Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2356: Không Phải Giả Vờ, Cô Ấy Ngốc Thật.

- A, lại chết rồi, ta không tin là mình không qua được vòng này.

Phía sô pha lại vang lên tiếng la lối của Hi Bối Kỳ.

Tiểu Tử và Ba Phù liếc nhau, bất đắc dĩ nhún vai, tiếp tục quét tước cung điện.

- Hi Bối Kỳ bị làm sao vậy?

Giọng nói ôn hòa vang lên, Mục Lương xuất hiện ở bên cạnh tiểu hầu gái.

Tiểu Tử và Ba Phù vội vàng hành lễ:

- Bệ hạ!

Ba Phù thanh thúy giải thích:

- Bệ hạ, tiểu thư Hi Bối Kỳ đang chơi trò chơi, có thể là thua nhiều lần nên có hơi nóng nảy.

Mục Lương nghe vậy nhướng một bên mày, buồn cười hỏi:

- Trò chơi gì mà có thể khiến cô ấy tức giận như vậy?

Từ khi anh có được năng lực sao chép, mỗi ngày đều sẽ sử dụng hết, chủ yếu nhất là sao chép linh khí khó luyện chế, điện thoại di động, đồng hồ đeo tay hay đại loại như vậy, cũng vì thế các cô gái trong cung điện lần lượt có được điện thoại di động.

Điện thoại di động không có mạng, cho nên các cô gái chỉ có thể dùng để chụp ảnh và quay phim, có khi thì xem phim ngắn đã được tải sẵn trong máy hoặc nghe nhạc, chơi game.

Mục Lương cảm thấy may mắn là trước khi xuyên việt thì trong điện thoại di động đã tải kha khá phim ngắn và trò chơi giải trí.

Tiểu Tử mím môi một cái, nhỏ giọng đáp:

- Đẩy hộp.

-...

Mục Lương co giật khóe miệng, chơi đẩy hộp mà còn có thể tức giận như vậy?

Đẩy hộp là trò chơi nhỏ có sẵn trong điện thoại di động, có khoảng ba trăm vòng.

- A, tại sao lại thua nữa rồi?

Hi Bối Kỳ không khỏi thở dài một tiếng.

Mục Lương cất bước đi tới trước ghế sa lon, cúi đầu nhìn cô gái Ma Cà Rồng, bóng đầu dừng ở trên mặt nàng.

- A, Mục Lương.

Tay của cô run lên, màn hình điện thoại di động rớt xuống mặt.

- Bang ~~~

- A, đau quá.

Cô kêu một tiếng, vội vã cầm điện thoại di động ngồi dậy.

Thiếu nữ đỏ mặt quay đầu sang chỗ khác, đôi mắt màu vàng óng ngó nghiêng khắp nơi.

Anh buồn cười hỏi:

- Lại thua rồi à?

-...Ừ.

Hi Bối Kỳ ngượng ngùng cúi đầu.

- Ta xem một chút.

Mục Lương cầm lấy điện thoại di động trong tay cô gái Ma Cà Rồng.

Anh ngồi ở trên ghế sa lon rồi giải khóa di động, cô không khỏi ló đầu nhìn về phía màn hình.

Mục Lương lướt ngón tay ở trên màn ảnh, khống chế nhân vật trong trò chơi đi chuyển từng cái rương, cuối cùng đứng ở vị trí được chỉ định.

Đôi mắt màu vàng kim của Hi Bối Kỳ trừng lớn, ngạc nhiên nói:

- A, còn có thể đi như vậy sao?

Anh chỉ dùng mấy chục giây đã đẩy toàn bộ rương tới vị trí chỉ định, thuận lợi qua vòng.

Mục Lương trả điện thoại di động cho cô gái Ma Cà Rồng, ôn hòa nói:

- Được rồi, trò này không khó.

- Tại sao ta lại không nghĩ tới hướng này chứ...?!

Hi Bối Kỳ phồng má, ngón tay chọc chọc màn ảnh, bắt đầu trận kế tiếp, ngón tay trượt qua trượt lại trên màn hình.

Mục Lương nghiêng đầu nhìn cô gái Ma Cà Rồng chơi như thế nào, sau đó hai mắt mở to nhìn nàng khống chế nhân vật đẩy cái rương đơn giản nhất tới góc chết.

- A, đi nhầm rồi.

Hi Bối Kỳ ngượng ngùng liếc nhìn anh.

Mục Lương vươn tay chỉ vào một chỗ trên màn hình:

- Bước đầu tiên đã đi sai rồi, ngươi nên đẩy cái rương này qua bên đây, chừa lại một khoảng trống, như vậy mới có thể đẩy cái rương bên cạnh.....

- Ồ ồ, ta hiểu được.

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ sáng lên, thuần thục nhấn vào nút “bắt đầu lại”.

Tiểu Tử và Ba Phù đứng gần đó liếc nhìn nhau, trong mắt có thần sắc hồ nghi.

Ba Phù nhỏ giọng suy đoán:

- Ngươi nói xem, có phải là tiểu thư Hi Bối Kỳ cố ý giả vờ ngốc nghếch, hấp dẫn bệ hạ giúp cô ấy vượt ải không?

- Nhìn không giống cho lắm, chắc cô ấy ngốc thật...

Tiểu Tử mềm mại nói.

Hai cô lại liếc nhìn nhau, không nhịn được gật đầu với ý này.

Hi Bối Kỳ thất lạc hỏi:

- Mục Lương, có phải ta vụng về lắm phải không?

- Không đâu, ngươi đừng có suy nghĩ như vậy.

Mục Lương giơ tay búng trán cô gái Ma Cà Rồng một cái.

- Ồ.....

Hi Bối Kỳ có chút chột dạ nhìn khắp nơi, vẫn không dám đối diện với Mục Lương.

Cô đã hấp thu được ba phần tư giọt máu của Mục Lương trong cơ thể, điều này khiến thiếu nữ càng ngày càng mê luyến anh, một ngày không thấy anh sẽ cảm thấy rất thất lạc.

Mục Lương vỗ đầu cô gái Ma Cà Rồng, đứng lên hỏi:

- Ngày hôm nay ngươi được nghỉ phép à?

Hi Bối Kỳ lắc đầu, giải thích:

- Không phải, buổi chiều ta lại đi căn cứ Không Quân, buổi sáng có Phi Nhan rồi.

- Ừm, vậy ngươi chơi tiếp đi.

Mục Lương xoay người chuẩn bị rời đi.

Cô đột nhiên nói:

- Mục Lương, lão tổ sẽ đưa một ít tộc nhân Ma Cà Rồng qua đây.

Đêm qua, Hi Đức Vưu Kỳ dùng Trùng Cộng Hưởng liên lạc với cô gái Ma Cà Rồng, nói là sẽ để cho Áo Lợi Ba dẫn dắt hơn một trăm vị tộc nhân Ma Cà Rồng đến sinh sống ở vương quốc Huyền Vũ.

Những tộc nhân Ma Cà Rồng này là tương lai của gia tộc Dạ Nguyệt, là kéo dài huyết mạch và hy vọng.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, ta biết rồi, đến lúc đó bọn họ làm thẻ căn cước xong thì sẽ có người hỗ trợ an bài đến sinh sống tại mỗi toà Vệ Thành và thôn trấn.

- Vâng, cảm ơn~~~

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ lóe sáng.

- Ta đi làm việc đây.

Anh phất tay tạm biệt.

Tiểu Tử ngoan ngoãn hỏi:

- Bệ hạ muốn uống trà không?

- Ừm, cho ta một bình Trà Hoa.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng, ta lập tức đi pha trà.

Tiểu Tử buông cây chổi, chạy bước nhỏ vào phòng bếp.

Ba Phù cũng dò hỏi:

- Bệ hạ muốn ăn bánh ngọt không?

- Không ăn.

Mục Lương phất tay rời đi.

Đi được vài bước thì hắn chợt dừng lại, quay đầu nói:

- Có thể đưa một phần cho Phi Nhi, nhìn cô ấy đang làm cái gì.

Mấy ngày nay, Vưu Phi Nhi đang trầm mê nghiên cứu, có Hư Bát và Hư Thập làm vật thí nghiệm, tốc độ nghiên cứu của cô ấy đã tiến triển vượt bậc.

Tin tưởng chỉ cần thêm một thời gian nữa thôi thì cô ấy sẽ có thể nghiên cứu ra được bí dược chữa trị hoàn toàn Cảm Nhiễm Hư Quỷ.

Đây là lần đầu tiên cô gái tóc vàng gần gũi sự thành công đến như vậy, cô ấy quyết tâm khi nào nghiên cứu ra được thì mới nghỉ ngơi, cho nên Mục Lương chỉ có thể nhờ các tiểu hầu gái đưa “thuốc bổ” đến cho cô ấy.

Vưu Phi Nhi nghiên cứu nhiều năm như vậy, thành công đang ở trước mắt, điều này làm cho cô ấy rất hưng phấn.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn lên tiếng.

Tiểu hầu gái đi phòng bếp, chuẩn bị một ít thức ăn nhẹ đưa cho cô gái cột tóc hai chùm ở Sở Nghiên Cứu.

……..

Ở đại lục cũ, Hư Tam Vương đang phi hành tốc độ cao giữa không trung, tìm kiếm sào huyệt của các Vua Hư Quỷ còn lại, nó nhìn xuống mặt đất hoang vu, trầm giọng nói nhỏ:

- Sào huyệt của Hư Tứ Vương chắc ở gần đây...

Hư Tam Vương phải tìm được toàn bộ Vua Hư Quỷ rồi đánh thức bọn nó, sau đó cùng nhau thương lượng đối sách ứng phó việc La Y đại nhân thức tỉnh.

Nó giảm bớt độ cao phi hành, cảm nhận được vị trí của Hư Tứ Vương.

- Vù vù vù ~~~

Hư Tam Vương đáp xuống một ngọn núi lớn, tìm được lối vào sào huyệt của Hư Tứ Vương rồi tiến vào sâu trong lòng đất, càng đi xuống dưới thì khí tức Hư Quỷ lại càng nồng nặc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận