Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1058: Thả Ta Ra, Một Quyền Của Ta Có Thể Đánh Ngã Hắn!

- Vậy sao?

Long Chủ thốt ra một câu lập tức đứng lên, trên mặt tràn đầy vẻ kích động.

- Các hạ có thể ra bên ngoài nhìn, chắc Long Vương sẽ rất nhanh tới đây thôi.

Mục Lương đứng lên.

Anh đã truyền mệnh lệnh cho tinh linh Trà Thụ Tinh Thần, để cho cô bé mang Long Vương tới khu Trung Ương.

- Được.

Long Chủ kiềm chế sự kích động trong lòng, lão xoay người bước nhanh ra bên ngoài thư phòng, sau đó tiếp tục rời khỏi cung điện. Mục Lương cười lắc đầu, anh cũng cất bước đi ra bên ngoài.

Sau khi ngang qua chính sảnh, anh vừa vặn gặp được Nguyệt Thấm Lan đang chỉ huy tiểu hầu gái kiểm kê số tinh hạch hung thú.

Rống rống rống…

Long Chủ vừa đi ra khỏi cung điện, lão đã nhìn thấy Long Vương từ xa xa bay tới, tinh linh Trà Thụ Tinh Thần đang ngồi trên đầu nó.

- A a a…

Tiểu Tinh Linh nhìn thấy Mục Lương, lập tức hưng phấn lên, cô bé vội vàng nhảy từ trên đầu Long Vương xuống và lao thẳng tới anh.

Rống rống…

Long Vương cũng phát hiện ra Long Chủ, nó như một đứa trẻ nhìn thấy cha của mình, cho nên vội vàng vỗ cánh bay tới. Nó xoay quanh đỉnh đầu Long Chủ hai vòng, giống như đang khoe với hắn đôi cánh mới tinh của nó.

- Thật sự khoẻ rồi!

Long Chủ sợ hãi than một tiếng.

Rống rống…

Long Vương rơi xuống đất, nó dùng đầu cọ vào thân thể của Long Chủ.

- Thật tốt quá, ngươi đã bay được rồi.

Hai tròng mắt Long Chủ phiếm hồng, từ trong hốc mắt lão tràn đầy vui mừng, Long Vương đã ở bên cạnh lão từ lúc nhỏ yếu tới khi cường đại tới mức này, sự thân thiết giữa hai bên không cách nào tả xiết.

Rống rống rống…

Long Vương gầm nhẹ liên tục, như muốn biểu đạt tâm tình nhung nhớ trong lòng. - - Ê a a …

Tiểu Tinh Linh ngồi trên đầu vai phương thức thể hiện tình cảm thân mật.

- Cám ơn Mục Lương các hạ!

Long Chủ xoay người, trịnh trọng cảm ơn Mục Lương.

Anh cười cười, bình thản nói:

- Việc này chỉ là giao dịch mà thôi.

Long Chủ không phản bác, nhưng lão vẫn cảm kích Mục Lương.

Rống rống rống…

Long Vương vỗ cánh, nó cũng cúi đầu tạ ơn Mục Lương. Linh trí của nó cực cao, không thua gì người bình thường.

- Không bao lâu nữa, nó sẽ đột phá.

Mục Lương đột nhiên nói. Long Chủ lại một lần nữa sửng sốt, đột phá sao?

Lão nhìn về phía Long Vương, cẩn thận cảm nhận thực lực của nó. Vừa cảm nhận một chút, lão đã ngạc nhiên phát hiện ra không biết từ bao giờ nó đã đạt tới cấp tám đỉnh phong.

- Sau khi ăn đài sen và hạt sen của Sen Xanh Tạo Hoá con, thực sự của nó sẽ được trợ giúp tăng lên.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

- Sen Xanh Tạo Hoá con?

Long Chủ đầy nghi hoặc trong đầu, kia là cái gì?

Mục Lương đưa tay chọc chọc vào khuôn mặt của Linh Nhi, bình tĩnh nói:

- Chờ tới khi nó hoàn toàn hấp thu dược lực ẩn chứa trong hạt sen với đài sen, chắc có thể đột phá tới cấp chín.

- Thật sao?

Long Chủ sững sờ tới ngây ngốc.

Lão cho rằng, khi mất đi Long Quả, Long Vương cần hơn năm năm thời gian mới có thể đột phá tới cấp chín, vậy mà…

- Có thể mà thôi.

Mục Lương nâng tay lên ngưng tụ ra nguyên tố sinh mệnh, bắt đầu đầu cho Tinh Linh Trà Thụ Tinh Thần ăn.

- Minh nha…

Đôi mắt như ngọc lục bảo của Tiểu Tinh Linh sáng lên, cô ôm chầm lấy ngón tay Mục Lương.

Long Chủ khẩn trương hỏi:

- Tỷ lệ khoảng bao nhiêu?

- Tám phần.

Chân mày Mục Lương khẽ run rẩy, đầu ngón tay anh bị răng của Tinh Linh Tinh Thần Trà Thụ cắn vào, hơi ngứa ngáy.

- Tỷ lệ đạt tới tám phần, đã rất cao rồi.

Long Chủ hít sâu một hơi.

Lão dùng giọng trịnh trọng nói:

- Mục Lương các hạ, nếu Long Vương có thể thành công tiến cấp, ta sẽ đưa thêm năm mươi vạn viên tinh hạch hung thú làm quà báo đáp.

Mục Lương nghe vậy nhường mày, còn có loại chuyện tốt này ư?

…………

Cộp cộp cộp....

Tiếng bước chân truyền đến, Cầm Vũ trở lại, phía sau là hộ vệ khu Trung Ương mang theo ba anh em Lệ Ngõa Cương bị tơ nhện trói chặt.

- Đại nhân, đã mang người đến.

Cầm Vũ cung kính nói.

Long Chủ quay đầu nhìn lại, trên mặt kìm nén sự vui mừng, âm trầm nhìn Lệ Ngõa Cương.

- Hưm hưm!!

Miệng của ba anh em Lệ Ngõa Cương bị tơ nhện bịt kín, chỉ có thể trừng mắt nhìn Mục Lương và những người khác.

- Mục Lương các hạ, đừng buông tha bọn họ.

Long Chủ hung hãn nói.

Ba anh em Lệ Ngõa Cương tức giận trợn mắt, trong ánh mắt có lửa giận đang thiêu đốt.

- Phạm sai lầm thì phải tiếp nhận hình phạt.

Mục Lương cất bước đi tới trước, nhìn xuống ba anh em cốc Táng.

Anh nhẹ nhàng giơ lên tay, tơ nhện bịt kín miệng ba người lập tức phân giải rồi biến mất.

- Mau buông chúng ta ra!!

Lệ Ngõa Cương la hét.

Ầm!

Cầm Vũ giơ tay lên, hồ quang điện màu tím nhảy nhót trong lòng bàn tay.

-...

Lệ Ngõa Cương rùng mình, lập tức câm miệng.

- Các hạ, vì một con Rồng Bay mà đắc tội cốc Táng, thật sự không đáng!

Lệ Ngõa Khương lạnh lùng nói.

Mục Lương nhướng mày, chậm rãi cúi người, hờ hững nói:

- Ngươi đang uy hiếp ta sao?

- Ta chỉ đang nói sự thật mà thôi.

Con ngươi của Lệ Ngõa Cương co rụt, tim đập thình thịch.

Rõ ràng đối phương không tản mát khí tức cấp 10 ra ngoài nhưng lại làm cho hắn run như cầy sấy.

- Lệ Ngõa Cương, cốc Táng của các ngươi tính là thứ gì mà cũng dám uy hiếp Mục Lương các hạ?

Long Chủ nở nụ cười châm chọc.

- Thả ta ra, một quyền của ta có thể đánh ngã hắn!

Lệ Ngõa Chương nghiến răng nghiến lợi nói.

Mục Lương nghe vậy không nhịn được bật cười, nói:

- Ta cho ngươi cơ hội này.

Anh giơ tay lên, hai ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, tơ nhện trên người Lệ Ngõa Chương lập tức phân giải, để cho hắn khôi phục tự do.

Lệ Ngõa Chương sửng sốt một chút, cấp tốc đứng dậy hoạt động tay chân..

- Đến đây đi.

Mục Lương khẽ hất hàm, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lệ Ngõa Chương.

- Khốn kiếp, tên tự cao tự đại.

Đáy mắt của Lệ Ngõa Chương thoáng qua một tia âm u.

Hắn ra tay không hề báo trước, thân hình lao về phía Mục Lương với tốc độ cực nhanh, để lại một cái hố sâu khoảng nửa mét ngay tại vị trí hắn vừa đứng.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, Lĩnh Vực Trọng Lực khuếch tán ra, trọng lực lập tức tăng vọt.

Phanh!!!

Ở khoảng cách một mét trước mặt hắn, Lệ Ngõa Chương nằm sấp thành hình chữ 'Đại' ( 大 ), cơ thể bị lún xuống đất chừng nửa mét.

- Khụ khụ...

Trên mặt của Lệ Ngõa Chương lộ ra thần sắc sợ hãi, cơ thể không tài nào động đậy được.

Toàn thân hắn giống như bị một tảng đá ngàn cân đè ép tới mức không thở nổi, có cảm giác sẽ chết bất cứ lúc nào.

- Em ba!!

Hai anh em Lệ Ngõa Cương đồng thời khiếp sợ la lên.

- Ngươi thua.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, cơ thể của Lệ Ngõa Chương nổi lên và lơ lửng trước mặt hắn.

Khụ khụ!!

- Phốc...

Lệ Ngõa Chương ho khan kịch liệt, bỗng nhiên phun ra mấy ngụm máu, tinh thần cấp tốc trở nên uể oải, suy sụp.

- Buông hắn ra!

Lệ Ngõa Cương dữ tợn gầm lên.

- Ngươi cũng muốn đánh nhau với ta à?

Mục Lương quay đầu nhìn về phía Lệ Ngõa Cương, thần sắc của anh lạnh lùng.

- Không, ta không đánh...

Lệ Ngõa Cương lắc đầu theo bản năng.

Không biết vì sao, khi đối mặt với Mục Lương hắn không thể thở nổi.

Trong lòng Lệ Ngõa Cương kinh hãi, không nhịn được suy đoán thực lực của Mục Lương. Có thể khiến cao thủ cấp 8 đỉnh phong như hắn phải sợ hãi, đối phương ít nhất cũng là cường giả cấp 9.
Bạn cần đăng nhập để bình luận