Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1742: Có Đôi Khi Đánh Một Trận Còn Có Ý Nghĩa Hơn Là Giáo Dục Bằng Lời Nói



- Mục Lương, giết hắn đi.

Ly Nguyệt đặt tay lên bao đựng tên bên hông.

- Ừ, ra tay đi.

Mục Lương nói rồi đặt tay lên đầu cô gái tai thỏ, nhẹ nhàng xoa xoa.

Đôi tai thỏ của Mễ Nặc cụp xuống, đôi mắt hơi đỏ.

Vù vù ~~~

Mễ Á hoạt động mười ngón tay, cơ thể bắn tới trước với tốc độ kinh người.

Ly Nguyệt theo sát phía sau, nàng rút ra một mũi tên để làm kiếm và chĩa mũi nhọn vào gã đàn ông xuất khẩu cuồng ngôn kia.

Thấy vậy, sắc mặt của gã đàn ông đại biến, hắn hoàn toàn không ngờ Ly Nguyệt và Mễ Á nói tay là lập tức ra tay.

Hoa ~~~

Đám người vây xem vội vàng lùi lại phía sau, sợ hãi bị liên lụy vào trận chiến này.

Đôi mắt của Mễ Á lóe lên tia sáng lạnh lẽo, gần như trong nháy mắt cô đã xuất hiện ở bên cạnh gã đàn ông kia.

Gã đàn ông chật vật lùi lại nhưng lại bị Ly Nguyệt cản đường, mũi tên lóe sáng đâm về phía cổ của hắn.

Cùng lúc đó, Mễ Á cũng đã áp sát tới gần, nàng vung mạnh nắm đấm vào đầu của hắn ta.

- Không...!

Gã đàn ông hoảng sợ tột độ.

Hắn chỉ muốn kiếm cớ để bắt tên nửa người thú kia về nhà hưởng thụ mà thôi, nhưng mà không ngờ lại đưa tới họa sát thân.

Mễ Á hờ hững nói:

- Hy vọng kiếp sau người là một người câm.

Phốc ~~~

Hai âm thanh nứt gãy vang lên, cổ của gã đàn ông bị mũi tên xuyên thủng, đầu thì bị cô gái tai mèo đấm vỡ như một quả dưa hấu.

Máu và não văng tung toé ra xa hơn bảy, tám mét.

- Chậc, bắn máu đầy người ta rồi.

Ly Nguyệt đứng vững, bình tĩnh rút mũi tên ra khỏi thi thể rồi vẫy mạnh cho máu dính trên bề mặt văng ra.

Toàn thân cô dính đầy máu, trên mặt còn có mấy giọt máu đang chảy xuống.

Mễ Á lắc tay, mỉm cười nói:

- Xin lỗi, trở về ta giúp ngươi giặt khôi giáp.

- Được.

Khóe môi của Ly Nguyệt khẽ nhếch, cả hai không thèm để ý tới cái xác không đầu trên mặt đất.

Mục Lương và cô gái tai thỏ tiếp tục đi về phía trước, anh tiện tay ngưng tụ ra một quả cầu nước bao phủ toàn thân cô gái tóc bạc, khi quả cầu nước biến mất thì vết máu trên người cô cũng đã được tẩy rửa sạch sẽ.

- Xem ra ta không cần ngươi giặt rồi.

Ly Nguyệt cười nhìn về phía cô gái tai mèo.

- Ngươi bớt đi.

Mễ Á bật cười.

- Đi thôi.

Mục Lương cong ngón tay búng ra một quả cầu lửa về phía thi thể không đầu.

Vù vù ~~~

Gió thổi qua, tia lửa bùng lên, ngọn lửa hừng hực bao trùm toàn bộ cái xác không đầu..

Chỉ sau thời gian vài hơi thở thì ngọn lửa đã biến mất, mặt đất chỉ còn lại một vũng tro tàn hình người.

Đám người im lặng xôn xao không thôi, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi mà một người còn sống sờ sờ đã biến thành một đống tro tàn, nhanh đến mức khiến mọi người trở tay không kịp.

- Người vừa mới chết kia là ai?

Có người nuốt nước miếng hỏi.

- Ta không biết.

Có người nhỏ giọng nói:

- Nếu ta nhớ không lầm thì hình như hắn ta là một bá tước.....

- Chúng ta có nên đi thông báo cho người nhà bá tước không? Chắc sẽ được thưởng ít tiền.

- Muốn nói thì ngươi đi mà nói, ta không muốn đắc tội vị đại nhân vừa rồi đâu.

Người thức thời đã xoay người rời đi.

Cứ như vậy, người vây xem nhanh chóng tản ra, mà bãi tro tàn trên mặt đất kia đã nhanh chóng bị xe thú đi ngang qua nghiền ép.

Trong đám người, Trương thúc nhìn chăm chú bóng dáng của Mục Lương và những người khác.

Hắn quay đầu nhìn về phía người mặc áo choàng đen bên cạnh, thấp giọng hỏi:

- Điện hạ, có muốn ta đi điều tra mấy người kia không?

- Tạm thời không cần, chúng ta đi theo bọn họ xem sao?

Tô Lâm Y Tư lắc đầu, hai mắt dưới áo choàng đen sáng lên.

Cô và Trương thúc đang chuẩn bị đi Chợ Đen, lại không nghĩ rằng nửa đường nhìn thấy một màn hay ho như vậy, thế là dừng lại xem.

Trương thúc do dự một chút, cuối cùng vẫn là nhắc nhở một câu:

- Điện hạ, xem cách ăn mặc của bọn họ chắc là quý tộc, nếu chúng ta không hiểu biết đối phương thì tốt nhất là đừng tùy tiện trêu chọc.

- Ta biết, ta cũng không nghĩ trêu chọc bọn hắn.

Tô Lâm Y Tư lạnh nhạt nói.

Cô chỉ là tò mò, người đàn ông mang theo nửa người thú kia có vẻ không đơn giản, tiện tay là có thể thi triển ma pháp hệ Thủy và hệ Hỏa, đây là điều mà cô chưa từng thấy qua.

………….

- Chị, tay ngươi có đau không?

Mễ Nặc lo lắng nhìn tay của Mễ Á, nhẹ nhàng xoa bàn tay vừa mới đấm nát đầu một người.

Ánh mắt của Mễ Á trở nên hiền hòa, lắc đầu nói:

- Đừng lo lắng, tay ta không đau đâu.

Mục Lương không khỏi bật cười, xoa xoa đầu cô gái tai thỏ:

- Tay của chị ngươi có thể nhẹ nhàng đấm thủng tảng đá, ngươi cứ yên tâm đi.

-...

Mễ Á dở khóc dở cười, cảm thấy Mục Lương nói chuyện quá khoa trương.

- Vậy là tốt rồi.

Mễ Nặc nhoẻn miệng cười, tâm trạng có vẻ rất tốt.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tai thỏ, dịu dàng nói:

- Đừng để bụng lời nói của những người kia, hiểu chưa?

- Còn lâu ta mới để tâm tới bọn hắn.

Mễ Nặc bĩu môi, lộ ra vẻ mặt không quan tâm, ủy khuất nói:

- Ta là Biến Dị Giả, lại không phải là nửa người thú, hơn nữa bọn hắn dựa vào cái gì mà xem thường nửa người thú chứ?

Mục Lương suy nghĩ một chút, nói:

- Đại khái là muốn tìm cảm giác ưu việt từ trên nửa người thú.

- Hừ, những tên như vậy nên bị bắt lại rồi dạy dỗ một phen.

Mễ Nặc vung quả đấm nhỏ nói.

Anh khẽ cười nói:

- Có đôi khi đánh một trận còn có ý nghĩa hơn là giáo dục bằng lời nói.

Mễ Nặc xụ mặt, nghiêm túc nói:

- Vậy thì đánh những tên kỳ thị nửa người thú kia một trận đi.

- Được.

Mục Lương cưng chiều nở nụ cười.

Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhau, cả hai đều lộ ra dáng vẻ nhao nhao muốn thử.

Bốn người đi đến Chợ Đen, dọc theo đường đi vẫn có rất nhiều người chỉ trỏ bọn họ nhưng lại không ai dám ra tay, điều này khiến Ly Nguyệt và Mễ Á cảm thấy rất tiếc nuối.

Chợ Đen mà nhóm Mục Lương muốn đến nằm ở một con phố vắng vẻ.

Đó là một con phố dài hơn bốn trăm mét, hai đầu đều bị rào chắn bằng tảng đá, không để người bình thường tùy ý ra vào.

Nửa giờ sau, Mục Lương và ba cô gái đi tới lối vào Chợ Đen, hai bên cửa có người trấn giữ, bọn hắn cảnh giác dò xét bốn người đang tới gần.

Mục Lương không thèm nhìn thủ vệ, cất bước đi thẳng vào trong Chợ Đen.

Thủ vệ vừa định lên tiếng ngăn thì lại hoảng sợ phát hiện cơ thể mình căn bản không thể động đậy.

Ly Nguyệt nhìn thoáng qua mấy người kia, bóng của đám thủ vệ giống như gông xiềng màu đen khóa chặt cơ thể của bọn hắn, đây là do Mục Lương đã thi triển năng lực Tơ Nhện Thiên Ảnh.

Cộp cộp cộp ~~~

Bốn người Mục Lương cứ thế mà đường hoàng đi vào Chợ Đen, không ai có thể cản ngăn.

Người bên trong Chợ Đen vắng hơn bên ngoài, hai bên đường cũng có cửa hàng nhưng nơi đây đa số là các sạp nhỏ, rất nhiều người bày quầy bán hàng, cái gì cũng có.

- Chúng ta đi dạo một chút.

Mục Lương trở tay một cái, lấy ra một cây quạt bằng xương ngọc từ không gian tùy thân.

Đây là một kiện linh khí cao cấp, nan quạt được làm từ xương cốt của linh thú, mặt quạt là vải dệt tơ tằm bảy màu, chỉ là chúng đã được thống nhất nhuộm thành màu trắng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận