Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2623: Bị Bắt! Đe Dọa.

Áo Mỗ đột nhiên nói:

- Có khi nào nó ở trên giường không?

- Xốc chăn lên.

Áo La lạnh giọng mở miệng.

Lăng Hương và Linh Vận đắp chăn ngủ, các nàng cảm thấy ấm áp mới có thể ngủ ngon được.

- Hì hì ~~~

- Để ta.

Áo Mỗ xoa xoa hai bàn tay vào nhau rồi tiến lên trước, vừa bắt lấy góc chăn định vén lên.

- Ngươi dám động một cái thì ta lập tức chặt đứt cổ của ngươi.

Giọng nói lạnh như băng vang lên, một thanh đao lóe tia sáng lạnh lẽo gác ở trên cổ Áo Mỗ.

Cơ thể của Áo Mỗ cứng đờ, hàn ý từ trên cổ truyền tới khiến hắn sợ hãi không thôi, thậm chí hắn còn có thể cảm nhận rõ ràng từng cọng lông tơ đang dựng đứng.

- Ai đó?

Áo La chợt biến sắc.

- Ngươi cũng đừng cử động.

Ly Nguyệt vươn tay lên, đoản đao chống ở cổ họng Áo Mỗ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hi Sắt và Hi Phù Ni hiện thân, quân nỏ trong tay nâng lên nhắm ngay bọn hộ vệ còn lại.

Áo La lập tức nhận ra Ly Nguyệt, đồng tử co rút lại, khiếp sợ thốt lên:

- Là ngươi!

Ly Nguyệt lạnh nhạt nói:

- Lại gặp mặt rồi, Áo La các hạ.

Áo La lo sợ nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh trên người tuôn ra, lưỡi dao tại yết hầu khiến hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hắn khó hiểu hỏi:

- Làm sao ngươi biết ta sẽ ra tay?

Ly Nguyệt không rảnh trả lời đối phương, chỉ là lấy ra một quả cầu rồi vỗ vào người Áo La.

Ngay sau đó, toàn thân Áo La chợt trở nên vô lực, giống như cơ thể bị móc rỗng, tê liệt ngã xuống đất.

- Lá gan của ngươi thật không nhỏ, dám ngang nhiên trộm cắp ở trong vương quốc Huyền Vũ, chẳng lẽ ngươi coi hiến pháp của chúng ta là để bày trí à?



An Kiệt Lạp lạnh lùng cười một tiếng, đồng dạng vỗ một quả cầu vào người Áo Mỗ.

Quả cầu này là vũ khí mới do Mục Lương nghiên cứu, bên trong có khắc ma pháp trận suy yếu, khi va chạm vào cơ thể thì đối phương sẽ mất đi sức lực, đây là vũ khí mới dành cho Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

- Các ngươi vừa mới làm gì thế, mau buông đại ca của ta ra!

Áo Thái hoảng sợ hét lên.

Ngón tay của Hi Sắt chạm vào cò của quân nỏ, lạnh giọng nhắc nhở:

- Đừng nhúc nhích, nếu không thì chết.

Cơ thể của Áo Thái cứng đờ, sắc mặt khó coi vô cùng.

Hắn quay đầu nhìn tên hộ vệ bên cạnh, ánh mắt lấp lóe, âm thầm trao đổi tín hiệu.

Tên hộ vệ kia khẽ gật đầu một cái, trong lòng hiểu rõ, lực chú ý lập tức đặt lên trên Hi Phù Ni đứng gần đó.

- Bắt trói tất cả lại đi.

Ly Nguyệt lạnh nhạt nói.

- Vâng.

Hai chị em Hi Sắt lên tiếng.

Giây kế tiếp, Áo Thái chợt hô lên:

- Ra tay!

Bọn hộ vệ lập tức vọt tới trước, tốc độ nhanh kinh người, muốn cướp đoạt quân nỏ trong tay hai chị em Hi Sắt.

- Vút ~~~

Ánh mắt của Hi Sắt lạnh lẽo, bóp cò không chút do dự, tên nỏ bắn ra xuyên thủng đầu của hai gã hộ vệ.

- Còn dám cử động thì chết đi.

Ánh mắt của cô lạnh như băng sương, tên nỏ mới đã được lắp xong.

- Chết, chết rồi.

Những tên hộ vệ khác khiếp sợ không thôi, động tác vọt tới trước đều dừng lại.

Sắc mặt của đám người Áo Thái khó coi cực kỳ, còn chưa kịp ra tay thì đã chết hai người, cái này còn đánh đấm gì nữa?

Ly Nguyệt không rảnh để nói nhảm, cô lấy một viên Phú Năng Trân Châu rồi há miệng nuốt vào, thi triển năng lực Tơ Nhện Ám Ảnh khống chế đám người còn lại.

- Trói toàn bộ rồi mang đi.

Cô lạnh giọng ra lệnh.

- Vâng.



Đám người Hi Sắt lên tiếng, tiến lên dùng dây thừng tơ nhện thừng trói gô những người còn lại.

……

An Kiệt Lạp giơ tay gõ chiếc loa nhỏ đeo bên tai, thông báo hộ vệ Trung Ương qua đây bắt người.

Ly Nguyệt nhìn gian phòng hỗn độn, lại nhìn về phía hai gã hộ vệ chết đi ngã xuống đất, sắc mặt cô càng lạnh hơn.

Hi Sắt trói hết đám hộ vệ của tay phú thương, nhìn Lăng Hương và Linh Vận còn ngủ mê man trên giường, hỏi:

- Ly Nguyệt đội trưởng, có cần đánh thức các cô ấy không?

- Chờ một chút.

Ly Nguyệt nhàn nhạt nói.

- Thả chúng ta ra.

Sắc mặt của Áo La rất khó coi, hắn ta dùng hết toàn lực cũng không thể hét to, toàn thân đau đớn như bị quất đánh, nhúc nhích một cái đều cảm thấy trắc trở vô cùng.

- Ngươi ồn ào quá, im lặng.

Ly Nguyệt lạnh nhạt nhìn lại.

Áo La tức giận nói với giọng khàn khàn:

- Ngươi không thể bắt ta, ta không phải là người của vương quốc Huyền Vũ.

Ly Nguyệt nhàn nhạt nói:

- Đã vào vương quốc Huyền Vũ thì phải tuân thủ pháp luật pháp quy của vương quốc Huyền Vũ, bất luận kẻ nào cũng vậy.

An Kiệt Lạp bĩu môi, quơ quơ đoản đao trong tay, nhìn Áo La rồi hờ hững nói:

- Nếu ngươi không phải người của vương quốc Huyền Vũ, vậy thì bị giết thì cũng sẽ không có ai biết, đúng không?

- Ừm, vậy thì giết đi.

Ly Nguyệt bình tĩnh lên tiếng.

- Đừng.

Áo La sốt ruột hô lên, hắn ta thấy được sự nghiêm túc trong mắt của cô gái tóc trắng, biết đối phương không phải đùa giỡn.

Ly Nguyệt hơi nâng cằm lên, nói:

- Làm bọn hắn câm miệng, có chuyện gì thì chờ đến phòng thẩm vấn Ngục Giam lại nói.

- Vâng.

Hi Phù Ni đi lên trước, lấy ra một đoàn tơ nhện chặn miệng đám người Áo La.

Ly Nguyệt khẽ thở ra một hơi, cuối cùng lỗ tai cũng được thanh tịnh, nhìn về phía Linh Vận và Lăng Hương, ra lệnh:

- Đánh thức các cô ấy.

Chuyện này có quan hệ tới Lăng Hương và Linh Vận, các cô ấy có quyền được biết, hiện tại để hai người nhìn tình huống trong phòng mới là cách trực quan nhất.

- Vâng.

An Kiệt Lạp đi lên trước, lấy ra bình ma dược trước đó, mở nắp rồi đặt dưới mũi hai cô gái.

Mùi hương từ trong bình bay ra rồi bị hít vào trong cơ thể theo nhịp hô hấp của hai người.

- Khụ khụ khụ ~~~

Lăng Hương ho khan, chậm rãi mở mắt ra.

- Có chuyện gì vậy?

Cô giơ tay lên dụi mắt, hữu khí vô lực lên tiếng, ánh mắt mơ hồ dừng ở trên người cô gái tóc trắng.

Linh Vận cũng tỉnh lại ngay sau đó, tinh thần còn rất mông lung.

- Còn chưa tỉnh sao?

Ly Nguyệt nhíu mày, lấy ra một hộp lưu ly khác, bên trong chứa một ít lá trà Tinh Thần.

Cô lấy ra hai mảnh lá trà, bóp miệng hai người nhét chúng vào trong.

Lá trà vừa bị thấm ướt, mùi trà lập tức lan tỏa bốn phía trong khoang miệng, nhanh chóng trợ giúp hai người hoàn toàn tỉnh táo.

Ánh mắt của Lăng Hương trở nên thanh minh, chớp mắt nhìn về phía Ly Nguyệt, kinh ngạc thốt lên:

- A, tiểu thư Ly Nguyệt, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Linh Vận cũng đã tỉnh táo trở lại, nhìn căn phòng đầy ắp người, ngẩn ngơ không biết đây là chuyện như thế nào?

- Chuyện là như thế này, đám người kia muốn lẻn vào phòng trộm cắp, còn muốn làm chuyện không tốt đối với các ngươi, may mắn chúng ta phát hiện kịp lúc.

An Kiệt Lạp giải thích ngắn gọn chuyện xảy ra tối hôm nay.

- To gan!

Lăng Hương lập tức đứng lên, tức giận giơ tay cho Áo La một cái tát.

- Bát ~~~
Bạn cần đăng nhập để bình luận