Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2215: Hy Vọng Ngươi Có Thể Nhịn Xuống, Không Cầu Xin.



Con ngươi của Ly Nguyệt co rút lại, khó hiểu hỏi:

- Tại sao Hư Quỷ lại xuất hiện ở bãi đáp phi thuyền chứ?

Ngải Lỵ Na khẩn trương hỏi:

- Đúng vậy, nơi này chính là kênh Sương Mù, Hư Quỷ cấp 8 có thể hình lớn như vậy, làm sao chúng nó đi vào đây được?

Nguyệt Thấm Lan cau mày suy đoán:

- Chẳng lẽ là chúng nó được Ma Pháp Sư hệ Không Gian hoặc Giác Tỉnh Giả với năng lực tương tự hỗ trợ?

- Không phải, là chúng ta hiểu biết quá ít về Hư Quỷ.

Mục Lương chậm rãi lắc đầu, r ồi vung tay lên, lấy ra vũ khí Phong Cấm số hai, trầm giọng nói:

- Ba con Hư Quỷ cấp 8 này có thể ngụy trang thành nhân loại, hành động không khác nhân loại là mấy, ta đoán bọn nó đã dựa vào lớp ngụy trang này để trà trộn lên phi thuyền vận chuyển từ đại lục cũ.

- Cái gì? Hư Quỷ còn có thể giả dạng thành nhân loại sao? Chuyện này thật đáng sợ!

Ngải Lỵ Na kinh ngạc thốt lên, cô đã dự đoán được chuyện này sẽ để lại mối hoạ ngầm lớn đến mức nào.

- Đây lần là lần đầu tiên ta biết Hư Quỷ có thể biến thành nhân loại đấy.

Đôi môi đỏ của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch, không khỏi rùng mình, chợt nghĩ tới điều gì đó, quay đầu nhìn về phía Mục Lương:

- Nếu như là như vậy, có khi nào trong vương quốc chúng ta đã có Hư Quỷ trà trộn vào hay không?

- Không loại trừ khả năng này.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, rồi nhìn về phía vũ khí Phong Cấm số hai, trầm giọng nói:

- Chờ ta thẩm vấn bọn nó, có thể sẽ biết thêm chút ít tin tức.

- Đúng vậy, Hư Quỷ cấp cao có trí khôn.

Ngải Lỵ Na vội vàng gật đầu.

Trong đôi mắt màu trắng bạc của Ly Nguyệt tràn đầy sự ưu sầu:

- Huyết Nguyệt đã qua đi nửa năm rồi, thế mà Hư Quỷ đột nhiên xuất hiện ở nơi này, điều này khiến ta có chút bất an.

- Hỏi chúng nó thì sẽ biết thôi.

Mục Lương vỗ vai cô gái tóc trắng, rồi khống chế vũ khí Phong Cấm số hai lơ lửng giữa không trung rồi bay ra bên ngoài cung điện.

Ly Nguyệt và những người khác vội vàng đuổi theo, cùng nhau đi tới quảng trường bên ngoài cung điện, chờ đợi Mục Lương mở ra vũ khí Phong Cấm số hai.

Anh đặt tay lên trên tinh thạch ma thú vũ khí Phong Cấm số hai, sau đó lần lượt nhấn xuống theo trình tự đặc biệt.

Sau vài hơi thở, vũ khí Phong Cấm số hai tỏa ra ánh sáng, không gian dao động khuếch tán ra ngoài.

- Răng rắc ~~~

Sáu khối bộ kiện của vũ khí Phong Cấm số hai bắt đầu buông lỏng, một tiếng ông vang lên, sáu khối bộ kiện hoàn toàn tách rời.

Ngay sau đó, khí tức làm người ta chán ghét khuếch tán ra ngoài, tay của Hư Thập Bát ló ra khỏi không gian, tiếp theo là toàn bộ thân hình lộ ra ngoài.

Mục Lương lạnh nhạt nhìn, sau khi Hư Thập Bát hoàn toàn ra ngoài thì lại khống chế vũ khí Phong Cấm số hai hợp lại, vây khốn Hư Thập Nhị và Hư Cửu.

- Kiệt kiệt kiệt, ta tự do rồi!

Hư Thập Bát vui mừng cười to

- Thật sao?

Mục Lương nhấc mắt lên.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, trọng lực xung quanh Hư Thập Bát phát sinh biến hóa, đè ép toàn thân nó dán chặt mặt đất, không cách nào nhúc nhích được.

- Phốc ~~~

Hư Thập Bát phun ra một búng máu đen, tinh thần lập tức trở nên uể oải.

Nó nghiến răng nghiến lợi nhìn chòng chọc vào Mục Lương, khí tức bạo ngược không khống chế được mà tiết ra ngoài.

Anh lạnh nhạt nhìn nó, giơ tay lên làm ra tư thế nắm tay.

- Răng rắc ~~~

Không gian xung quanh Hư Thập Bát vặn vẹo, Mục Lương vừa thi triển năng lực Lỗ Đen Trọng Lực để xoắn nát và cắn nuốt cơ thể của nó.

- A a ~~~

Hư Thập Bát phẫn nộ gầm thét bởi vì đau đớn, tuy cơ thể nó có thể cấp tốc tự lành nhưng mà sự đau đớn và năng lượng bị tiêu hao là chân thực.

Mục Lương thả tay xuống, hờ hững nói:

- Ta vốn tưởng rằng Trăng Máu qua đi thì lũ Hư Quỷ các ngươi sẽ biến mất một đoạn thời gian, không ngờ lại nhìn thấy các ngươi nhanh như vậy, hơn nữa lại là ở trên địa bàn của ta.

- Ngươi là ai?

Hư Thập Bát chật vật ngẩng đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm Mục Lương.

Nó có thể cảm nhận được nhân loại trước mắt rất mạnh mẽ, đó là lực lượng làm người ta hít thở không thông.

- Mục Lương.

Mục Lương nhàn nhạt đáp.

Hư mười Bát nghe vậy, cơ thể nó không nhịn được run lên, sự sợ hãi chiếm giữ toàn bộ trái tim nó, nhân loại trước mắt chính là sự tồn tại đã giết rất nhiều đại nhân.

- Xem ra ngươi biết ta.

Mục Lương lạnh nhạt nhìn chăm chú vào Hư Thập Bát.

- Đáng chết!

Sự cừu hận và sợ hãi trong mắt Hư Thập Bát gần như thực chất hóa.

Mục Lương hỏi với giọng điệu bình tĩnh:

- Tại sao các ngươi lại tới vương quốc Huyền Vũ?

- Ha ha, tại sao ta phải nói cho ngươi biết?

Con ngươi đen nhánh của Hư Thập Bát hơi phóng đại, cười lạnh một tiếng một tiếng.

Mục Lương lạnh lùng nói:

- Ta có rất nhiều biện pháp để ngươi mở miệng, nhưng tư vị sẽ không dễ chịu, nếu ngươi muốn nếm thử thì ta có thể đáp ứng.

- Nếu nó không nói, vậy thì Vưu Phi Nhi lại có thêm vật thí nghiệm rồi.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói.

- Chắc chắn cô ấy sẽ rất vui vẻ.

Ngải Lỵ Na hung ác nói.

- Nói đi.

Mục Lương khẽ hất hàm.

Hư Thập Bát run rẩy, nó cảm nhận được uy áp của Mục Lương rơi ở trên người mình, dường như muốn nghiền nát cơ thể của nó.

……..

- A!

Hư Thập Bát kêu thảm thiết, cơ thể nó bị Lỗ Đen Trọng Lực phá hư, tốc độ khôi phục trở nên chậm hơn rất nhiều.

Mục Lương hờ hững hỏi:

- Tại sao các ngươi lại tới vương quốc Huyền Vũ, có mục đích gì?

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Thập Bát lộ ra một nụ cười khó coi, trong tròng mắt tràn đầy sự cừu hận:

- Ngươi vĩnh viễn đừng hòng biết được.

- Thật sao.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, chậm rãi cất bước đi lên trước mặt Hư Thập Bát.

Anh giơ tay lên, năm ngón tay chậm rãi mở ra:

- Lĩnh Vực Suy Yếu.

Lĩnh Vực Suy Yếu nhanh chóng khuếch tán rồi bao phủ Hư Thập Bát ở bên trong, gia tăng suy yếu thực lực của nó, đồng thời làm cho năng lực tự lành của nó sụt giảm lần nữa.

Sắc mặt của Hư Thập Bát càng thêm khó coi, cơ thể cảm giác vô lực khiến nó sợ hãi tột độ, cảm nhận được tử vong đang đến gần.

Năm ngón tay của Mục Lương khẽ nhúc nhích, tơ nhện phun ra từ đầu ngón tay, trói chặt cơ thể của Hư Thập Bát.

- Hy vọng ngươi có thể nhịn xuống, không cầu xin.

Ánh mắt của anh vô cùng lạnh lẽo, năm ngón tay nắm chặt lại, tơ nhện sắc bén cắt vỡ cơ thể của Hư Thập Bát, loại cảm giác này chẳng khác gì là thiên đao vạn quả.

- A ~~~

Tiếng kêu thảm thiết của Hư Thập Bát vang vọng tận phía chân trời, giống như là muốn cho toàn bộ ngườiở khu Trung Ương nghe được.

Lông mi của Nguyệt Thấm Lan run rẩy, tóc gáy dựng đứng.

Mục Lương vẫn tiếp tục nắm chặt tay lại, tơ nhện sắc bén như đao chậm rãi cứa đứt da thịt Hư Thập Bát, chờ vết thương khép lại thì bắt đầu một vòng tra tấn mới.

Cơ thể của nó không ngừng run rẩy, tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai.

Bạn cần đăng nhập để bình luận