Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1460: Thiếu Nữ Tinh Linh Bắn Tên Rất Tốt



Ly Nguyệt liếc mắt nhìn Tát Nhạc Phân, ra hiệu cô ấy đuổi theo.

Thiếu nữ Tinh Linh hiểu ý, bay theo nữ tử tóc trắng ra ngoài cung điện.

- Đại nhân, ta không có cung và tên.

Tát Nhạc Phân nhỏ giọng nói.

- Ta có, dùng của ta.

Ly Nguyệt lạnh nhạt nói.

Cô xoay người trở về cung điện, một lát sau, trong tay cầm hai cây cung đi ra, đều là cung mà Mục Lương chế tác cho cô.

Tát Nhạc Phân nhìn chằm chằm trường cung trong tay nữ tử tóc trắng, mắt hoàn toàn không dời ra được.

- Đây.

Ly Nguyệt đưa cây cung trong tay về phía trước.

Tát Nhạc Phân hai tay tiếp nhận trường cung, trong miệng kinh thán không thôi:

- Cung thật tốt!!

- Đương nhiên, đây là cung mà thành chủ đại nhân tự tay chế tạo.

Ly Nguyệt ngạo nghễ hất cằm lên.

- Đây cũng là ma cụ cao cấp!!

Hai mắt Vũ Điền hừng hực.

Tát Nhạc Phân kinh ngạc hỏi:

- Đại nhân là luyện khí sư?

- Coi là vậy đi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

Bây giờ, anh còn có chút không hiểu, sự giống nhau cùng khác biệt giữa luyện khí sư và linh khí sư.

- Đại nhân thật lợi hại, đây là lần đầu tiên ta gặp được người tuổi trẻ như thế mà có thể chế tạo ra ma cụ cao cấp, có thể nói là luyện khí cao cấp trẻ tuổi nhất Vương Quốc.

Tiểu Miêu khen ngợi liên tục.

Mục Lương đưa tay sờ mũi, người thú đầu mèo này quả thực rất biết nịnh hót.

Ánh mắt Vũ Điền nhìn Mục Lương lại thay đổi, người của các thế lực lớn biết hắn có thể luyện chế ma cụ cao cấp, cổng thành Huyền Vũ sợ là cũng bị người ta đạp nát.

Trong lòng hắn cũng hiểu, thảo nào thành Huyền Vũ có nhiều ma cụ cao cấp như vậy, hoàn toàn là bởi vì có Mục Lương.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Bắt đầu tỷ thí, mỗi người mười mũi tên, nếu như ngươi có thể thắng Ly Nguyệt, ngươi có thể khôi phục sự tự do, rời đi lúc nào cũng được.

- Nếu thua thì sao?

Tát Nhạc Phân hỏi.

Mục Lương cong khóe môi, mỉm cười nói:

- Thua, thì ở lại làm việc cho ta tác mười năm, sau mười năm thì khôi phục tự do.

- Được.

Tát Nhạc Phân dùng sức gậtđầu.

- Như vậy bắt đầu đi.

Mục Lương giơ tay vung lên.

Tiểu hầu gái hiểu ý, đặt bia ngắm cách đó hơn trăm mét.

Ly Nguyệt giơ trường cung lên, cài tên giương cung, đôi mắt nheo nheo nhắm vào bia ngắm, sau đó một giây liền buông tay đang nắm dây cung ~~~

Mũi tên bắn ra, chính xác bắn trúng hồng tâm, đuôi mũi tên vẫn còn rung rung.

Con ngươi màu xanh bảo thạch của Tát Nhạc Phân sáng lên, lòng háo thắng xông lên, cũng giương cung cài tên, một dấu vết xanh lá bao quanh mũi tên ~ tương tự, mũi tên này tinh chuẩn bắn trúng hồng tâm, màu xanh biếc trên mũi tên biến mất. Sắc mặt Ly Nguyệt không thay đổi, liên tiếp giương cung cài tên, một mũi tên cực nhanh bắn về bia ngắm.

Rất nhanh, cô đã bắn hết mười mũi tên, đạt được 100 điểm.

Ly Nguyệt thu cung, nghiêng đầu nhìn bia ngắm của Tát Nhạc Phân.

Lúc này, thiếu nữ Tinh Linh cũng đã bắn hết mười mũi tên, mười mũi tên giống như nở hoa, toàn bộ trúng hồng tâm

- Lợi hại.

Ly Nguyệt cảm thấy bội phục từ trong thâm tâm.

Tát Nhạc Phân mặt cười ửng đỏ, khiêm tốn nói:

- Chị cũng rất lợi hại.

…………

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía Mục Lương.

- Cái này phải tính như thế nào đây?

- Coi như là hòa nhau.

Trong mắt Mục Lương lộ vẻ kinh ngạc.

Anh không ngờ cô gái tinh linh lại mạnh như vậy, không hề thua kém so với Ly Nguyệt.

- Vậy còn vụ cá cược của chúng ta thì sao?

Tát Nhạc Phân chớp chớp đôi mắt đẹp như ngọc lục bảo.

Mục Lương nói dứt khoát:

- Xem như ngươi thắng cược, ngươi có thể rời đi bất cứ lúc nào ngươi muốn.

- Nhưng ta không muốn rời đi, ta muốn ở lại thành Huyền Vũ.

Tát Nhạc Phân hồn nhiên nói.

- Vì sao?

Nguyệt Thấm Lan ngạc nhiên hỏi.

- Ở đây an toàn nha, ta không cần phải sống ẩn nấp nữa, còn có thể tự do bay lượn khắp nơi.

Tát Nhạc Phân vừa nói vỗ cánh bay lên, cơ thể rời đi mặt đất.

Cô giống như một con bướm, nhẹ nhàng bay lượn tự do trên không trung.

- Được thôi, nhưng ngươi phải tự nuôi sống bản thân.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Ta có thể làm cái gì?

Tát Nhạc Phân trở lại mặt đất, chớp chớp đôi mắt đẹp nhìn anh.

Mục Lương nhẹ giọng nói:

- Tìm một công việc, hoặc gia nhập quân đội, làm Không Quân.

- Không Quân là cái gì?

Tát Nhạc Phân lại tò mò hỏi.

Mục Lương suy nghĩ một chút rồi giải thích:

- Ngươi có thể lý giải nó thành Kỵ Sĩ biết bay.

- Nghe có vẻ rất lợi hại!

Hai mắt của Tát Nhạc Phân lập tức sáng lên.

Vũ Điền há to miệng, Kỵ Sĩ biết bay? Chẳng lẽ là Kỵ Sĩ Rồng?

Mục Lương bình thản nói:

- Nếu ngươi cảm thấy hứng thú thì ngày mai ta sẽ nhờ Phi Nhan đưa ngươi đến tham quan căn cứ Không Quân.

- Được, cảm ơn.

Tát Nhạc Phân gật đầu lia lịa.

- Được rồi, thời gian không còn sớm, mọi người đi nghỉ ngơi đi, có chuyện gì thì ngày mai lại nói.

Mục Lương vung tay áo lên và xoay người trở về cung điện.

Anh còn có việc phải làm, tối nay chú định không thể ngủ.

- Đi theo ta, ta sắp xếp chỗ ở cho các ngươi.

Ngôn Băng nói với một giọng mát lạnh.

- Vâng.

Bọn người Vũ Điền vội vàng đuổi theo.

Mục Lương trở lại thư phòng, Nguyệt Thấm Lan đi theo sau.

- Ngươi vẫn chưa chuẩn bị nghỉ ngơi sao?

Nguyệt Thấm Lan đi vòng tới sau lưng anh, rồi nhẹ nhàng xoa bóp vai cho anh.

- Ta không buồn ngủ, ngươi ngủ trước đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Anh lật tài liệu trước mặt, nội dung chính là luật chống phân biệt đối xử mới viết được một nửa.

- Ngươi vẫn chưa viết xong sao?

Nguyệt Thấm Lan nhìn lướt qua.

Mục Lương vỗ nhẹ vào mu bàn tay của cô, nhẹ giọng nói:

- Ừ, ta cần phải sửa đổi một số luật lệ.

Gần đây thành Huyền Vũ đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhờ đó mà anh mới hiểu được pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ còn rất nhiều chỗ không hoàn thiện, cần phải tiếp tục sửa đổi.

- Ta đi pha cho ngươi một ly trà.

Nguyệt Thấm Lan thả tay xuống rồi ưu nhã rời đi thư phòng.

Mục Lương cầm bút lên, tiếp tục hoàn thiện luật chống phân biệt đối xử.

Khi Nguyệt Thấm Lan trở về thì hắn đã viết được nửa trang giấy, bút trên tay vẫn chưa dừng lại.

Cô đặt ấm trà nóng xuống bàn, ngắm anh một hồi rồi rời đi, ngày mai cô sẽ có khoảng thời gian bận rộn ở Cục Quản Lý, cho nên cô phải chuẩn bị cho thật tốt.

Hôm nay, Bối Vi Nhân đưa người từ khu Ổ Chuột tới tham quan thành Huyền Vũ, ngày mai nhất định sẽ có rất nhiều người của khu Ổ Chuột muốn tới đây, chắc chắn nàng sẽ có hàng tá chuyện phải lo liệu.

Cây bút trong tay Mục Lương vẫn múa may không ngừng nghỉ, sau khi viết ròng rã mười bảy, mười tám trang thì hắn mới dừng lại.

Có kiếp trước làm tài liệu tham khảo, cộng thêm kiến thức ở đời này, bản thảo gốc xem như đã hoàn thành, sau này, nó sẽ được sửa chữa và bổ sung hàng năm.

Bây giờ, luật chống phân biệt đối xử được coi là một loại bảo hộ, nhưng có thể nó sẽ trở thành một hình thức phân biệt đối xử trong tương lai.

Xã hội ngày càng tiến bộ, một số luật pháp cũ cũng cần được cải tiến.

Hiện giờ đã là ba giờ khuya.

Mục Lương đọc điều luật vừa viết từ đầu đến cuối một lần nữa, sau khi cảm thấy không có gì muốn bổ sung thì mới thả xuống.

Anh quyết định ngày mai để cho Ly Nguyệt và những người khác xem, nếu không có vấn đề gì thì sẽ ban bố luật chống phân biệt đối xử.

- Phải thông báo Xưởng In Ấn chuẩn bị trước một chút.

Mục Lương thấp giọng lẩm bẩm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận