Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1315: Tuyển Thêm Tiểu Hầu Gái



Mục Lương ngạc nhiên hỏi:

- Ai vậy?

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Cô ấy tiến cử một bé gái đến cung điện để làm hầu gái, ta đi xem thử xem có thích hợp hay không?

- Ừm.

Mục Lương như có chuyện suy nghĩ mà gật đầu.

- Ta sẽ để cho Diêu Nhi đi theo.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng nói một câu. Đề phòng lỡ như, thân phận của bé gái cần phải xác minh.

- Ừm, không có gì.

Mục Lương vẫy vẫy tay, hầu gái phải ký kết Khế ước Ong Chúa, không cần phải lo lắng có 'gian tế' trà trộn vào.

- Ta đi xem thử, một lúc nữa ngươi nhớ ra ngoài ăn bữa tối.

Nguyệt Thấm Lan căn dặn một câu, cất bước rời khỏi phòng sách.

Trong phòng tiếp khách, Hải Điệp và Tiểu Tử đang ngồi chung với nhau, người trước thì bình tĩnh ngồi uống trà Tinh Thần, kẻ sau thì cầm lấy chén trà, lo lắng cúi đầu nhìn chằm chằm vào những ngón chân đang lộ ra ngoài.

Tiểu Tử đi một đôi giày da thú rách rưới, đầu giày đã bị mài hư, có mấy ngón chân đã lộ ra ngoài. Đôi giày này là do mẹ làm cho cô bé, cho dù đã bị hỏng nhưng vẫn luôn mang đi.

Hải Điệp dịu dàng an ủi nói:

- Không cần phải căng thẳng, người ở nơi này đều rất tốt, ngươi làm việc ở nơi này cũng sẽ sống rất tốt.

- Vâng.

Tiếng nói của Tiểu Tử giống như muỗi kêu.

Một lát sau, cô bé ngẩng đầu lên, giọng yếu ớt hỏi:

- Đại nhân Hải Điệp, dáng vẻ của ta như thế này cũng có thể làm việc ở đây sao?

- Chắc là không có vấn đề gì... Chỉ cần ngươi không làm chuyện gây tổn hại đến thành Huyền Vũ là được.

Hải Điệp cũng không chắc chắn lắm, dù sao thì cô cũng không hiểu rõ về tiêu chuẩn tuyển nhận hầu gái lắm.

Tiểu Tử dùng sức lắc đầu, kích động nói:

- Không đâu, thành Huyền Vũ chứa chúng ta, chúng ta rất cảm kích, sẽ không làm chuyện tổn hại đến thành Huyền Vũ.

- Đừng căng thẳng, hãy thả lỏng một chút.

Hải Điệp cười khổ vài tiếng.

Vâng...

Tiểu Tử lại cúi đầu, nhìn chằm chằm vào đầu ngón chân, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì. Hải Điệp đặt chén trà xuống, mũi cử động, ngửi thấy một mùi hương mê người.

- Là đang làm bữa tối sao...?

Cô nhỏ giọng lẩm bẩm.

Mỹ thực của Cung điện là nơi có thức ăn ngon nhất ở thành Huyền Vũ, một lát nữa có thể ăn ké một bữa không?

………

Đạp đạp đạp~~~

Lúc Nguyệt Thấm Lan và Diêu Nhi đi vào phòng tiếp khách, Hải Điệp đang hết sức chăm chú mím môi vào ly trà nóng, trên khuôn mặt tràn đầy cảm giác hưởng thụ.

Còn Tiểu Tử thì vẫn đang cúi đầu như cũ, hai tay đang kẹp giữa hai chân, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì.

- Thư ký đại nhân!

Hải Điệp theo bản năng mà đứng lên, chén trà còn đang cầm ở trong tay.

Tiểu Tử cũng tỉnh táo lại, tâm trạng thấp thỏm đứng lên theo, đôi mắt tím xinh đẹp thất thường không dám nhìn thẳng. Nguyệt Thấm Lan cười một tiếng, ưu nhã nói:

- Ngồi đi, đừng căng thẳng.

Hải Điệp mấp máy đôi môi hồng.

Tâm trạng của cô phức tạp, nhớ đến bản thân đã từng là chủ của một đảo, không nghĩ đến bây giờ nhìn thấy người khác còn phải cung kính chào hỏi. Nguyệt Thấm Lan liếc mắt nhìn qua Hải Điệp, âm thanh thanh thuý nói:

- Sau này ngươi vẫn cứ gọi ta là Thấm Lan đi.

- Chị Thấm Lan?

Hải Điệp gọi thử một tiếng. Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu:

- Ừm... Chính là như vậy.

- Được...

Hải Điệp nhất thời cảm thấy thoải mái hơn nhiều, ngay cả ánh mắt nhìn vào Nguyệt Thấm Lan cũng đã ôn hoà hơn.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía cô bé tóc tím, đối phương đang ngồi với tâm trạng lo lắng không yên, cơ thể mang cho người ta một cảm giác rất căng cứng.

Cô ngạc nhiên nói:

- Không cần quá căng thẳng.

- Ta...

Tiểu Tử hé mở đôi môi hơi trắng bệch của mình, dáng vẻ thì giống như đang muốn nói nhưng lại thôi.

- Mời nói.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhăn mi lại, bản thân có doạ người như thế sao?

Tiểu Tử đỏ mặt lên, tiếng nói như muỗi kêu:

- Ta muốn đi nhà vệ sinh...

Lúc cô bé vừa đến Cung điện ở khu Trung Ương, thực ra cũng đã nín rồi, chỉ là nhát gan, không dám mở miệng hỏi nhà vệ sinh ở đâu, chỉ có thể cố gắng nín lại.

-....

Thấm Lan nhếch mép lên, sau đó khẽ cười một tiếng.

Cô giơ tay lên che lấy khoé miệng, dịu dàng nói:

- Diêu Nhi, dẫn nàng đến nhà vệ sinh, đừng nín nữa.

Hải Điệp dở khóc dở cười, biết cô bé nhát gan, nhưng không nghĩ đến sẽ thành dáng vẻ như thế này.

- Đoán chừng là sợ người lạ.

Cô nhếch mép nhìn về phía cô gái ưu nhã.

- Lần đầu tiên đến, rất bình thường.

Nguyệt Thấm Lan khẽ cười mà gật đầu.

Một lát sau, Diêu Nhi dẫn theo cô gái tóc tím quay về, trên khuôn mặt của người phía sau đã ung dung hơn rất nhiều, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn đỏ bừng.

Tiểu Tử ngồi lại vị trí, thân thể đã thả lỏng hơn một chút, lén lút quan sát Nguyệt Thấm Lan.

Khuôn mặt của cô mang theo tia cười hỏi:

- Ngươi tên là Tiểu Tử đúng không?

Tiểu Tử nhẹ nhàng gật đầu, nhỏ giọng nói:

- Là ta.

Nguyệt Thấm Lan khoanh đôi chân thon dài lại, ưu nhã hỏi:

- Được, có thể nói cho ta biết tại sao lại muốn đến làm hầu gái không?

- Ta...

Tiểu Tử theo bản năng nhìn về phía Hải Điệp. Hải Điệp mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nét mặt 'đừng hỏi ta'.

Tiểu Tử nhìn thấy cô ấy không nhìn qua bản thân, chỉ có thể cắn răng ăn ngay nói thật:

- Ta muốn được ăn no, muốn dựa vào bản thân mình sống cho thật tốt.

- Chỉ là như thế thôi?

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Lan lộ ra vẻ ngạc nhiên, cô bé tóc tím còn đơn thuần hơn so với tưởng tượng của mình.

- Vâng, vâng.

Tiểu Tử dùng sức gật đầu, biểu cảm trên khuôn mặt có chút lo lắng.

Nguyệt Thấm Lan tiếp tục hỏi:

- Cha mẹ của ngươi vẫn còn chứ?

Cảm xúc của Tiểu Tử nhất thời trầm thấp xuống, nước mắt lưng tròng.

Cô bé cắn môi dưới, bả vai khẽ run lên, nức nở nói:

- Không còn nữa, bị Hư Quỷ giết rồi...

Nguyệt Thấm Lan chợt im lặng lại.

Tiểu Tử lấy mu bàn tay lau đi nước mắt, khàn khàn nói:

- Đại nhân có thể tiếp tục hỏi...

- Được.

Nguyệt Thấm Lan thở một hơi thật sâu, lại hỏi thêm mấy câu, Diêu Nhi cũng không lên tiếng, có nghĩa là Tiểu Tử không nói dối.

Hải Điệp chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, trong lòng không yên.

Nguyệt Thấm Lan hỏi một câu cuối cùng:

- Còn có đồ đạc gì ở bên Vệ thành không?

- Không còn nữa.

Tiểu Tử co ngón chân lên.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu, nghiêng đầu nói:

- Diêu Nhi, dẫn Tiểu Tử đến ký túc xá đi, những chuyện còn lại thì ngươi hãy đi sắp xếp.

- Vâng.

Diêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

Tiểu Tử sửng sốt một chút, ngạc nhiên nhìn qua Nguyệt Thấm Lan:

- Ta, ta thông qua khảo hạch rồi sao?

- Đương nhiên.

Nguyệt Thấm Lan khẽ mỉm cười, ưu nhã gật đầu.

- Quá tốt rồi!

Tiểu Tử hưng phấn đứng lên, hai tròng mắt càng đỏ hơn, chỉ là lần này là vì vui mừng.

Nguyệt Thấm Lan vẫy vẫy tay, dịu dàng nói:

- Đi đi, thay quần áo xong thì hãy đến nhà ăn, từ tối nay bắt đầu học tập.

- Vâng.

Tiểu Tử dùng sức gật đầu, ánh mắt rơi vào trên người của Diêu Nhi.

- Đi theo ta.

Diêu Nhi cười ngọt ngào, xoay người đi ở phía trước để dẫn đường. Hai tiểu hầu gái rời khỏi, Hải Điệp cũng đứng lên theo.

Âm thanh thanh thúy của cô:

- Chị Thấm Lan, vậy thì ta về trước đây.

- Không vội, ăn cơm xong rồi hẵng về, đúng lúc tối nay ăn Hamburg, ngươi có thể nếm thử xem.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói.

- Vâng.

Đôi mắt xinh đẹp của Hải Điệp sáng lên, dứt khoát đồng ý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận