Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 513: Công Chúa Bạch Tuyết Bản Dị Giới

Bốn phút trôi qua, cô gái tai thỏ kết thúc khảy đàn.
- Mục Lương, như thế nào?
Cô ôm đàn ghi-ta, ngước mắt nhìn về phía anh, đáy mắt có vẻ chờ mong.
- Rất tuyệt, rất êm tai.
Khóe miệng Mục Lương nhấc lên, đưa tay xoa xoa đầu cô gái.
- Chuyện đó, ngươi có thể dạy ta bài hát tiếp theo không?
Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc lập tức sáng lên, mong chờ nhìn Mục Lương.
- Có thể chứ, chỉ là ngươi còn phải học một số nhạc cụ khác nữa.
Anh ôn hòa nói.
Cô sửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi:
- Còn có nhạc cụ khác sao?
Cô biết cái Nhạc cụ là khái niệm gì.
- Tất nhiên, buổi biểu diễn ở Viện Ca Kịch, không thể chỉ có đàn ghi-ta được.
Mục Lương mỉm cười nói.
Sân khấu kịch không chỉ có ca hát, tương lai còn sẽ có tiểu phẩm, hát kịch và kịch nói.
Ngoài ra, Viện Ca Kịch còn cần có đội nhạc.
Mục Lương dự định giao đội nhạc cho Mễ Nặc và Hồ Tiên tuyển người và quản lý.
Cô gái tai thỏ có thể nhờ vào đó vượt qua bệnh sợ người lạ.
Hồ Tiên là người quản lý Phố Buôn Bán, Viện Ca Kịch ở Phố Buôn Bán nên có thể cùng nhau quản lý.
- Còn có nhạc cụ gì nữa?
Mễ Nặc cảm giác hứng thú truy hỏi.
- Hiện tại, chỉ có sáo và đàn.
Mục Lương ôn hòa lên tiếng.
Anh kéo ngăn kéo ra, lấy ra một cây sáo dài được làm bằng lưu ly, đặt ở trước mặt cô gái tai thỏ.
- Đây là sáo hay đàn?
Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam.
- Sáo.
Mục Lương mỉm cười nói.
- Nhạc cụ này rất đẹp, dùng nó như thế nào?
Đôi mắt Mễ Nặc tỏa sáng lấp lánh.
- Ta dạy cho ngươi.
Mục Lương cầm lấy Trường Tiêu, đưa tay giới thiệu chức năng của các lỗ phía trên.
- Đây là lỗ thổi thoát khí, cái này là sỉ, lạp, meo...
Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt đẹp, nghe rất nghiêm túc.
Nửa giờ sau, Mục Lương nâng chén trà lên nhấp miếng trà nóng.
- Nghe hiểu không?
Anh ôn nhu hỏi.
- Hình như nghe hiểu...
Mễ Nặc nhíu chân mày đáng yêu, cầm sáo yên tĩnh nghiên cứu.
Cơ thể của anh dựa về phía sau, mỉm cười nói:
- Không biết có thể hỏi ta.
- Được.
Cô gật đầu theo bản năng.
- Trước tiên học được cách thổi sáo đã, sau này ta sẽ dạy đàn cho ngươi.
Mục Lương nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô gái tai thỏ rồi nói.
- Ừm, được.
Mễ Nặc cầm tiêu, sắc mặt chuyên chú, chậm rãi bước ra ngoài.
- Phanh!
- A...
Theo một tiếng vang trầm thấp, Mễ Nặc đụng vào trên cửa, suýt chút ngã ngồi trên mặt đất.
- Chú ý an toàn.
Mục Lương dở khóc dở cười, đứng dậy thì đi dìu cô.
- Ta không sao.
Mễ Nặc vội vàng đứng lên, đưa tay xoa xoa cái trán, đỏ mặt mở cửa rời khỏi.
- Thật hấp tấp.
Mục Lương buồn cười lắc đầu, lại ngồi xuống chỗ.
- Muốn thành lập dàn nhạc, sân khấu kịch cũng phải bắt đầu chuẩn bị.
- Sân khấu kịch... Thì viết vở Công chúa Bạch Tuyết là được rồi.
Mục Lương kéo giấy bút qua, nhớ tới truyện cổ tích từng đọc qua ở kiếp trước.
Anh nhớ lại một chút, rất nhanh đã nhớ được nội dung những truyện cổ tích kia, vùi đầu viết, tiến hành chỉnh sửa cho thích hợp, chắc chắn sẽ không dùng bản Công chúa Bạch Tuyết lạc hậu, phải phù hợp với quan niệm của dị giới.
- Bảy chú lùn đổi thành bảy người thú là được, như vậy có thể để cho người thú mau chóng hòa nhập vào cuộc sống.
Hai giờ sau, Mục Lương đặt bút xuống, cầm lấy bản kịch sân khấu màn thứ nhất vừa mới viết xong, sắp xếp từ đầu đến cuối một lần nữa.
- Rất tốt, có thể bổ sung thêm một vài chi tiết rồi viết thành sách bỏ vào tiệm sách.
Mục Lương nhếch miệng lên, lại có cơ hội kiếm tinh thạch hung thú rồi.
- Sao thế, sao vui vẻ vậy?
Đúng lúc Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa phòng làm việc đi vào, nhìn thấy anh đang cười khanh khách.
- Mới viết xong kịch sân khấu, vừa khéo ngươi có thể nhìn một chút, xem có ý kiến gì không?
Mục Lương đưa kịch bản dầy cộp trong tay tới.
- Kịch sân khấu?
Nguyệt Thấm Lan nhận lấy kịch bản, ôm lòng tò mò, lật ra trang thứ nhất.
Cô đọc hai trang, sau đó trầm mê vào trong đó, không tự chủ được mà lật một tờ lại một tờ.
Mục Lương nhếch miệng lên, nhìn cô đang đọc mê mẩn, chứng minh kịch bản viết coi như không tệ.
Hai mươi phút trôi qua, Nguyệt Thấm Lan chưa thỏa mãn buông kịch bản xuống, mở to đôi mắt màu xanh nước biển, nghiêng đầu hỏi tới:
- Mục Lương, cuối cùng Công chúa Bạch Tuyết này kết thúc như thế nào?
- Có kết hôn với hoàng tử không?
- Hoàng hậu độc ác kia đã chết rồi sao?
Mục Lương vẫn chưa viết xong kịch bản Công chúa Bạch Tuyết, định chia làm hai bộ, gây ra cảm giác mong đợi.
Như vậy có thể hấp dẫn người xem, lần thứ hai cam tâm tình nguyện lấy ra tinh thạch hung thú đến Viện Ca Kịch.
- Ngươi đoán đi?
Mục Lương cười khẽ hỏi ngược lại.
- Ta làm sao biết được.
Nguyệt Thấm Lan đảo đôi mắt xinh đẹp khinh thường, giận trách:
- Ngươi không nói cho ta, đêm nay ta sẽ không ngủ được.
- Ta giao cho ngươi một nhiệm vụ, sau khi hoàn thành sẽ nói cho ngươi biết.
Mục Lương không nhịn được bật cười nói.
Nguyệt Thấm Lan híp đôi mắt đẹp, hỏi:
- Nhiệm vụ gì?
- Tuyển diễn viên.
Mục Lương nhấn mạnh từng chữ.
- Diễn viên?
Nguyệt Thấm Lan lại sửng sốt.
- Chính là người biểu diễn, tìm người tới diễn Công chúa Bạch Tuyết và đám người hoàng tử.
Mục Lương dùng lời nói phổ thông dễ hiểu giải thích một chút.
- Ta hiểu rồi.
Nguyệt Thấm Lan trở nên hiểu ra.
Một giây sau, đôi mắt của cô tỏa sáng, đưa tay chỉ chính mình:
- Ta có thể diễn Công chúa Bạch Tuyết.
Mục Lương nhíu mày lại, lời nói trêu đùa hỏi:
- Công chúa Bạch Tuyết phải được hoàng tử hôn mới có thể tỉnh lại, ngươi chắc chắn chứ?
- A, hoàng tử có thể là ngươi tới diễn được không?
Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ.
- Ta cũng không rảnh rỗi.
Mục Lương đưa tay nâng cằm Nguyệt Thấm Lan, mỉm cười.
- Vậy ta không diễn nữa.
Cô hơi bĩu môi, lúc này hơi có vẻ phụ nữ.
- Coi như ngươi không phải là công chúa Bạch Tuyết, ta cũng không phải là hoàng tử, nhưng vẫn có thể hôn ngươi.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương thâm thúy, lập tức không có dấu hiệu nào mà cúi đầu xuống.
- Ưm ưm...
Cô trợn tròn đôi mắt màu lam xinh đẹp, hai tay luống cuống quơ quàng.
Bốn mắt nhìn nhau, tim của cô đập rất nhanh, xấu hổ nhắm hai mắt lại.
- A...
Năm phút sau.
Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ, ánh mắt sâu kín nhìn anh.
- Còn muốn làm công chúa không?
Mục Lương cười hỏi.
- Không... Không làm.
Cô hờn dỗi trách một tiếng, tim vẫn đập rất nhanh như cũ.
- Còn muốn không?
Anh nhíu mày hỏi.
- Ta đi tìm diễn viên.
Nguyệt Thấm Lan quyến rũ liếc nhìn anh một cái, đạp giày cao gót xoay người bước nhanh rời khỏi.
- Tiến hơn một bước.
Mục Lương nhếch miệng lên, tâm trạng sung sướng.
Tùng tùng tùng...
Ngón tay Mục Lương nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, hắn đang suy nghĩ xem kịch sân khấu kịch còn thiếu cái gì.
- Có kịch bản rồi, trang phục cũng phải chuẩn bị trước mới được.
Anh đứng lên, chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc đi tới khu công xưởng.
Cót két…
Cửa phòng làm việc lại bị đẩy ra một lần nữa, Nguyệt Thấm Lan đã quay lại.
- Ngươi muốn đi đâu vậy?
Cô hắng giọng một cái, khuôn mặt xinh đẹp vẫn như cũ có chút xấu hổ ửng đỏ.
Mục Lương thưởng thức vẻ xấu hổ của cô, cười trả lời: .
- Đến xưởng dệt vải.
Anh lại hỏi ngược một câu:
- Ngươi còn có chuyện gì sao?
- Ta chỉ muốn hỏi một chút, ngươi thật sự muốn tìm bảy người thú tới diễn sao?
Nguyệt Thấm Lan ngữ khí sâu kín hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận