Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 792: Nhặt Được Qủa Tinh Thần



Ở thành Huyền Vũ không cần phải lo việc ăn uống, cũng không có nguy hiểm, cho nên rất dễ khiến người ta trở nên an nhàn.

- Ngươi chớ suy nghĩ quá nhiều, cuộc sống như vậy đã rất tốt rồi.

Mễ Á vỗ vai của bạn tốt, nụ cười trên mặt cô cũng đậm hơn.

- Ta phải nghĩ biện pháp trở nên mạnh mẽ hơn mới được.

Lỵ Lỵ nghiêm túc nói.

- Nếu nghĩ ra rồi thì nhớ nói cho ta biết.

Mễ Á mỉm cười.

Cô cũng muốn trở nên mạnh mẽ hơn, chỉ là bây giờ phải chăm sóc bọn nhỏ, không có cơ hội cũng như không có đường tắt để trở nên mạnh hơn.

- Đương nhiên rồi.

Lỵ Lỵ gật đầu lia lịa, quay người rời khỏi Viện Mồ Côi.

Mễ Á đi về phía nhà ăn, bọn nhỏ còn đang ăn điểm tâm, ăn xong sẽ đưa bọn chúng tới trường.

Lỵ Lỵ đi dạo một hồi ổn định lại tâm thần, sau đó bắt đầu dò xét cảnh vật xung quanh.

- Không khí trong lành hơn nhiều.

Cô hít sâu một hơi, lập tức nhạy bén phát giác được trong không khí có một hương thơm nhàn nhạt.

Đôi mắt màu xanh sẫm của Lỵ Lỵ sáng lên, nhớ lại món trà tinh thần đã từng uống, kinh ngạc nói thầm một tiếng:

- Đây là.... Có hương vị giống như trà tinh thần.

Lỵ Lỵ ngẩng đầu nhìn lên trên, tán cây to lớn kia giống như thiên khung che khuất bầu trời xám xịt.

- Hương thơm kia tỏa ra từ thánh thụ sao?

Cô lẩm bẩm.

Lỵ Lỵ ngẩng đầu nhìn tán cây, sau đó phát hiện chỗ không đúng.

Trong đôi mắt màu xanh sẫm của cô có một điểm đen đang từ từ phóng to.

- Ài?

Lỵ Lỵ mở to mắt, vội vàng tránh sang một bên.

Phanh!!

Theo một tiếng vang trầm, mặt đất xuất hiện một cái hố cạn.

- Cái gì vậy?

Ngải Lỵ Na giơ tay che ngực, thấp thỏm tiến lên xem xét.

Tro bụi trong hố đã tản ra, lộ ra một loại quả có màu xanh biếc, mặt trên còn có mười vệt sáng lấp lánh.

- Đây là cái gì?

Lỵ Lỵ kinh ngạc ngồi xổm, nhẹ nhàng chọc chọc quả từ trên trời giáng xuống, phát hiện vỏ ngoài của nó vô cùng cứng rắn.

Cô kinh ngạc cảm thán:

- Thật là cứng, khó trách rớt từ trên cao như vậy mà không bị nứt.

Lỵ Lỵ đứng lên, ngắm nhìn xung quanh một vòng, phát hiện không có bất kỳ ai, có thể bởi vì nơi này là khúc ngoặt nên ít người qua lại.

Cô do dự một chút, cuối cùng khom lưng ôm quả xanh ra khỏi hố.

Lỵ Lỵ phồng miệng thổi bụi rồi cẩn thận quan sát vật thể trên tay, ngẩng đầu nhìn lên tán cây, nơi đó là vị trí quả xanh rớt xuống.

- Quả của Thánh thụ?

Lỵ Lỵ nhướng mày, trong lòng có đáp án.

Cô dùng sức thử bẻ quả xanh nhưng lại phát hiện làm không được, vỏ của nó giống như là được bao bọc bởi một lớp thép.

- Mở không ra.

Lỵ Lỵ nắm tay lại nện vào quả xanh, phát hiện vẫn không thể mở nó ra được, lại thử thêm vài phương pháp, nhưng quả xanh vẫn không hề sứt mẻ một chút nào.

- Xem ra thứ này không có duyên với mình rồi....

Lỵ Lỵ thở dài một hơi, trong mắt lộ vẻ bất đắc dĩ và đáng tiếc, do dự, mình nên mang quả thánh thụ về hay là đưa cho Mục Lương?

- Thôi thôi, tốt hơn hết là mang đến khu Trung Ương.

Lỵ Lỵ quyết định.

Cô suy nghĩ, mình ở thành Huyền Vũ đã được hưởng quá nhiều điều tốt, không thể chỉ vì một quả thánh thụ mà kết thù với thành Huyền Vũ.

Lỵ Lỵ cởi áo khoác bọc trái cây rồi ôm vào lòng, như vậy người ngoài sẽ không thể thấy được hình dáng của nó, sau đó yên tâm đi về phía Khu Vực Trung Ương.

Trên đường đi đến Trung Ương, Lỵ Lỵ liên tục ngẩng đầu nhìn lên tán cây, lo lắng sẽ có một quả khác rớt xuống.

Nửa giờ sau cô đã đứng trước cổng chính Khu Vực Trung Ương, nhìn hộ vệ đứng gác trước cổng, do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định tiến lên.

- Dừng bước, ngươi tới Trung Ương làm gì?

A Thanh giơ tay ngăn cản cô gái tóc xanh sẫm.

- Ta nhặt được cái này.

Lỵ Lỵ mở áo khoác, lộ ra quả thánh thụ.

- Quả Tinh Thần!

Hai mắt của A Thanh mở to, cảnh giác nhìn chằm chằm Lỵ Lỵ, nghiêm túc hỏi:

- Thứ này thật sự là do ngươi nhặt được?

- Đương nhiên, ngay góc rẽ Đường Đinh Thứ Hai.

Lỵ Lỵ bình tĩnh đáp.

- Đi theo ta, ta dẫn ngươi đi gặp thành chủ đại nhân.

A Thanh vung tay phất áo choàng, ra hiệu đối phương đi theo mình.

- Được.

Lỵ Lỵ ôm chặt quả Tinh Thần trong ngực, đi theo A Thanh vào bên trong.

Đã rất lâu rồi cô chưa đến Khu Vực Trung Ương, phát hiện sự biến hóa lớn nhất ở đây chính là số lượng cây xanh đã tăng lên.

Hai người dùng Thang Vận Chuyển đi lên tầng tám Trung Ương.

Sau khi đến cung điện, A Thanh hỏi tiểu hầu gái thì được cho biết là Mục Lương đã đi tới Xưởng Chế Tạo Linh Khí, hiện tại không có ở cung điện.

A Thanh nhìn về phía Lỵ Lỵ, nói:

- Ngươi chờ ở đây một chút.

- Tốt thôi.

Lỵ Lỵ ôm quả Tinh Thần đứng chờ tại chính sảnh.

- Tiểu thư Lỵ Lỵ, ngươi ngồi xuống đi.

Vệ Ấu Lan đặt một chiếc ghế bên cạnh đối phương.

- Cám ơn.

Lỵ Lỵ gật đầu cảm ơn.

A Thanh rời cung điện, đi tới Xưởng Chế Tạo Linh Khí ở tầng bảy.

Bên trong Xưởng Chế Tạo Linh Khí, Mục Lương và Già Lạc đang nghiên cứu phi thuyền vận chuyển.

Ý tưởng của Mục Lương là trước tiên chế tác một mô hình phi thuyền vận chuyển loại nhỏ, nếu nó có thể bay lên thì lại nghĩ biện pháp tạo ra phi thuyền vận chuyển lớn hơn.

- Nguyên lý của Thang Vận Chuyển là đúng, có thể tạo thêm vài cái mạch lộ, như vậy chắc có thể khiến thuyền bay cao hơn.

Già Lạc cầm bút chì viết viết vẽ vẽ lên giấy.

- Ừ, còn phải đảm bảo tính ổn định.

Mục Lương nghiêm túc gật đầu dặn dò.

- Cái này ta sẽ giải quyết.

Già Lạc nghiêm túc đáp.

- Ừ, ngày mai ta phải rời đi, hy vọng sau khi trở về có thể nghe được tin tức tốt.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Ta sẽ cố gắng.

Già Lạc nhíu mày, sau đó hỏi:

- Ta còn một vấn đề, làm thế nào để khống chế phương hướng của phi thuyền vận chuyển?

- Khống chế phương hướng à.....

Mục Lương nhíu mày trầm ngâm.

Anh đang nhớ lại những bộ phim khoa học viễn tưởng xem ở kiếp trước, phi thuyền đều dựa vào hệ thống phản lực, cánh quạt và một vài thứ khác để khống chế phương hướng.

Mục Lương lại nghĩ tới máy bay ở Địa Cầu, điều khiển hướng đi dựa vào động cơ hàng không.

- Động cơ trên không để ta chế tạo, nhưng trước đó có thể thay thế bằng máy hơi nước.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên tia sáng, nghĩ tới điều gì.

Cộc cộc cộc....

Có tiếng gõ cửa vang lên trước phòng làm việc của Già Lạc.

- Vào đi.

Già Lạc thuận miệng lên tiếng.

A Thanh đi vào Khu làm việc, cung kính nói:

- Đại nhân, có người ở Khu dân cư nhặt được quả Tinh Thần.

- Nhặt được Ở Khu dân cư?

Mục Lương kinh ngạc hỏi lại.

Tại sao quả Tinh Thần lại bị nhặt được ở Khu dân cư?

- Đối phương trả lời như vậy.

A Thanh gật đầu đáp.

- Đi xem một chút.

Mục Lương đặt tài liệu hung thú trong tay xuống bàn, quay đầu dặn dò:

- Ngươi tiếp tục nghiên cứu, ta sẽ giải quyết vấn đề khống chế phương hướng.

- Được.

Già Lạc đáp một tiếng, tiếp tục vùi đầu nghiên cứu phi thuyền vận chuyển.

………….

- Hi Bối Kỳ, ngươi đừng chạy!!

Ngoài Cung điện, truyền đến âm thanh xấu hổ của Nguyệt Phi Nhan.

- Hì hì, ngươi bắt ta đi.

Hi Bối Kỳ từ trên trời giáng xuống.

Cô thu cánh lại, quay đầu le lưỡi một với Nguyệt Phi Nhan đang đuổi tới, lộ ra răng mèo đáng yêu.

- Hừm, đừng để cho ta bắt được ngươi!!

Nguyệt Phi Nhan cũng từ trên trời giáng xuống, đôi cánh phía sau Khôi Giáp Chu Tước được thu lại.

- Hì hì... Nếu ngươi bắt được ta, sẽ cho ngươi đánh ta.

Hi Bối Kỳ uốn éo mông một cái, chạy theo vào bên trong Cung điện.

- Đừng chạy!

Nguyệt Phi Nhan khẽ kêu một tiếng, vội vã đuổi theo chạy vào trong chính sảnh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận