị, sau đó trên mặt hiện lên một nụ cười hài lòng và vui mừng.

- Khải Na, tới đây.

Lão giơ tay lên, trầm giọng nói.

Cộp cộp cộp.....

Cô gái tóc lục cất bước đi tới trước mặt Đại trưởng lão thành Tương Lai, thần sắc của cô không hề có một chút biến hóa nào.

Phong Vũ cẩn thận quan sát cô gái tóc lục, lông mày chậm rãi nhăn lại, lão thấy được dấu chân rõ ràng trên chiếc áo da thú cô ấy đang mặc.

Lão quay đầu nhìn về phía người đàn ông tóc trắng, trên cẳng tay cũng có nửa cái dấu chân.

- Có người đã đột nhập vào đây.

Đôi mắt của Phong Vũ híp lại, sắc mặt lão trở nên âm trầm.

Giả Lỗ ngạc nhiên thốt lên:

- Không thể nào! Nếu có người lẻn vào đây thì sao có thể tránh thoát được sự công kích của số một và số hai chứ?

Số một trong miệng hắn chính là cô gái tóc xanh lá, Khải Na.

Số hai là người đàn ông tóc trắng, hai người được lấy tên dựa theo thứ tự cải tạo thành công.

Phong Vũ quay đầu nhìn thuộc hạ, nói với giọng khàn khàn:

- Một vài Giác Tỉnh Giả đặc thù có thể dễ dàng đột nhập vào đây, ví dụ như người có năng lực đi xuyên tường.

Giả Lỗ há to miệng, thấp giọng nghi ngờ hỏi:

- Nhưng kẻ đó là ai mới được?

Trên mặt của Phong Vũ hiện lên sự âm trầm, đối tượng đầu tiên mà lão nghĩ tới chính là người của thành Huyền Vũ.

Nhưng lão nghĩ lại, những người ở chỗ này đều có hiềm nghi rất lớn.

Giả Lỗ vội vàng đi kiểm tra tầng hai, phát hiện tất cả đồ đạc hắn mang theo đều ở tại vị trí ban đầu, không có thứ nào bị mất.

Hắn nhíu mày nghi ngờ nói:

- Thật là quái lạ, đồ đạc đều đầy đủ, vậy tên kia lẻn vào đây để làm gì chứ?

Phong Vũ trầm mặt, cất bước đi tới cạnh cửa sổ, đẩy cửa nhìn ra bên ngoài.

Căn nhà đối diện chính là nơi cư trú của đảo chủ Hải Điệp.

Vừa vặn Hải Điệp cũng thò đầu ra từ lầu hai, chạm phải ánh mắt của Đại trưởng lão thành Tương Lai.

- Lão già khọm.

Hải Điệp hừ lạnh một tiếng, sau đó nhanh tay đóng cửa sổ lại.

Cô cực kỳ chán ghét hành vi cố tình nâng giá ác ý của Phong Vũ ở hội đấu giá.

-....

Da mặt của Phong Vũ co giật.

Lão xoay người trở vào phòng, Giả Lỗ đang kiểm tra cơ thể của người đàn ông tóc trắng nhưng không nhìn thấy chỗ bị tổn thương.

- Không cần kiểm tra, muốn tổn hại cơ thể của số hai không dễ dàng như vậy đâu.

Phong Vũ lạnh lùng nói:

- Chỉ có Cường Hóa Giả cấp 8 trở lên mới có thể khiến hắn bị thương.

Cô gái tóc xanh lá và người đàn ông tóc trắng đều xem như là linh khí cao cấp sống, cả hai đều là những sản phẩm thử nghiệm đầu tiên sau khi thành Tương Lai tiến hành Thí Nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người.

- Ừ.

Giả Lỗ oán thầm trong lòng.

- Ngươi lui ra ngoài đi.

Phong Vũ lạnh lùng mở miệng đuổi người.

- Vâng.

Giả Lỗ khom lưng cung kính hành lễ rồi xoay người đi xuống lầu.

Hắn đi ra bên ngoài, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đặt trước nhà, ngước mắt nhìn về phía tán cây cực lớn chiếu lấp lánh, trong đầu hiện lên dáng vẻ của một cô gái tóc trắng.

- Không biết bây giờ A Đát Trúc thế nào rồi....?

Giả Lỗ nhớ tới đội viên trước kia.

Kể từ khi cô ấy gia nhập vào thành Huyền Vũ, đã lâu rồi hắn không có tin tức gì về đối phương.

Giả Lỗ hít sâu một hơi, dựa lưng vào thành ghế, đôi mắt dần dần nhắm lại.

Ở mái nhà đối diện, Ngôn Băng lạnh lùng nhìn chăm chú vào Giả Lỗ.

Giả Lỗ đang nằm nghỉ ngơi đột nhiên rùng mình một cái, hắn lập tức mở mắt quét nhìn bốn phía.

- Kỳ quái, tại sao ta luôn cảm thấy có ai đó đang nhìn ta, chẳng lẽ là ảo giác sao?

Giả Lỗ nhíu chặt mày.

- Thú vị đấy, ý thức rất nhạy bén.

Ngôn Băng chớp chớp đôi mắt màu tím.

Cô không dám tiến lại quá gần để tránh việc bị Khải Na phát hiện, bây giờ Đại trưởng lão thành Tương Lai cũng có mặt ở đây, đến lúc đó, cô muốn chạy thoát đã không phải là việc đơn giản.

Cót két…..

Cách đó không xa, một cánh cửa phòng bị đẩy ra, Bạch Trạch chắp hai tay sau lưng rời đi khu Trung Ương.

Đôi mắt đẹp của Ngôn Băng híp lại, đã trễ thế này rồi mà hắn còn muốn đi nơi nào nữa?

- Ngươi đi theo dõi hắn đi, ở đây cứ giao cho ta.

Giọng nói của Ny Cát Sa vang lên bên cạnh cô gái tóc tím.

Nhiệm vụ nguyên bản của Ny Cát Sa chính là phụ trách giám sát nhất cử nhất động của Bạch Trạch.

Nhưng bây giờ Đại trưởng lão thành Tương Lai ở trong nhà, có hai người Khải Na canh chừng, không thích hợp để giám sát ở cự ly gần nữa.

Năng lực thức tỉnh của cô gái tóc xanh vừa vặn có thể quan sát được tình huống trong phòng mà không bị kẻ nào phát hiện.

- Được, ta đi đây.

Ngôn Băng đáp, đồng ý thay đổi nhiệm vụ với Ny Cát Sa.

Cơ thể của cô nhẹ như yến lao qua từng căn nhà, nhanh chóng đuổi theo bước chân của Bạch Trạch.

Ny Cát Sa quay đầu nhìn về phía nơi ở tạm thời của Đại trưởng lão thành Tương Lai.

Cô nhắm mắt lại rồi tưởng tượng hình dáng của tòa nhà đối diện.

Vài hơi thở sau, trong nhà của Phong Vũ có một đôi mắt và một đôi tai lặng lẽ xuất hiện trên trần nhà.

Tròng mắt màu xanh chuyển động, phát hiện cô gái tóc xanh lá và người đàn ông tóc trắng đứng ở góc tường.

Bọn họ đứng yên, không hề có động tĩnh, dường như cả hai không phát hiện đôi mắt và lỗ tai của Ny Cát Sa.

- Rất tốt.

Ny Cát Sa lặng lẽ thở phào một hơi, yên tĩnh quan sát nhất cử nhất động của Phong Vũ.

Một bên khác, Ngôn Băng đi theo Bạch Trạch rời khỏi Khu Vực Trung Ương, hai người một trước một sau đi trên đường lớn, hướng về phía Khu dân cư.

Cô gái tóc tím nhíu mày, hắn muốn đi tới đây để làm cái gì?

Nửa giờ sau, Bạch Trạch đi vào Nhà Tắm Công Cộng.

Ngôn Băng sửng sốt một chút, vì lý do cẩn thận, cô không cùng đi vào mà là lựa chọn hiện thân, cất bước đi tới trước quầy tiếp tân.

- Đưa ta xem tin tức đăng ký trong vòng một giờ gần nhất.

Cô lạnh nhạt nói.

- Tốt, xin đại nhân chờ trong chốc lát.

Nhân viên phục vụ không dám thất lễ, vội vàng tìm ra bản đăng ký ở dưới quầy rồi cung kính đưa cho cô gái tóc tím.

Ngôn Băng cầm bản đăng ký, cẩn thận lật xem từng tờ một.

Tại khi này không có quá nhiều người tới nhà tắm, trên bản đăng ký chỉ vỏn vẹn mười lăm cái tên.

Ngôn Băng đưa tay rút ra một tờ giấy trắng rồi sao chép toàn bộ tin tức cơ sở của những người này.

Cô hoài nghi có ai đó đã tới Nhà Tắm Công Cộng đợi sẵn, bây giờ Bạch Trạch tới đây chính là để mật đàm với đối phương.

- Không, có khả năng là người kia vẫn còn chưa tới...

Ngôn Băng ngừng viết một lát.
Bạn cần đăng nhập để bình luận