Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1057: Bắt Tất Cả Bọn Họ Lại

Két khi két lạp…

Tia chớp màu tím từ trên trời giáng xuống, lập tức bổ về phía Lệ Ngoã Cương.

Lệ Ngoã Khương thấy được tia chớp màu tím, nhưng căn cản hắn không kịp phản ứng gì.

Oanh!

Theo một tiếng nổ truyền ra, thân thể Lệ Ngoã Khương bị thiêu thành khói đen, thẳng tắp ngã xuống.

Hắn trừng lớn hai trò.ng mắt, thân thể giật giật, tia chớp màu tím kia thiếu chút đã lấy đi mạng của hắn

Lệ Ngoã Chương rống giận ra tiếng.

- Anh hai!

Lệ Ngoã Cương cũng phát ra kinh hô.

- Tiểu Khương!

Đạp đạp đạp…

- Dám không để ý tới pháp luật của thành Huyền Vũ, lá gan của các ngươi rất lớn.

Cầm Vũ sải bước đi tới, khôi giáp lôi đình trên người cô vẫn còn tia điện thoát ra.

Đôi mắt đẹp vốn dĩ màu xanh của cô đã chuyển thành màu tìm, đây là đặc điểm khi kích phát khôi giáp lôi đình.



Lệ Ngoã Cương là người cường hóa cấp tám sơ cấp, Cầm Vũ cũng là cao thủ cấp tám, khi cô mặc khôi giáp lôi đình vào, có thể ngược đánh Lệ Ngoã Cương.

- Ngươi muốn chết!

Lệ Ngoã Cương lộ ra vẻ mặt tràn đầy sát ý. Hắn hung tợn nhìn chằm chằm vào Cầm Vũ.

Tê tê…

Nhện Quỷ Ảnh xuất hiện ở phía trước Sơn Hải Quan, bàn chân sắc bén như mâu của nó dừng lại bên cạnh Lệ Ngoã Cương. Tất cả mọi người đều sởn tóc gáy khi nhìn mặt quỷ trên bụng nó.

Khí tức hung thú cấp chín khuếch tán ra ngoài, làm cho đàn Rồng Bay đang phẫn nộ đều rùng mình.

- Hung thú cấp chín!

Đôi con ngươi của Lệ Ngoã Cương phóng đại, khí tức cấp chín kia đã làm hắn kinh sợ.

Đinh đong đinh đong…

Đại An Ti rung cái chuông truyền mệnh lệnh, nhẹ nhàng đong đưa ba lần.

Cô nâng ngón tay chỉ về phía đám người Lệ Ngoã Cương, cất lên âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Bắt tất cả bọn họ lại.

Mặt quỷ trên bụng Nhện Quỷ Ảnh lấp lánh quang mang u ám, một cách vô hình, nó đã phát động năng lực Tơ Nhện Thiên Ảnh.

Lệ Ngoã Cương và Lệ Ngoã Khương hoảng sợ phát hiện thân thể của mình không thể nhúc nhích được, thân thể bọn họ như bị một thứ gì đó trói buộc lại, căn bản không thể giãy thoát.

Tư tê…

Nhện Quỷ Ảnh phụt ra tơ nhện, đem đám người cốc Táng cuốn thành những cuộn chỉ giống hệt nhau, chỉ chừa một cái đầu ở bên ngoài.

- Mang về.

Đại An Ti vung tay lên.

Đạp đạp đạp…

Thành Phòng Quân vâng lệnh, bọn họ chia ra, cứ hai người một tổ, nâng đám người cốc Táng rời đi.

- Ngu ngốc.

Long Chủ thấp giọng thầm mắng một câu, trong lòng lão hả dạ hơn không ít. Đám người Đảo Hải Điệp thì tâm thần chấn động, bọn họ bị một màn vừa rồi làm cho kinh sợ.

- Các vị, xin mời đi theo ta, ta dẫn mấy người đi nơi ở của mình ở thành Huyền Vũ.

Cầm Vũ lạnh lùng mở miệng.

……….

Bên trong thư phòng ở khu Trung Ương.

Mục Lương đang lật xem những đơn hàng đã được giao dịch với những toà thành khác.

Khi các thành chủ tới thành Huyền Vũ, nơi đầu tiên bọn họ tới chính là Phố Buôn Bán, sau khi chọn lựa được số lượng lớn hàng hoá mình cần, bọn họ lại hy vọng có thể thương lượng với anh để được mua với giá ưu đãi.

- Mục Lương, danh ngạch những đơn đặt hàng này đều rất lớn, ta cảm thấy chúng ta có thể cho bọn họ chút ưu đãi.

Nguyệt Thấm Lan bắt chéo hai chân, ngón tay cô lướt qua những đơn đặt hàng.

- Ừm, giảm giá 20% cho họ dựa theo giá thị trường.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Chiết khấu 20% sao? Ừm, giá này cũng đã rất tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Cô cất đi những đơn đặt hàng, lộ ra lúm đồng tiền như hoa nói:

- Lần này, tổng số giao dịch trong thành, đã vượt qua một trăm vạn viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

- Trăm vạn viên tinh hạch sơ cấp trung đẳng...

Con ngươi màu đen của Mục Lương tỏa ánh sáng, cũng có ý nghĩa điểm tiến hoá của anh sẽ gia tăng ít nhất mười triệu điểm.

Trong lòng anh thầm cảm khái, hội nghị Thánh Địa tổ chức, khiến cho điểm tiến hoá của anh tăng lên một cách cực kỳ nhanh chóng.

Bốn ba ba…

- Đại nhân!

Cửa thư phòng bị gõ vang, âm thanh Cầm Vũ vang lên.

- Tiến vào.

Mục Lương theo bản năng ngồi thẳng dậy.

Ken két…

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Cầm Vũ mặc khôi giáp lôi đình đi vào thư phòng.

Cô gỡ mũ giáp xuống, mái tóc dài màu xanh bung ra, cô nâng tay chào theo nghi thức quân đội.

Cầm Vũ cung kính nói:

- Bẩm đại nhân, người của các thế lực thuộc Vùng Nước Mặn đã tới rồi.

- Sắp xếp ổn thoả cho họ chưa?

Mục Lương nhướng mày.

Cầm Vũ nhẹ giọng nói:

- Ngoại trừ người của cốc Táng, những người khác đã sắp xếp cho họ ở lại trong tầng một khu Trung Ương.

- Cốc Táng ư?

Mục Lương kinh ngạc thốt lên.

Anh chưa từng nghe thấy tên của thế lực này.

- Chỉ biết bọn họ là một thế lực ở biển khơi, bởi vì bọn họ đã ra tay giết chết một con Rồng Bay ở trước Sơn Hải Quan…

Cầm Vũ tường thuật lại sự kiện xảy ra ở quảng trường phía trước Sơn Hải Quan cho Mục Lương nghe

- Thú vị, đưa mấy người đó tới Trung Ương đi.

Con ngươi màu đen của Mục Lương hiện lên một tia lạnh lẽo.

- Vâng.

Cầm Vũ gật đầu.

Cô cung kính nói:

- Thành chủ đại nhân, một người tự xưng là Long Chủ đang ở bên ngoài cung điện, lão muốn gặp ngài.

- Cho lão vào đi.

Mục Lương khoát tay áo, anh biết vì sao Long Chủ đến.

- Vâng.

Cầm Vũ nâng tay lên hành lễ, sau đó cô xoay người rời khỏi thư phòng.

- Những người của các thế lực trên Vùng Nước Mặn đã đến đây, Ốc Đảo cũng sắp trở về!

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.

Anh ôn hoà nói:

- Hồ Tiên nói, ngày mai mấy người bọn họ có thể quay lại.

Sáng hôm nay, Hồ Tiên đã liên lạc với anh, buổi chiều ngày mai đám người cô ấy có thể trở lại thành Huyền Vũ.

- Rất nhanh thôi.

Khóe môi Nguyệt Thấm Lan cong lên, con ngươi xanh nước biển như cười như không nhìn về phía Mục Lương.

- Làm sao vậy?

Anh sửng sốt.

- Không có việc gì.

Nguyệt Thấm Lan thân đưa tay vén sợi tóc dài ở thái dương, cô nói sang chuyện khác:

- Ngươi tính toán xử trí những người cốc Táng đó như thế nào?

- Hiện tại là thời kỳ đặc biệt, có lẽ nên phạt tiền.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt đẹp màu xanh nước biển, ôn nhu hỏi:

- Phạt bao nhiêu?

- Vậy phải xem mấy người bọn họ mang theo bao nhiêu tinh hạch.

Mục Lương dựa lưng vào ghế.

Khóe môi Nguyệt Thấm Lan mang theo ý cười, câu này có nghĩa là mang theo bao nhiêu thì phạt bấy nhiêu sao…?

Sau đó không lâu, cửa thư phòng lần thứ hai bị gõ vang.

Đã được Mục Lương cho phép, Cầm Vũ mang theo Long Chủ đi vào thư phòng.

- Đại nhân, ta đã mang người tới.

Cầm Vũ đưa tay ra hiệu.

- Mục Lương các hạ, chúng ta lại gặp mặt.

Đôi mắt Long Chủ lộ ra vẻ cảm khái, lão gật đầu với Mục Lương.

- Mời các hạ ngồi.

Mục Lương cười, anh đứng dậy ra hiệu cho Long Chủ.

Long Chủ cũng không khách khí, lão ngồi ở vị trí đối diện với bàn công tác. Cầm Vũ yên lặng xoay người rời đi, cô còn phải mang người của cốc Táng tới khu Trung Ương.

- Mục Lương các hạ, ta đã mang tới một trăm vạn viên tinh hạch hung thú, chúng đang ở ngay trong cung điện của các hạ.

Long Chủ bình thản nói.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy lập tức đứng lên, cô dùng dáng đi tao nhã rời khỏi thư phòng.

Mục Lương vừa lòng gật đầu, cười nhạt nói:

- Các hạ đúng là người biết giữ chữ tín.

Long Chủ thở sâu, hắn cất lên thanh âm khàn khàn dò hỏi:

- Mục Lương các hạ, Long Vương của ta sao rồi?

- Nó khoẻ rồi, đã có thể cất cánh bay lên.

Mục Lương ôn hoà nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận