Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2492: Vận Khí Tốt, Nhặt Được Nhân Tài.

- Ông ~

Mục Lương liên tục thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh Vọt và Chạy Nhanh Gấp 10 Lần, cơ thể xẹt ngang qua bầu trời như lưu quang.

Thời gian trôi qua, sắc trời dần tối xuống, lúc này hắn đã đi tới không trung một tòa thành nhỏ.

- Ở chỗ này nghỉ ngơi một chút vậy.

Mục Lương nhẹ giọng lẩm bẩm, cơ thể rơi xuống về phía thành nhỏ.

Anh tiến vào trong thành, thi triển năng lực tỉ mỉ cảm thụ khí tức xung quanh, không có cảm nhận được sự tồn tại của Hư Quỷ, nghĩa là Hư Quỷ còn chưa tới đây.

- Cộp cộp cộp ~~~

Anh đi trên con đường đầy rác rưởi và mùi hôi thối, tìm kiếm một quán trọ có thể đặt chân.

- Khụ khụ, ca ca, ta đói....

Một giọng nói suy yếu chợt vang lên, hấp dẫn lực chú ý của Mục Lương.

Anh quay đầu nhìn lại, trong một góc hẻo lánh bên đường có một cô bé gầy trơ xương co rúc ở nơi đó, tóc tai nàng bù xù, trên người khoác một tấm da thú rách rưới, thoạt nhìn vô cùng bẩn thỉu.

Thiếu nữ ngẩng đầu, nỗ lực mở to hai mắt nhìn Mục Lương, cơ thể khẽ run lên.

Mục Lương suy nghĩ một chút, cất bước đi tới trước rồi ngồi xổm xuống nhìn thẳng mặt cô bé.

Thiếu nữ nhỏ giọng thầm thì một câu:

- Ca ca, ta đói ~

Mục Lương trở tay một cái, lấy ra một khối bánh bích quy đưa cho thiếu nữ.

- Cám ơn ca ca.

Đôi mắt to tròn của thiếu nữ lập tức sáng ngời, vội vàng cám ơn sau đó mới tiếp nhận bánh bích quy, vùi đầu ăn ngấu nghiến.

- Ăn chậm một chút, không có ai giành với ngươi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Khụ khụ ~~~

Hình như là bánh bích quy quá khô khiến thiếu nữ ho sặc sụa, cô bé lấy tay che miệng, không cho vụn bánh bích quy phun ra ngoài.

- Từ từ thôi.

Mục Lương vươn ngón tay chạm vào trán thiếu nữ.

- Ông ~~~~

Yết hầu của thiếu nữ nhấp nhô, cảm giác khó chịu biến mất.

…..

- Cộp cộp ~~~

Tiểu cô nương nhai bánh bích quy, nỗ lực mở to đôi mắt ầng ậng nước, cuối cùng có một giọt nện trên mu bàn tay nhỏ bé.

- Uống chút nước đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Anh vung tay lên, nguyên tố nước ngưng tụ rồi hóa thành một quả cầu nước nho nhỏ bay đến trước mặt tiểu cô nương.

Đôi mắt của bé gái trừng lớn hơn, thận trọng nhìn quả cầu nước lơ lửng trước mặt mình.

- Mở miệng.

Mục Lương bình thản nói.

Tiểu cô nương nghe vậy ghé sát vào quả cầu nước, đôi môi dính đầy vụn bánh bích quy mở ra rồi uống vài hớp.

- Ực ực ực ~~~

Đôi mắt tròn vo của cô bé sáng lên, vội vàng cúi đầu uống mấy hớp nước lớn, cảm giác cả người thoải mái hơn rất nhiều.

- Còn đói bụng không?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Đói.

Tiểu cô nương nhỏ giọng gật đầu.

Mục Lương suy nghĩ một chút, sau đó lấy ra mấy quả trứng Gà Ba Màu từ trong không gian tùy thân, sau đó ngưng tụ một quả cầu nước khác bao phủ trứng Gà Ba Màu.

- Ục ục ục ~~~

Lòng bàn tay của anh bắt đầu ấm lên, làm cho quả cầu nước sôi trào, nấu chín trứng Gà Ba Màu ở bên trong.

Tiểu cô nương ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào bàn tay của Mục Lương, không khỏi nuốt nước bọt một cái.

Cử động của Mục Lương cũng hấp dẫn sự chú ý của những người qua đường xung quanh.

- Các hạ là Ma Pháp Sư à?

Có người tò mò hỏi.

Một quý phụ đi ngang qua lộ ra ánh mắt khinh bỉ, nói:

- Con bé này là nô lệ, ngươi là Ma Pháp Sư, làm như vậy sẽ rất mất thân phận.

- Đúng vậy, cô bé này là con gái của nô lệ, cả đời cũng là nô lệ.

Một vài người ở gần đây gật đầu nhận đồng.

Mục Lương quay đầu nhìn đám người kia, lạnh lùng nói:

- Các ngươi không nói lời nào thì cũng không ai coi các ngươi là người câm.

Ánh mắt của anh lạnh như băng, làm cho đám người còn muốn nhiều lời kia đều ngậm miệng lại, hiểu rõ người đàn ông trước mắt không phải là nhân vật mà bọn họ có thể trêu chọc nổi.

- Đi thôi, đi thôi chuyện của người khác quản nhiều như vậy làm cái gì?

- Đúng vậy, làm tốt chuyện của mình là được, thiểu lo chuyện bao đồng đi.

- ...

Chỉ trong chốc lát, đám người xung quanh đều tản ra, trứng Gà Ba Màu trong tay Mục Lương cũng vừa chín tới.

- Răng rắc ~~~

Anh nhẹ nhàng đập vỡ vỏ của trứng Gà Ba Màu, sau đó cắt làm đôi lộ ra lòng đỏ màu vàng, bay ra mùi vị mê người.

- Ăn đi.

Mục Lương đưa trứng Gà Ba Màu cho tiểu cô nương.

- Cám ơn ca ca.

Tiểu cô nương nén nước mắt nói cám ơn.

Cô bé ngấu nghiến ăn trứng Gà Ba Màu, lòng đỏ trứng mềm mại và béo ngậy, không giống với vị trứng gà thông thường và đặc biệt là không gây mắc nghẹn.

Mục Lương bóc vỏ toàn bộ trứng Gà Ba Màu còn lại rồi cho vào trong chén nhỏ, đặt ở trước mặt tiểu cô nương.

Tiểu cô nương nhìn Mục Lương, nhỏ giọng hỏi:

- Ca ca, ta là con gái của nô lệ, ca ca không chán ghét ta sao?

- Không, nô lệ cũng là con người.

Mục Lương nhàn nhạt đáp.

Tiểu cô nương cắn môi dưới, đôi mắt lại ầng ậng nước, nức nở nói:

- Ca ca, ngươi và bọn hắn không giống nhau!

Mục Lương mỉm cười, biết “bọn hắn” trong miệng tiểu cô nương là chỉ đám người ở gần đây.

- Cha mẹ ngươi đâu rồi?

Anh ôn hòa hỏi.

Tiểu cô nương cúi đầu, nhỏ giọng nói:

- Chết rồi, bị thương nhân bán nô lệ đánh chết.

Mục Lương thầm than một tiếng, ôn hòa hỏi:

- Ở chỗ này ngươi có bạn bè hay thân nhân nào khác không?

- Không có.

Tiểu cô nương cắn môi đáp.

Mục Lương nghe vậy nói:

- Ngẩng đầu lên.

Tiểu cô nương ngoan ngoãn nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hai mắt ửng đỏ nhìn Mục Lương, thậm chí không dám hô hấp mạnh.

Anh suy nghĩ một chút, nói:

- Ta có thể dẫn ngươi rời đi nơi này, đến sinh sống ở vương quốc Huyền Vũ.

- Ta muốn đi theo ca ca.

Tiểu cô nương nghiêm mặt nói.

- Không được, ta còn có chuyện phải làm.

Mục Lương lắc đầu từ chối, tiếp tục nói:

- Đến vương quốc Huyền Vũ đi, nơi đó không ai quan tâm đến thân phận đầy tớ của ngươi, cuộc sống của ngươi sẽ thay đổi, trở nên tốt hơn.

- Vậy ca ca thì sao, ngươi cũng đi vương quốc Huyền Vũ à?

Tiểu cô nương vội vã hỏi.

- Sau khi xong việc ta sẽ đến đó.

Mục Lương gật đầu đáp.

Tiểu cô nương nhỏ giọng hỏi:

- Ca ca đang bận làm chuyện gì vậy?

- Tìm Vua Hư Quỷ.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu, biết chắc tiểu cô nương sẽ không nhận thức bọn chúng.

- Ta có thể giúp ca ca tìm kiếm nha.

Tiểu cô nương nghiêm mặt nói.

Mục Lương vươn tay xoa đầu bé gái, thuận miệng hỏi:

- Ngươi tên là gì? Muốn giúp ta như thế nào?

- Ta tên là An Kỳ.

Tiểu cô nương thanh thúy lên tiếng:

- Ca ca, ngươi nói cho ta biết Vua Hư Quỷ trông như thế nào đi.

Mục Lương không quá để ý, tùy tiện thi triển năng lực Ý Thức Cụ Hiện, trước mặt cả hai lập tức hiện ra ảo ảnh Vua Hư Quỷ.

An Kỳ nhìn dáng vẻ xấu xí của Vua Hư Quỷ, cơ thể không khỏi run rẩy, nhưng cô bé vẫn nỗ lực mở to hai mắt nhìn chằm chằm nó.

- Ta nhớ kỹ rồi.

Cô bé chợt nói một câu không đầu không đuôi, sau đó nhắm mắt lại.

Mục Lương cảm thấy kinh ngạc, cô bé này muốn làm gì?

Mười mấy phút sau.

An Kỳ mới mở mắt ra, ngón tay chỉ về phía bắc, ngây thơ nói:

- Ca ca, bên kia có một con Vua Hư Quỷ.

Cô bé lại chỉ về phía nam, tiếp tục nói:

- Hướng này cũng có một con Vua Hư Quỷ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận