Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 415: Khuẩn Lên Men

Mục Lương nghiêng người về phía trước, nửa đùa nửa thật nói:
- Hàng đẹp giá rẻ.
Hàng đẹp giá rẻ?
Bối Nhĩ Liên nhếch mép một cái, trong lòng oán thầm, càng nhìn Mục Lương càng giống như một con cáo già.
- Mục Lương các hạ, cho ta suy nghĩ một chút.
Cô đã khôi phục lại tâm trạng rồi nói.
- Tất nhiên, ngươi nghĩ thông suốt thì trực tiếp đi tìm Thấm Lan là được rồi.
Mục Lương hờ hững nói.
- Được, vậy Mục Lương các hạ, ta rời đi trước đây.
Bối Nhĩ Liên vội vàng đứng dậy.
Cô cảm thấy không thể ở lâu trong phòng làm việc, về sau nếu không có chuyện gì vẫn nên ít đến thì hơn.
- Được.
Mục Lương lễ phép đứng dậy.
Tam Trưởng Lão xoay người rời đi, mở cửa phòng làm việc rồi đi ra bên ngoài.
Trước cửa ra vào, ngoại trừ tiểu hầu gái, còn có Lỵ Lỵ và Lan Đế, ba người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Lan Đế trợn tròn đôi mắt màu hổ phách, mong chờ hỏi:
- Tam Trưởng Lão, Điểm Liên Lạc thành Huyền Vũ, có thể cho ta đóng giữ không?
Bối Nhĩ Liên nhếch mép một cái, nhớ tới giá cả Mục Lương mới vừa báo, muốn mở Điểm Liên Lạc ở thành Huyền Vũ ư?
Đừng suy nghĩ tới mua.
Thuê, còn phải suy nghĩ một chút.
- Suy nghĩ một chút là được rồi.
Lỵ Lỵ híp lại đôi mắt màu xanh sẫm, nín cười, vươn tay vỗ bả vai của Lan Đế.
- Ta muốn ở lại.
Lan Đế phồng miệng.
Ầm ầm !
Rùa Đen như một ngọn núi khổng lồ đạp đất tiến lên.
Mặt đất chấn động mãnh liệt, Thành Huyền Vũ sau lưng nó thì vẫn bình yên như cũ.
Khu vực Trung ương, trong sảnh chính Cung điện.
Mễ Nặc ngồi xổm ở bên tường, đưa tay chọc chọc vào thùng gỗ to trùm vải đặt ở trong góc tường.
- Đã qua hai ngày, men rượu chắc đã dùng được rồi......
Cô nhỏ giọng thì thầm, tai thỏ lông xù màu xanh nước biển lắc qua lắc lại.
Đạp đạp đạp !
Tiếng bước chân truyền đến, Mục Lương đi tới sảnh chính.
- Mễ Nặc, ngươi đang làm gì vậy?
Đôi mắt của anh hiện lên ý cười ôn nhu hỏi.
Mễ Nặc quay đầu nhìn lại, con mắt màu xanh lam tỏa sáng, dịu dàng thúc giục nói:
- Mục Lương, ngươi mau đến nhìn xem, men rượu có phải làm xong rồi hay không?
- Tính toán thời gian, chắc đã đủ rồi.
Mục Lương đi tới bên tường, cầm lên thùng được trùm vải kín mít, đặt trên mặt bàn ở sảnh chính.
Từng tầng từng tầng vải được mở ra, lộ ra cái cây pha lê bên trong, tầng đầu tiên là tầng lúa mì.
Mục Lương cẩn thận vớt ra tầng lúa mì, lộ ra men rượu đã được lên men.
Men rượu được ủ qua hơn hai ngày, mặt ngoài có rất nhiều lông tơ màu xám trắng, nhìn giống nấm mốc hình tròn .
Mễ Nặc khẽ nhếch lên đôi môi, ngạc nhiên nói:
- Mục Lương, men rượu đều lâu quá nên bị hư à?
Mục Lương nhịn không được cười lên, đưa tay vỗ đầu cô gái tai thỏ, giải thích nói:
- Đây là biểu hiện rượu được ủ thành công, không có hư.
- A, là thứ này?
Con mắt màu xanh lam của Mễ Nặc kinh ngạc trợn tròn.
Cô tò mò vươn ngón tay, đâm vào những lông dài được mọc trên viên men rượu.
- Ân, lông mọc trên men rượu, mang ý nghĩa bên trong đã có khuẩn lên men.
Mục Lương ôn hòa giải thích rõ.
Khuẩn Lên men là điểm quan trọng nhất trong quá trình ủ rượu, khi nấm mốc lên men tinh bột trong lúa mì biến thành đường, khuẩn lên men sẽ phụ trách quá trình đường biến thành rượu.
Nghe vậy, trong đầu của Mễ Nặc hiện lên nhiều câu hỏi, lông mi thon dài dễ nhìn run lên, hỏi:
- Khuẩn lên men là cái gì?
- Là một loại vi sinh vật, mắt thường của con người rất khó nhìn thấy.
Mục Lương khuấy men rượu, lông tơ phía trên đều bị đè ép, bám vào trên men rượu.
Vi sinh vật?
Mễ Nặc nhíu lại mũi thon, vì sao Mục Lương luôn nói những từ cô nghe không hiểu?
- Ha ha ha.
Mục Lương nhìn dáng vẻ mơ hồ của cô, âm thanh cười to nói:
- Ngươi có thể xem như vi sinh vật là một loài động vật nhỏ, chỉ là bọn chúng rất rất nhỏ, còn nhỏ hơn so với tro bụi.
- Cái gì, bên trong men rượu có động vật nhỏ?
Mễ Nặc ngơ ngác lớn tiếng, trên lông tơ tai thỏ dựng thẳng lên.
- Không chỉ là bên trong men rượu, xung quanh chúng ta ở khắp mọi nơi đều có vi sinh vật.
Mục Lương nói khẽ.
Mễ Nặc nghe vậy vội cuống cuồng đứng lên, vội vàng hỏi:
- Trên người chúng ta cũng có sao?
- Ừm, trong thân thể cũng có vi sinh vật.
Mục Lương gật đầu, bên trong con mắt màu đen có ý cười.
Trong cơ thể con người có rất nhiều vi sinh vật, trong đó có vi khuẩn, virus, phần lớn vi sinh vật trong thân thể rất có ích với con người.
- Trong thân thể cũng có vi sinh vật? Vậy phải làm thế nào?
Gương mặt xinh đẹp của Mễ Nặc nhíu lại, bên trong con mắt màu xanh lam tràn đầy khẩn trương.
- Không cần khẩn trương, không có chuyện gì.
Mục Lương đưa tay vuốt xuôi cánh mũi thon của cô gái tai thỏ, dùng âm thanh ôn hòa trấn an nói:
- Vi sinh vật trong cơ thể chúng ta, phần lớn đều có ích với chúng ta.
Nhưng cơ thể cũng có thể xuất hiện vấn đề vì vi sinh vật, cũng chỉ cần uống một bình bí dược chữa thương là có thể khỏe lại ngay.
- Có thật không?
Đôi môi của Mễ Nặc mở ra lại đóng lại, chậm rãi thở ra một hơi.
- Đương nhiên, cho nên không cần lo lắng.
Mục Lương dở khóc dở cười.
Anh quyết định, tìm thời gian thật tốt phổ cập một ít kiến thức khoa học cho cô gái tai thỏ.
- Vậy là tốt rồi.
Mễ Nặc đã hoàn toàn yên lòng.
Dưới cái nhìn của cô, Mục Lương thì sẽ không lừa nàng.
- Vậy những men rượu này nên xử lý như thế nào?
Mễ Nặc dời lực chú ý đặt vào trên mấy viên men rượu.
- Phơi khô, tiếp theo dùng để cất rượu.
Mục Lương tiện tay ngưng kết ra một cái mâm lưu ly, lấy ra từng viên men rượu rồi đặt vào ở trong mâm.
Sau khi men rượu được phơi khô có thể mang đi cất giữ thời gian dài.
- Ủ rượu?
Mễ Nặc chu cái miệng lên, hoàn toàn không hiểu quá trình làm.
- Tối nay ngươi sẽ biết.
Mục Lương bất đắc dĩ cười nói.
- Cần ta giúp một tay không?
Mễ Nặc hồn nhiên hỏi.
- Ừm, đi lấy ít lúa mì, ngâm nước một đoạn thời gian.
Mục Lương dịu dàng nói.
- Muốn ngâm bao lâu?
Mễ Nặc hỏi kỹ lại.
Mục Lương thuận miệng đáp:
- Ngâm cho đến khi hạt lúa phình to lên là được rồi.
- Ta đã biết.
Mễ Nặc vô cùng hứng thú xoay người rời khỏi phòng bếp.
- Lúa mì phải ngâm một ngày.
Mục Lương liền mở miệng nhắc, vì quá trình nấu rượu phải làm từng bước, không được vội.
Sau đó, anh xoay người quay về phòng làm việc, chuẩn bị tiếp tục chế tạo Linh khí cao cấp.
Phố Buôn Bán, trong Tam Tinh Lâu.
Ngõa Nhĩ Cam, Đạt Tư đang ở trong một căn phòng ở lầu một, trên người đang vác bao tinh thạch hung thú.
Bọn họ là nhóm thương nhân cưỡi Phi điểu đi theo anh em Hạ gia bay tới Thành Huyền Vũ.
- Đội trưởng, chúng ta lại mua Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, mang đến nơi khác bán, kiếm thêm một món lời.
Đạt Tư thấp giọng cười hắc hắc nói.
Khi bọn họ ở thành Phi Điểu, mua số lượng lớn Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, cưỡi Phi điểu bay đến Thành Vạn Yêu trước.
Sau đó, trước khi Thành Huyền Vũ đến, tăng giá Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, bán ra ngoài, kiếm được một món lời lớn.
- Có thể, chỉ là lần này không thể đến Thành Vạn Yêu.
Ngõa Nhĩ Cam đồng ý gật đầu.
- Đúng vậy, Thành Huyền Vũ đã đi qua Thành Vạn Yêu.
Đạt Tư chậm rãi gật đầu, cúi đầu suy nghĩ trong phút chốc, sau đó đôi mắt tỏa sáng, vội vàng nói:
- Chúng ta có thể đến Thành Chiểu, Thành Huyền Vũ hẳn là còn chưa có đi qua nơi đó.
- Thành Chiểu.
Ngõa Nhĩ Cam nhớ lại Thành Chiểu, hoàn cảnh nơi đó rất ác liệt, là một tòa thành được xây ở bên trong đầm lầy.
- Thành Chiểu là một lựa chọn, nhưng phải chờ trở lại Thành Phi Điểu mới quyết định được.
Ngõa Nhĩ Cam nặng nề nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận