Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 389: Những Thứ Này, Ở Ốc Đảo Cũng Không Có

Năm người đi tới trước Tam Tinh Lầu, Mễ Á dẫn đầu đoàn người đi vào đại sảnh tiếp khách.
Trong đại sảnh, Bách Biến Ma Nữ đang nằm ở trên quầy ngủ gà ngủ gật.
Cộc cộc cộc !
Mễ Á đi lên trước, đưa tay nhẹ nhàng gõ xuống mặt quầy.
- Hả, là ai?
Bách Biến Ma Nữ giật mình tỉnh giấc, ngồi dậy vô thức lấy lòng bàn tay chùi đi khóe miệng, không có lưu lại nước miếng, cô mới thở phào.
- Chúng ta muốn ở lại một đêm.
Hi Bối Kỳ nói một câu.
- Vâng, muốn gian phòng loại nào?
Bách Biến Ma Nữ quan sát tất cả mọi người đang đứng ở trong sảnh.
Cô nhìn về phía Hi Bối Kỳ và Mễ Á, cười nhẹ nhàng hỏi:
- Trước đó, các ngươi đã từng ở Tam Tinh lâu của chúng ta?
- Ừm, từng ở qua.
Nét mặt của Mễ Á nghiêm túc gật đầu, cô có kinh nghiệm nói khẽ:
- Chúng ta muốn gian phòng phổ thông nhất.
- Được, cho ta xin Văn Điệp Thông Quan hoặc thẻ căn cước của các ngươi.
Âm thanh trong trẻo của Bách Biến Ma Nữ vang lên.
Cô từ trong ngăn kéo quầy hàng lấy ra sổ ghi chép, cầm bút lên chuẩn bị ghi lại thông tin đăng ký.
- Chỉ có Văn điệp Thông Quan.
Mễ Á đưa ra Thông Quan Văn điệp.
Thẻ căn cước là cái gì?
Nhóm người Tam trưởng lão thấy thế, cũng lấy ra Văn Điệp Thông Quan đặt vào trên quầy.
- Phòng phổ thông có giá mười viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng một ngày.
Bách Biến Ma Nữ đang di chuyển bút than trong tay, cười nhẹ nhàng hỏi:
- Các ngươi năm người, vậy sẽ phải ở ba gian phòng?
Mễ Á do dự một chút, vẫn là gật đầu.
Tam trưởng lão là trưởng bối, nên ở một gian phòng riêng.
- Vậy tổng cộng là ba mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, hoặc thanh toán ba mươi đồng Huyền Vũ.
Bách Biến Ma Nữ nói bằng giọng dịu dàng, báo ra giá cả.
Tam trưởng lão yên lặng thở phào.
Ba mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng mà thôi, đối với cô ấy mà nói cũng không phải rất đắt.
- Đây.
Cô lấy ra tinh thạch hung thú giao tiền phòng.
- Xin hỏi, đồng Huyền Vũ là cái gì?
Mễ Á kinh ngạc hỏi.
- Chính là cái này.
Bách Biến Ma Nữ lấy ra một tờ có mệnh giá một đồng Huyền Vũ từ trong ngăn kéo, đặt ở trên quầy để cho bọn họ quan sát.
- Đây chính là đồng Huyền Vũ?
Mễ Á cầm lấy một đồng Huyền Vũ quan sát tỉ mỉ.
- Rất đẹp.
Trong mắt Tam trưởng lão hiện lên vẻ ngạc nhiên, mở lời khen ngợi.
- A, còn có thể thay đổi màu sắc.
Hi Bối Kỳ cũng cầm lấy một đồng Huyền Vũ, dưới ánh sáng kết hợp với góc độ có thể nhìn thấy màu sắc khắc xuất hiện.
- Có thể cho ta một tờ không?
Tam trưởng lão rất thích hình vẽ trên đồng Huyền Vũ.
- Cái này không thể được.
Bách Biến Ma Nữ lắc đầu, tiếp tục nói:
- Nhưng các ngươi có thể đi Ngân Hàng đối diện Trân Bảo Lâu, nơi đó có thể đổi được đồng Huyền Vũ.
Ngân Hàng cũng có mở chi nhánh ở Phố Buôn Bán, cung cấp dịch vụ trao đổi tinh thạch hung thú.
- Ngân hàng...
Các cô gái như có điều suy nghĩ gật đầu, về phần Ngân Hàng là cái gì, bọn họ không biết.
- Được rồi, xin cất kỹ Văn Điệp Thông Quan, ta dẫn các ngươi đi nhận phòng.
Bách Biến Ma Nữ trả lại Văn Điệp Thông Quan.
- Mấy vị đi theo ta.
Cô cầm chìa khóa đứng dậy, đi về lối nhỏ ở lầu một.
Bọn người Lỵ Lỵ mang lòng tò mò đuổi theo, phòng ở nơi này đến cùng là tốt bao nhiêu mà ở một ngày phải tốn mười viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Bách Biến Ma Nữ liên tục mở ra cửa ba căn phòng, giới thiệu nói:
- Căn thứ nhất, thứ hai là phòng đôi, căn thứ ba là phòng một người, một người một giường, còn có phòng vệ sinh riêng.
- Tốt.
Mễ Á chậm rãi gật đầu.
- Có chuyện gì lại đến tới tìm ta.
Bách Biến Ma Nữ đang chuẩn bị rời đi thì bước chân dừng lại, bổ sung một câu:
- Nếu muốn tắm nước nóng, mỗi phòng phải trả thêm mười viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
- Ta đã biết.
Mễ Á đi lên một bước, lễ phép mỉm cười.
Cô quyết định nhịn, đợi ngày mai đến Khu vực Trung ương, lại đến nhà Mễ Nặc tắm rửa hưởng thụ một cái.
Kể từ khi rời đi Thành Huyền Vũ, cô cũng chưa tắm rửa qua, vì thế cũng cảm thấy rất khó chịu.
Đạp đạp đạp !
Bách Biến Ma Nữ ngáp một cái rời đi.
- Sư phụ, ngài ở phòng một người.
Mễ Á dùng chất giọng dịu dàng nói.
- Ừm, tất cả mọi người nghỉ ngơi sớm một chút.
Tam trưởng lão vỗ xuống bả vai của Mễ Á, quay người tiến vào phòng một người.
- Ta với Mễ Á ngủ căn phòng này, ngươi với Lan Đế ở căn còn lại.
Hi Bối Kỳ ôm bả vai Mễ Á, kéo cô ấy vào phòng.
- Có thể.
Lỵ Lỵ sao cũng được, nhún vai một cái, quay người vào phòng.
- Thật sạch sẽ.
- Cái giường này thật mềm, ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
Sau một tiếng, Lỵ Lỵ ngồi ở bên cạnh giường ngẩn người.
Trong lòng cô đã bắt đầu rung động, một vài quan niệm trong đầu cô đã bị Thành Huyền Vũ thay đổi.
- Những thứ này, ở Ốc Đảo cũng không có.
Lỵ Lỵ cắn lấy môi dưới.
Ốc Đảo có thật sự là tòa thành thị tốt nhất không?
Lan Đế nằm ở trên giường đơn, đầu đang cọ cọ vào cái gối mềm mại, dùng âm thanh nhỏ nhẹ nhắc nhở Lỵ Lỵ:
- Lỵ Lỵ, đi một ngày đường, sớm nghỉ ngơi một chút.
- Ừm, ngủ đi.
Lỵ Lỵ ngửa mặt nằm xuống, cơ thể rơi vào bên trong cái chăn bông mềm mại.
Lúc này, trong lòng của cô chỉ có một ý niệm, chính là...... Cái giường này thực sự quá thoải mái.
Đêm đã khuya, cánh cửa phòng một người lặng yên không một tiếng động mở ra, Tam trưởng lão thả nhẹ cước bộ rời khỏi phòng.
Sau đó, cô lắng nghe động tĩnh trong hai căn phòng khác, có thể nghe được mấy tiếng hít thở kéo dài, là biểu hiện của việc ngủ say.
Tam trưởng lão thả lỏng trong lòng, cất bước đi ra ngoài.
Cô cẩn thận đi đến đại sảnh, thấy Bách Biến Ma Nữ đang nằm ngủ gật trên quầy.
Tam trưởng lão quay người rời đi, đi tới trên đường phố của Phố Buôn Bán.
Lúc này, Phố Buôn Bán không có một ai, còn có vài đèn lồng làm bằng lưu ly phát sáng.
Tam trưởng lão nhìn về phía phương hướng Úng Thành, sau đó chạy như bay, rồi đằng không bay lên trời, trôi nổi ở trên bầu trời Phố Buôn Bán, nhìn ra phương hướng ngoại thành xa xa.
Cô đang do dự chuyện lẻn vào ngoại thành ban đêm, dò xét một phen hay không.
Tam trưởng lão rất quan tâm đến cây thánh thụ cực lớn kia.
Ngay lúc cô do dự, khu vực trung tâm ngoại thành, ngàn vạn ánh sáng đột nhiên sáng lên, chiếu sáng cả tòa Thành Huyền Vũ .
Tam trưởng lão trợn to con mắt, bị động tĩnh và cảnh tượng của Lĩnh Vực Tinh Thần làm cho sợ ngây người.
Đồng thời, bóng dáng của cô ở trên bầu trời, cũng hiện rõ ra.
- Ưm, vị lão tiền bối này, không khí ở phía trên tốt hơn không?
Âm thanh yêu mị vang lên, khiến cho tinh thần của Tam trưởng lão căng cứng.
- Ai?
Lông mày của tam trưởng lão nhăn lại, nhìn xuống Phố Buôn Bán.
Hồ Tiên một bước uốn éo xuất hiện ở Phố Buôn Bán, ngẩng cao đầu, quyến rũ nói:
- Lão tiền bối, tốt nhất nhanh hạ xuống, nếu không sẽ gặp nguy hiểm.
Đêm nay là lần đầu tiên cô canh gác Phố Buôn Bán, đã phát hiện có người muốn ‘Vượt giới ’.
Dáng vẻ của tam trưởng lão rất nghiêm túc, cảm nhận được thực lực của cô gái có bảy cái đuôi cáo trước mắt ngang mình.
- Ta chỉ muốn nhìn một chút, không có ác ý.
Cô khống chế gió, hạ xuống độ cao trở về mặt đất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận