Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1595: Người Phụ Nữ Bốc Đồng

Đông đông đông ~~~

Trống trận vang lên có tiết tấu, phi thuyền vận chuyển bắt đầu hạ xuống với tốc độ đều đặn.

Tro bụi trên mặt đất bị thổi tứ tung, người quản lý từ trong căn cứ trung chuyển đi ra nghênh tiếp bị thổi ngã trái ngã phải.

Ầm ầm ~~~

Phi thuyền vận chuyển an toàn chạm đất, cửa khoang ở tầng dưới cùng từ từ mở ra, Nguyệt Phi Nhan và Hạ Lạc lần lượt đi ra ngoài.

- Cung nghênh hai vị Tuần Sát Sứ đại nhân.

Người quản lý căn cứ trung chuyển bước nhanh tới rồi cung kính khom lưng hành lễ.

- Ừ, đi vào trước đi.

Nguyệt Phi Nhan giơ cằm lên, chắp tay sau lưng và đi vào bên trong.

Hạ Lạc nín cười, sau đó cũng bày ra dáng vẻ ta không dễ chọc rồi cất bước đi theo.

Người quản lý đưa tay lau mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán, vội vàng cất bước đuổi theo.

Nguyệt Phi Nhan liếc nhìn người quản lý, lạnh nhạt nói:

- Nói ta nghe tình huống của căn cứ trung chuyển.

- Vâng.

Người quản lý cười lấy lòng, thành thật nói:

- Mọi thứ ở căn cứ đều bình thường...

Nguyệt Phi Nhan nghe vậy lập tức nói:

- Lấy tất cả sổ đăng ký ra đây cho ta, tiếp đó triệu tập tất cả nhân viên quản lý cao tầng tới mở hội nghị.

- Vâng.

Người quản lý vội vàng gật đầu, ra hiệu thuộc hạ đi thông tri những nhân viên quản lý khác trong căn cứ trung chuyển.

- Chúng ta đi nhà xưởng nhìn.

Hạ Lạc nghiêm túc nói.

- Vâng vâng, mời hai vị đại nhân đi theo ta.

Người quản lý đưa tay ra hiệu.

Nguyệt Phi Nhan và Hạ Lạc bắt đầu công việc thẩm tra, việc này phải mất cả một ngày, cho nên ngày mai bọn họ mới có thể lên đường trở về thành Huyền Vũ.

Trong Phủ Thành Chủ ở Thành Tấn Nguyên.

Cộp cộp cộp ~~~

Bạch Ngọc vội vã đi vào Phủ Thành Chủ, tìm được thành chủ thành Tấn Nguyên.

Tố Cẩm đang ngồi ngay ngắn trước bàn, tay cầm bút lông, tập trung tinh thần viết chữ thư pháp.

Bạch Ngọc há to miệng, không có tùy tiện mở miệng quấy rầy, cô kiên nhẫn chờ đến khi Tố Cẩm viết xong nét bút cuối cùng.

Lạch cạch ~~~

Tố Cẩm thả bút lông xuống, nhìn hai cái chữ to trên giấy, ánh mắt càng thêm chuyên chú.

- Đại nhân Tố Cẩm?

Bạch Ngọc nhìn hai chữ trên giấy, thử lên tiếng thăm dò.

- Có việc gì?

Tố Cẩm đặt tờ giấy xuống, ánh mắt vẫn rơi vào hai chữ kia.

Không đợi Bạch Ngọc trả lời, nàng lại hỏi thăm:

- Chữ của ta viết như thế nào?

- Rất tốt.

Bạch Ngọc đành phải nuốt lại những lời định nói vào trong miệng.

Tố Cẩm hài lòng gật đầu, sau đó lại hỏi:

- Nếu so sánh với Mục Lương thì ai tốt hơn?

Bạch Ngọc nhìn tranh chữ treo trên tường, đó là món quà mà Mục Lương tặng cho Tố Cẩm, nét bút cứng cáp và có mạnh mẽ.

Cô lại nhìn chữ thư pháp mà Tố Cẩm vừa viết xong, hai chữ Mục Lương trên giấy kia rất đáng chú ý.

- Đương nhiên là đại nhân viết tốt hơn rồi.

Bạch Ngọc nói lời trái lương tâm.

Tố Cẩm ngước mắt nhìn về phía Bạch Ngọc, nghiêm túc nói:

- Ánh mắt của ngươi không được rồi, rõ ràng là Mục Lương các hạ viết tốt hơn.

-.....

Bạch Ngọc co giật khóe miệng, trong lòng chửi bậy trăm ngàn câu.

Tố Cẩm bình tĩnh hỏi:

- Nói đi, mới vừa rồi ngươi muốn nói chuyện gì?

Bạch Ngọc thu hồi nỗi phiền muộn trong lòng, thuận miệng nói:

- Phi thuyền vận chuyển tới rồi.

- Mục Lương tới đây sao?

Hai mắt của Tố Cẩm sáng lên.

Bạch Ngọc cố nén không cho mình trợn trắng mắt, trầm giọng nói:

- Làm sao có chuyện đó được, chỉ có Nguyệt Phi Nhan và Hạ Lạc tới thôi, hơn nữa ngày mai bọn họ sẽ rời đi.

Cô biết thành chủ đại nhân đã hết thuốc cứu rồi, tâm đã bay đến thành Huyền Vũ ở phương xa, treo ở trên người Mục Lương.

- Như vậy sao…..?

Trên mặt Tố Cẩm lộ ra vẻ tiếc nuối, đáy mắt của cô ấy tràn đầy sự u sầu.

- Đại nhân không đi xem sao?

Bạch Ngọc thử hỏi.

- Cái này…..

Hai mắt của Tố Cẩm sáng lên, nhưng lại có chút chần chờ.

- Đại nhân, đi thôi.

Bạch Ngọc gật đầu thật mạnh, chỉ là nhìn một chút thôi, lại không phải việc gì to tát.

Ánh mắt của Tố Cẩm lấp lóe, nàng cúi đầu tự hỏi.

Bạch Ngọc nhíu mày, cúi người nhẹ giọng hỏi:

- Đại nhân, có chuyện gì vậy?

Tố Cẩm đứng lên, nghiêm túc nói:

- Tốt lắm, sau khi ta rời đi, thành Tấn Nguyên giao cho ngươi xử lý.

- A?

Bạch Ngọc đầy đầu dấu chấm hỏi, ngạc nhiên nói:

- Đại nhân, phi thuyền vận chuyển ở ngay bên ngoài thành, ngươi muốn đi bao lâu?

- Ít nhất một tháng, thậm chí là lâu hơn.

Tố Cẩm bình tĩnh đáp.

- A?

Chân mày của Bạch Ngọc càng nhăn chặt hơn.

Ngày mai, phi thuyền vận chuyển sẽ rời đi, thành chủ đại nhân chỉ đi xem một chút mà thôi, cần gì phải nhìn tận một tháng?

Cô vừa muốn nói gì thì ánh sáng chợt lóe lên, nghĩ tới điều gì đó.

Hai mắt của Bạch Ngọc trừng lớn, kinh ngạc thốt lên:

- Đại nhân, đừng nói với ta là ngài muốn đến thành Huyền Vũ đấy?

- Không sai.

Tố Cẩm lên tiếng, lộ ra biểu cảm nghi ngờ, nhìn về phía Bạch Ngọc hỏi:

- Không phải ngươi bảo ta đi sao?

- Đại nhân, ta chỉ bảo ngài đi căn cứ trung chuyển nhìn phi thuyền vận chuyển, mà không phải là đi thành Huyền Vũ.

Bạch Ngọc có chút phát điên, trong lòng cạn lời không biết bao nhiêu lần, cô hoàn toàn không ngờ Tố Cẩm sẽ cố ý xuyên tạc lời của mình.

- Không sao, lúc ta không có ở đây, thành Tấn Nguyên giao cho ngươi xử lý.

Tố Cẩm nói với ánh mắt bình tĩnh.

- Đại nhân thật sự muốn đi sao?

Bạch Ngọc cắn môi dưới, ánh mắt trở nên u oán.

- Đúng vậy.

Tố Cẩm kiên định gật đầu.

-.....

Hai mắt của Bạch Ngọc tối sầm, kém chút nữa bị sự tùy hứng của Tố Cẩm làm cho tức giận hôn mê bất tỉnh.

Tố Cẩm nói với giọng điệu chân thành:

- Bạch Ngọc, ngươi và ta cùng nhau lớn lên, ngươi ở bên cạnh ta nhiều năm như vậy, đối với ngươi mà nói thì quản lý một tòa thành sẽ không khó.

-....

Bạch Ngọc hoàn toàn bó tay rồi.

………..

Gào minh gào minh ~

Sói Mặt Trăng gầm thét, lôi kéo toa xe lao vùn vụt bên trong thành Tát Luận.

Trên đường phố, người đi đường nhao nhao tránh sang hai bên, nhường ra một con đường cho xe chạy qua.

- Đây là xe thú của thành Huyền Vũ, chẳng lẽ thành chủ thành Huyền Vũ lại tới nữa?

- Đúng rồi, loại xe do ma thú kéo này chỉ có ở thành Huyền Vũ mà thôi.

Các dân chúng thành Tát Luận bàn tán ầm ĩ, đưa mắt nhìn Sói Mặt Trăng kéo xe rời đi.

Bên cạnh toa xe, bọn hộ vệ Trung Ương cưỡi Sói Mặt Trăng, làm hết phận sự bảo vệ sự an toàn cho toa xe.

- Tốc độ nhanh hơn nữa.

A Thanh ngồi thẳng người, quay đầu nhìn về phía sau lưng.

- Vâng.

Những tên hộ vệ khác đồng thanh đáp lại.

Hơn mười phút sau, tốc độ của đàn sói dần dần chậm lại, đã đến gần Tiểu Thành do thành Huyền Vũ cai quản.

Trong xe, Mục Lương nhắm mắt dưỡng thần, bên cạnh là Nguyệt Thấm Di, Nguyệt Thấm Lan, Ly Nguyệt và Mễ Nặc.

- Thật là mong đợi.

Gương mặt xinh xắn của Mễ Nặc lộ ra vẻ háo hức, đôi tai thỏ xù lông dựng thẳng đứng.

Nguyệt Thấm Di nhìn về phía cô gái tai thỏ, cười khổ nói:

- Ngươi chờ mong, nhưng ta lại có chút khẩn trương.

Mục Lương nghe vậy mở mắt ra, ôn hòa nói:

- Khẩn trương cái gì, không phải Tuyết Cơ nói là bộ phim đã hoàn thành rất tốt sao?

Đúng vậy, phim điện ảnh đã quay xong rồi, hôm nay sẽ chiếu thử ở Rạp Chiếu Phim, mà Mục Lương muốn đi nghiệm thu thành quả.

Bạn cần đăng nhập để bình luận