Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 572: Ngươi Muốn Đổi Công Việc Không

Trong thành Sơn... có hơn 4 vạn dân cư, người ở nơi này được người bên ngoài gọi là người lòng đất.
Người lòng đất... Bởi vì quanh năm sống bên trong ngọn núi, màu da với màu máu đều khác với người bình thường.
Lông mày của Mục Lương nhíu lại, không biết bởi vì nguyên nhân gì, trang giấy giới thiệu về người lòng đất bị xé mất, thiếu mất 1 phần 3 trang.
- Cho nên, người lòng đất đến cùng là như thế nào?
Anh tiếp tục đọc hai trang phía sau, đã không có nhiều thông tin liên quan tới người lòng đất.
- Đây là một tòa thành thú vị, có thể đi xem.
Mục Lương khép lại quyển du ký tập 1.
Quyển du ký rất dày, nội dung ghi lại không nhiều, số lượng từ mỗi một trang cũng có hạn, dù sao cũng là dùng than đen viết, kiểu chữ sẽ rất lớn, nếu không chữ viết ra căn bản sẽ không thể đọc được.
Anh cầm lấy quyển du ký thứ 2, tiếp tục lật xem.
- Thành phố Bắc Hải là một tòa thành lớn được xây ở trong vùng nước rộng lớn.
Mục Lương lại một lần bị nội dung hấp dẫn, lật ra trang thứ hai.
Thành Bắc Hải được gọi là thành phố Hi Vọng, bốn phía của nó đều là nước mặn.
Những người khác muốn vào thành, cần dựa vào thuyền gỗ, hoặc bay qua.
Sở dĩ thành lớn Bắc Hải mặc dù được gọi là thành Hi Vọng vì thành chủ là cường giả cấp 8 đỉnh phong.
Bà ấy thức tỉnh năng lực rất đặc biệt, có thể giúp người ta tái sinh xương gãy, giúp cho người sắp chết sống thêm một đoạn thời gian.
- Năng lực rất lợi hại .
Mục Lương tán thưởng một tiếng.
Bởi vì năng lực đặc biệt của thành chủ thành Bắc Hải, dẫn đến mỗi ngày đều có rất nhiều người khác đi tìm nó, muốn bái kiến thành chủ, mời bà ấy xuất thủ cứu người.
Những người này chín thành chín đều sẽ bị từ chối.
Mỗi ngày thành chủ thành Bắc Hải chỉ ra tay cứu giúp một lần, hơn nữa mời bà ấy giúp đỡ phải trả giá lớn, người bình thường sẽ không đáp ứng nổi.

- Mỗi ngày chỉ xuất thủ một lần, là bởi vì năng lực bị hạn chế sao?
Trong lòng của Mục Lương đưa ra suy đoán.
Anh yên lặng nhớ kỹ thành phố Bắc Hải, cùng với vị thành chủ nắm giữ năng lực đặc biệt này.
Mục Lương nhớ tới mẹ của Diêu nhi hình như chính là đi đến nơi này.
Anh lật tiếp hai trang sau, bên trong du ký mạo hiểm cũng không có viết con đường đi đến nơi đó, chỉ là rất tùy ý đề một câu, thành Bắc Hải ở phía bắc vùng đất này, rất xa.
Thành phố Bắc Hải còn có một loại đặc sản khác , đó chính là Thủy Hung Thú.
Thủy Hung Thú là một loài hung thú sống ở vùng nước mặn, cũng có người gọi là Hải Hung Thú.
Phần lớn thịt của Hải Hung Thú đều ăn rất ngon, nhưng vì khó bắt nên thịt của chúng rất đắt.
Thật ra, vùng nước mặn này có rất nhiều thành phố, nhưng đều ở sâu trong biển.
- Sau này, có thời gian có thể đi một chuyến.
Mục Lương khép lại quyển du ký tập 2, cuốn thứ hai này ghi lại rất nhiều thông tin hay.
Ngay sau đó anh cầm lấy cuốn du ký thứ ba, chuẩn bị tiếp tục đọc.
Cộc cộc cộc...
Lúc này, cửa phòng làm việc bị gõ vang.
- Mục Lương.
Âm thanh của Hồ Tiên vang lên ở ngoài cửa .
- Vào đi.
Mục Lương thuận miệng đáp một cái, tiếp theo đặt sách trong tay xuống.
Cót két...
Cửa thư phòng đẩy ra, Hồ Tiên bước uốn éo đi tới, yêu mị hỏi:
- Mục Lương, ngươi với thành Tương Lai giao dịch tài liệu Thú Lục Phù?
- Ừm.
Cơ thể của anh hơi lui về sau, xoay bánh xe ghế làm việc nhẹ nhàng lui về phía sau.
Hồ Tiên tự nhiên ngồi ở trên chân anh, hai tay ôm lấy cổ anh , nhả ra hơi thở như hương lan nói:
- Tài liệu ta sẽ cho người đưa tới, để ở trong phòng làm việc của ngươi nha!
- Ừ, được.
Mục Lương mỉm cười gật đầu.
Hồ Tiên đưa tay nâng cằm anh lên, quyến rũ nói:
- Linh khí cao cấp ngươi đồng ý chế tạo cho ta bao giờ có?
- Khụ khụ... Sắp có.
Anh ho khan hai tiếng, đưa tay bắt được tay Hồ Tiên.
- Ngươi đang lừa ta?
Hồ Tiên bẹp miệng.
Sắc mặt của anh nghiêm túc lại, vẻ mặt cứng rắn, thề son sắt nói:
- Sẽ không, không có.
Mấy ngày nay, anh quá bận rộn, trong thời gian ngắn quên mất.
Bởi vì chuyện của trưởng lão Chí Hải, thành Tương Lai bồi thường rất nhiều tài liệu hung thú, bên trong có tài liệu thích hợp chế thành Linh khí cao cấp cho Hồ Tiên sử dụng .
- Vậy lúc nào thì giúp ta chế tạo Linh khí cao cấp ?
Âm thanh yêu mị của Hồ Tiên vang lên.
- Trong hai ngày sẽ có.
Mục Lương đáp bằng chất giọng rất có từ tính.
- Vậy ta trở về Phố Buôn Bán đây.
Hồ Tiên nhẹ nhàng lui lại hai bước.
Mục Lương nhếch mép một cái.
Hồ ly tinh này câu người xong liền muốn chạy?
Anh tự tay phun ra tơ nhện, quấn lấy cô.
- A...
Cô kinh hô một tiếng, bị người nào đó kéo vào trong ngực.
- Muốn chạy?
Mục Lương véo cằm của Hồ Tiên một cái.
Trong con ngươi màu đỏ rực của cô hiện lên tia bối rối, run giọng mở miệng:

- Ta thật sự có chuyện.
..
Thành Huyền Vũ, trong Tam Tinh Lâu.
Sau quầy, Tuyết Cơ một tay đỡ cằm, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía cánh cửa.
Trên đường rất náo nhiệt, nhưng Tam Tinh Lâu cũng rất vắng vẻ.
Ngẫu nhiên có người vào hỏi qua, nhưng sau khi nghe đến giá cả dừng chân, cuối cùng đều lựa chọn rời đi.
Bọn họ đều đến thành Tương Lai, thương nhân hành hoang thì quay về trụ sở bên ngoài thành, có thể tiết kiệm một chút tinh thạch.

- Người rất nhiều, lại không người dừng chân.
Tuyết Cơ ngáp một cái, vặn eo bẻ cổ thản nhiên ngồi xuống.
Cô kéo ngăn tủ ra, lấy ra Công chúa Bạch Tuyết phần 2 mới mượn bên Tiệm Sách.
Sàn sạt...
Bách Biến Ma Nữ lật từng tờ từng tờ, đọc mê mẩn.
Đạp đạp đạp...
Lỗ tai của Tuyết Cơ giật giật, đặt quyển sách xuống ngẩng đầu lên, vừa muốn nói câu chào hoan nghênh, nhưng sau khi nhìn người tới liền ngậm miệng lại.

- Tuyết Cơ, đúng không?
Ly Nguyệt đứng trước quầy, khôi giáp năm màu khiến cho Bách Biến Ma Nữ nhìn thêm mấy lần.
Đây là Linh khí cao cấp?

- Ừ.
Con ngươi của Bách Biến Ma Nữ co rụt lại.

- Ta là Ly Nguyệt, Đội trưởng Bộ đội đặc chủng U Linh.
Âm thanh của cô lạnh lùng vang lên.

- Bộ đội đặc chủng U linh?
Đôi mắt của Tuyết Cơ chau lại, nhìn chăm chú.
Đáy mắt của cô thoáng qua một tia cảnh giác, trên mặt vẫn nở nụ cười, hỏi:

- Tìm ta có việc à?
Ly Nguyệt gật đầu nói:

- Đương nhiên, ngươi muốn đổi công việc không?

- Ài ài ài, đổi việc?
Tuyết Cơ ngạc nhiên.
Con ngươi cô ấy hơi đảo một cái, vội vàng tỏ thái độ nói:

- Ta rất thích công việc này, không cần thay đổi.

- Tiền lương công việc mới mỗi tháng là ba trăm đồng Huyền Vũ.
Ly Nguyệt nhẹ nhàng nói.
Tinh thần của Tuyết Cơ bị chấn động, thốt ra lời tò mò hỏi:

- Công việc gì?
Mỗi tháng ba trăm đồng Huyền Vũ, so với làm nhân viên ở Tam Tinh Lâu còn cao hơn gấp đôi.

- Làm người huấn luyện, dạy người khác diễn kịch.
Ly Nguyệt nói khẽ.

- Hả, nhưng ta không biết diễn kịch...
Tuyết Cơ sửng sốt một chút, sau đó gượng cười mở miệng.

- Biết, ta cảm thấy ngươi sẽ biết, đại nhân Mục Lương cũng cảm thấy ngươi biết.
Đôi mắt màu bạc của Ly Nguyệt đảo quanh người cô ấy.
Thiếu nữ tóc trắng không có ý định tản ra khí thế bản thân, khiến cho sắc mặt của Bách Biến Ma Nữ nghiêm túc lại.

- Thành chủ cũng nói như vậy?
Sắc mặt của Tuyết Cơ cứng đờ.
Tim cô ấy đập thình thịch, đại biểu bản thân đã bị thành chủ thành Huyền Vũ chú ý đến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận