Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1985: Mục Lương So Tài Với Tân Tây



Hi Bối Kỳ kinh ngạc thốt lên:

- A, để Thánh Giai dạy lễ nghi?

- Khi đó ta chỉ là cường giả Chí Tôn, hơn nữa... Bọn họ cũng không biết thực lực của ta.

Trong mắt Tân Tây lóe lên một tia hồi ức, giải thích:

- Ta vốn định tìm xem ở trong vương cung có ma dược nào giúp ta gia tăng thực lực hay không, nhưng đợi năm năm vẫn không tìm được, cho nên ta mới tới nơi này.

Vân Vân chợt nói:

- Đúng rồi, bà Tân Tây là tới trên đảo mới đột phá đến Thánh Giai.

Khi đó cô còn nhỏ, chuyện này vẫn là Hi Đức Vưu Kỳ nói cho cô biết.

Tân Tây thở dài nói:

- Đột phá cũng chẳng có gì dùng, tuy là ta còn có thể sống lâu thêm ngàn năm nhưng lại không thể rời khỏi nơi đây.

Chí Tôn đột phá đến Thánh giai có thể cộng thêm ít nhất mấy trăm năm thọ mệnh.

Mục Lương đột nhiên hỏi:

- Nếu như có thể rời đi, các hạ nguyện ý tới thành Huyền Vũ định cư sao?

- Định cư ở thành Huyền Vũ?

Tân Tây híp mắt lại.

- Đúng vậy.

Mục Lương nói với thần sắc nhàn nhạt.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói thêm:

- Thành Huyền Vũ rất tốt, có rất nhiều món ăn ngon và trò chơi.

Tân Tây chậm rãi lắc đầu:

- Những thứ này không quan trọng, chúng ta không thể rời khỏi đây.

- Nếu như có thể rời đi thì sao?

Hi Đức Vưu Kỳ nói rồi nhìn về phía Mục Lương.

Lão đã nhìn ra được, Mục Lương muốn Tân Tây đến thành Huyền Vũ, về phẩn là để làm gì thì lão cũng đoán được đại khái, còn không phải là nhìn trúng thực lực của bà ấy!

Tân Tây lập tức quay đầu nhìn Vưu Kỳ, đôi mắt sáng ngời, hỏi:

- Ngươi tìm được biện pháp rời đi rồi sao?

- Không phải ta, là hắn.

Hi Đức Vưu Kỳ nhìn về phía Mục Lương.

Tân Tây nghe vậy không khỏi nghi ngờ nhìn Mục Lương, hiển nhiên không tin người tuổi trẻ trước mắt sẽ có biện pháp, nghiêm túc hỏi:

- Ngươi có biện pháp gì?

Mục Lương bình thản nói:

- Biện pháp thì có rất nhiều, ví dụ như dùng ma pháp không gian.

- Ngươi là Ma Pháp Sư hệ Không Gian?

Tân Tây khiếp sợ hỏi.

- Cái này không quan trọng.

Mục Lương hỏi một đằng, trả lời một nẻo.

Ánh mắt của Tân Tây lưu chuyển, trầm tư chốc lát rồi nói:

- Nếu như ngươi thật sự có thể mang ta rời đi nơi này, vậy thì ta có thể đến thành Huyền Vũ nhìn một chút.

Hòn đảo nhỏ này có rất nhiều tài nguyên để gia tăng và đột phá thực lực, nhưng mà nó lại có loại cầm cố vô hình, muốn rời đi không phải là chuyện dễ dàng.

- Được.

Mục Lương cười nhạt một tiếng.

Anh tự tin có thể thuận lợi rời đi hòn đảo này, đồng thời cũng không sợ Tân Tây lừa mình, trước thực lực tuyệt đối thì toàn bộ quỷ kế đều là vô dụng.

Sau này thành Huyền Vũ sẽ lập quốc, càng có nhiều chiến lực cao cấp càng tốt, cho nên anh muốn Tân Tây làm việc cho vương quốc Huyền Vũ.

Tân Tây chăm chú nhìn vào mắt của anh, đột nhiên hỏi:

- Ngươi cũng là cao thủ Thánh Giai à?

Mục Lương bình tĩnh hỏi lại:

- Các hạ có thể so chiêu với ta một chút không?

- Được.

Tân Tây cong miệng cười.

- Vậy ra tay đi.

Mái tóc dài của Mục Lương không gió mà bay.

Tân Tây không có khách khí, tay chụp về phía vai của Mục Lương, tốc độ cực nhanh khiến người ta thấy không rõ.

- A?

Đám người Hi Bối Kỳ và Lạp Nhã kinh ngạc thốt lên một tiếng, vì sao mới trò chuyện một chút thì hai người lại ra tay rồi.

Hi Đức Vưu Kỳ lôi kéo Vân Vân lùi lại mấy bước, nhường không gian cho hai vị cao thủ.

Vai của Mục Lương lung lay một cái, giơ tay lên bắt lấy bàn tay trước mặt mình.

Con ngươii của Tân Tây co rút lại, trong lòng vô cùng khiếp sợ, không thể không thừa nhận là bà đã khinh thường người trẻ tuổi trước mắt.

Bà không nói hai lời, nhấc chân đạp về phía cẳng chân của Mục Lương, động tác kia thoạt nhìn nhẹ nhàng, nhưng nếu bị đánh trúng thì sắt thép cũng phải bị bẻ gãy.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, thi triển ma pháp không gian để trói chặt Tân Tây, đồng thời triệu hồi lỗ đen dẫn lực, một lỗ đen cao bằng hai người trưởng thành xuất hiện ở sau lưng bà, lực hút khổng lồ khiến cho không gian cũng bắt đầu vặn vẹo.

Thấy vậy, Tân Tây không nhịn được lộ ra vẻ mặt khiếp sợ và kinh ngạc.

- Dừng, ngươi thắng.

Giọng nói của Tân Tây cũng bắt đầu vặn vẹo.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, hắn hơi chuyển động suy nghĩ, lỗ đen và ma pháp không gian đồng thời biến mất.

Tân Tây khiếp sợ ngồi xuống, hỏi:

- Thực lực của ngươi là Thánh Vương?

- Không phải.

Mục Lương ôn hòa nói.

Tân Tây hít một hơi thật sâu, nghiêm mặt nói:

- Vậy thì ít nhất cũng là Thánh Giai đỉnh phong.

Mục Lương mỉm cười, không nói gì.

- Được rồi, khi nào rời đi thì các ngươi lại tới tìm ta.

Tân Tây đứng lên, cầm lấy bình rượu lưu ly rồi rời đi.

Lão Vưu Kỳ và những người khác nhìn nàng rời đi, sau đó ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Mục Lương.

- Ăn no rồi à?

Anh cười hỏi.

- Không có.

Hi Đức Vưu Kỳ co giật khóe miệng, người tuổi trẻ trước mắt tuyệt đối không thể đắc tội.

Mọi người lại ngồi xuống, nhìn nguyên liệu nấu ăn rồi lên tinh thần lần nữa.

…………..

- Đông đông đông ~

Khu vực Trung Ương, chuông Huyền Vũ bị gõ vang, tiếng chuông quanh quẩn giữa không trung.

Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ tỏa ra ánh sáng xua tan hắc ám, làm cho cả lưng rùa trở nên sáng sủa.

Trong cung điện, Nguyệt Phi Nhan đã thức dậy, rửa mặt xong đi tới nhà ăn.

Vệ Ấu Lan đặt một mâm trứng luộc trong nước trà lên trên bàn cơm, xoay người lại chào hỏi:

- Chào buổi sáng, tiểu thư Phi Nhan.

- Buổi sáng tốt lành.

Nguyệt Phi Nhan ngáp một cái, kéo ghế rồi đặt mông ngồi xuống.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn hỏi:

- Tiểu thư Phi Nhan có muốn uống sữa thú không?

- Cho ta một ly.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu, vươn tay lấy một quả trứng luộc trong nước trà, đập nát vỏ trên mặt bàn rồi bắt đầu lột.

Mục Lương không có ở cung điện cho nên bữa sáng không cần chờ anh ăn chung, ai rời giường trước thì ăn trước.

- Ta có thêm chút trà tinh thần vào sữa thú, như vậy có thể nâng cao tinh thần.

Vệ Ấu Lan đặt ly sữa nóng trước mặt cô gái tóc đỏ.

- Phải rồi, mẹ ta và mọi người tỉnh chưa?

Nguyệt Phi Nhan bưng ly sữa lên rồi hỏi.

Vệ Ấu Lan lắc đầu, thanh thúy nói:

- Vẫn chưa đâu, nhưng sắp nhanh thôi.

Mấy ngày nay, Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên đều rất bận rộn, tối muộn mới trở về, tùy tiện ăn chút gì đó rồi tiếp tục làm việc ở thư phòng đến đêm khuya, thậm chí có lúc trắng đêm không ngủ, ngày hôm sau lại đến Cục Quản Lý và Thành Buôn Bán.

Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm một câu:

- Được rồi, chắc nhóm của Mục Lương sắp trở về rồi.

Hai ngày này, cô cũng bề bộn nhiều việc, sau khi Hi Bối Kỳ rời đi thì việc huấn luyện Không Quân đều do cô phụ trách, mặc dù còn có mấy vị Đội Phó nhưng không đủ dùng.

Ngoại trừ huấn luyện thì Không Quân còn muốn chiêu mộ, khảo hạch và huấn luyện tân binh, có một đống việc chờ nàng xử lý.

- Cộp cộp cộp...

Tiếng bước chân truyền đến, nhóm của Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng trở về sau buổi huấn luyện sáng sớm.

Tối hôm qua hai người trực đêm, sáng nay còn hoàn thành một bộ huấn luyện, lúc này trở về ăn điểm tâm rồi lại đi ngủ bù.

Trong miệng Nguyệt Phi Nhan còn chứa nửa quả trứng luộc trong nước trà, chào hỏi với giọng điệu mơ hồ:

- Chào buổi sáng ~~~

- Chào buổi sáng.

Ngải Lỵ Na lên tiếng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận