Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 397: Trái Cây Là Mặt Hàng Xa Xỉ

Nhân viên ngân hàng cực kỳ hâm mộ nói:
- Ta cũng muốn sống và làm việc ở nơi của Thành Chủ Đại Nhân.
Theo cô ấy nghĩ, Lan Đế và Lỵ Lỵ chắc là tiểu hầu gái Phủ Thành Chủ mới thu nhận, cho nên mới được xếp ở Phủ Thành Chủ.
- Ngươi rất thích Thành Chủ Đại Nhân sao?
Lỵ Lỵ bình tĩnh hỏi.
- Đương nhiên, mọi người ở thành Huyền Vũ đều thích Thành Chủ Đại Nhân.
Nhân viên ngân hàng nghiêm túc nói:
- Đều là nhờ có Thành Chủ Đại Nhân, chúng ta mới có được cuộc sống tốt, có nước miễn phí để dùng, còn có công việc để nuôi sống bản thân và người nhà...
Lan Đế và Lỵ Lỵ liếc nhau, có thể nghe ra được, lời khen mà nữ nhân viên này dành cho Mục Lương là lời chân thành xuất phát từ trong lòng.
- Khụ khụ !
Lỵ Lỵ ho khan hai tiếng, nếu cứ để cho nhân viên này nói xong thì sợ là không dứt được…
- Xin lỗi.
Nhân viên ngân hàng lễ phép mỉm cười, cô ấy xếp lại tinh thạch hung thú, sau đó cất đi cẩn thận.
- Tiểu thư, số tinh thạch hung thú này, tổng cộng có thể đổi thành 15 đồng hai xu Huyền Vũ, xác định đổi chứ?
Nhân viên này tiến hành xác minh cuối cùng.
32 viên tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng, có thể đổi thành 3 đồng 2 xu Huyền Vũ.
Mười hai miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, có thể đổi thành mười hai đồng Huyền Vũ.
- Xác định.
Lan Đế không do dự, gật đầu một cái.
- Được rồi.
Nhân viên phục vụ kéo ngăn kéo quầy hàng ra, tay lấy 10 đồng, năm tờ 1 đồng, hai tấm mệnh giá 1 xu Huyền Vũ.
Hai tay của cô ấy lấy đồng Huyền Vũ, chân thành nói:
- Vui lòng đếm lại số lượng, sau đó chúng ta sẽ không chịu trách nhiệm.
- Được.
Lan Đế nhìn 10 đồng tiền tuyệt đẹp trong tay, con ngươi màu hổ phách không dời được.
Ánh sáng lóe lên trong mắt của Lỵ Lỵ, thở dài nói:
- Trông thật là đẹp.
Hai người chỉ mới thấy qua mệnh giá 1 đồng Huyền Vũ ở Tam Tinh Lâu, đây vẫn là lần đầu tiên được thấy tờ mệnh giá 10 đồng.
Lan Đế nghiêm túc kiểm tra lại đồng Huyền Vũ trong tay, kiểm tra tám tờ tiền qua lại ba bốn lần, lúc này mới yên lòng.
- Ta cũng đổi một ít là được rồi.
Lỵ Lỵ quyết định nói.
Cô ấy cũng lấy từ trong túi ra một bịch tinh thạch hung thú, đưa cho nhân viên ngân hàng ở sau quầy.
- Xin chờ một chút.
Nhân viên này thuần thục kiểm kê tinh thạch hung thú, phân chia phẩm cấp, tính toán mức đổi.
Sau năm phút, Lan Đế và Lỵ Lỵ đi ra khỏi Ngân hàng Huyền Vũ, dựa theo lối cũ để trở về.
Hơn mười phút sau, các cô về tới siêu thị lớn, Lan Đế đi tới trước quầy hàng bán bánh bích, vô cùng phấn khích nói:
- Ta muốn một cân bánh bích quy vị trà Tinh Thần.
- Được.
Nhân viên bán hàng cười gật đầu, động tác lưu loát gói một cân bánh bích quy.
Sau đó, Lan Đế nhanh chóng thanh toán tiền.
Cô nhớ lại chuyện ngày hôm qua ở Phố Buôn Bán, một cân bánh bích quy ở Phố Buôn Bán được bán với giá bốn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, tương đương với 4 đồng Huyền Vũ.
Giá hàng ở Phố Buôn Bán khác với giá hàng ở siêu thị lớn, chênh lệch gấp đôi.
Chờ sau khi Lan Đế nhận bánh bích quy, lập tức quên đi sự luyến tiếc vừa rồi.
- Răng rắc !
Cô cầm một miếng bánh bích quy lên, cắn một cái rồi nhai nuốt, vẻ mặt hưởng.
Lỵ Lỵ nhấp miệng, không nhịn được cũng mua một cân bánh bích quy vị cà chua.
- Ngươi nếm thử của ta đi.
Lan Đế giơ túi giấy ra phía trước.
Mắt Lỵ Lỵ hiện lên ý cười, cũng giơ cái túi nói:
- Ngươi cũng nếm thử của ta đi.
- Bánh quy vị cà chua cũng ngon lắm.
Lan Đế hơi híp mắt, cái miệng nhỏ nhắn phồng lên khen ngợi.
Lỵ Lỵ cảm thấy kinh ngạc.
Bánh bích quy vị trà tinh thần, ăn vào trong miệng có thể khiến tinh thần tỉnh táo, thảo nào giá cả lại đắt hơn chút.
- Này, Lỵ Lỵ .
Đôi mắt đẹp của Lan Đế sáng lên, chỉ vào mấy quầy hàng trong siêu thị lớn, vui sướng nói:
- Bên kia có bán trái cây!
- Trái cây!
Lỵ Lỵ chấn động tinh thần.
Cô nhìn theo hướng ngón tay Lan Đế chỉ, quả thực có thấy một quầy hàng bày đầy trái cây.
Ở siêu thị có bán trái cây?
Lỵ Lỵ chấn động trong lòng, trên Ốc Đảo có trồng mấy cây ăn quả, đã trồng được rất nhiều năm.
Nhưng mười mấy năm qua, chỉ có một cây ăn quả là đã từng nở hoa kết trái, trái cây cũng chỉ có bảy tám quả.
Cô chưa từng được ăn trái cây, trước đây khi cây ăn quả đó kết trái, một phần trái cây được dùng làm thí nghiệm.
Có người nói chỉ có bốn vị trưởng lão là được thử qua mùi vị của trái cây.
- Chúng ta đi qua xem thử một chút.
Lan Đế ôm túi giấy đi tới.
Lỵ Lỵ cũng nhanh đuổi theo.
Hai người tới trước quầy bán trái cây, nhìn chằm chằm trái cây chất đầy mà hoa mắt.
- Hai vị muốn mua trái cây sao?
Nhân viên bán hàng cười hỏi.
- Những thứ này là loại quả gì vậy?
Lỵ Lỵ hỏi.
Ở trên quầy, tổng cộng có ba loại trái cây, đa phần là quả có màu đỏ, thứ hai là quả màu quýt và màu vàng.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình giới thiệu:
- Màu đỏ là táo, màu vàng là lê, màu cam chính là quả quýt.
- Ta không biết chúng...
Lan Đế khẽ lẩm bẩm.
Lỵ Lỵ chỉ biết quả táo, trên Ốc Đảo cũng có trồng mấy cây táo, cũng là một trong số ít những cây từng kết trái.
- Bán thế nào vậy?
Lan Đế sờ vào đồng Huyền Vũ trong túi, nhất thời có một tia sức mạnh.
Trái cây đối với hai người mà nói tuyệt đối là một mặt hàng xa xỉ.
Lỵ Lỵ khẩn trương, liệu trái cây có đắt lắm không?
Nhân viên bán hàng mỉm cười báo giá:
- Táo và lê, mỗi quả 1 đồng, còn quýt thì 5 xu, cũng chính là 1 đồng hai quả.
- A rồi?
Lỵ Lỵ và Lan Đế khẽ ngẩn ngơ, cái giá này không giống như trong tưởng tượng của họ.
- Ngươi không nói nhầm đó chứ?
Lỵ Lỵ hỏi.
Nhân viên bán hàng nghi hoặc nói:
- Không có nha, đây là giá do Thư ký đại nhân định ra.
Việc định giá cả của sản phẩm trong siêu thị đều do Nguyệt Thấm Lan phụ trách.
Mà định ra giá tiêu chuẩn, cô ấy sẽ đi trưng cầu ý kiến của Mục Lương.
Lan Đế, Lỵ Lỵ liếc nhau, mức giá này thực sự quá rẻ rồi, hoàn toàn là cái già mà hai người không nghĩ tới.
Lỵ Lỵ há miệng, trong lòng không bình tĩnh, vốn cho là mỗi quả ít nhất cũng phải bán với giá 10 đồng Huyền Vũ cũng là bình thường.
Thậm chí mỗi quả 15 đồng Huyền Vũ cũng không quá đáng.
Nhưng đây còn là ở thành Huyền Vũ, ở bên ngoài, dù có tiền cũng không mua được, coi như giá cả có tăng gấp mười lần, cũng rất khó mua được trái cây.
- Thế ta có thể hỏi một chút, vì sao số trái cây này lại rẻ như vậy?
Lỵ Lỵ hỏi.
- Đây chính là thành chủ đại nhân quyết định.
Trên mặt nhân viên bán hàng kính ý và sùng bái.
Cô ấy tiếp tục nói:
- Ở phố buôn bán, 1 quả táo bán với giá năm đồng, quýt cũng hai đồng năm xu một quả.
Lỵ Lỵ lại trầm mặc, trái cây ở Phố Buôn Bán đắt vậy à?
Đối với cô mà nói, vậy vẫn không mắc, vẫn rất rẻ như cũ.
Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, mang các loại trái cây này về Ốc Đảo, đám người Đại Trưởng Lão sẽ có thái độ thế nào, ngoại trừ kinh ngạc thì chính là khiếp sợ.
Nhân viên bán hàng rời khỏi trạng thái kính ngưỡng dành cho Mục Lương, lễ phép hỏi:
- Hai vị tiểu thư, còn muốn mua trái cây không?
- Ta muốn bốn quả táo và bốn quả lê, còn cả bốn quả quýt nữa.
Lan Đế khoa tay múa chân nói.
- Được, tổng cộng 10 đồng.
Nhân viên bán hàng cười nói.
- Đây.
Lan Đế lấy một tờ 10 đồng ra, đưa cho nhân viên bán hàng.
Nhân viên bán hàng nhận lấy tiền, lấy ra một túi lớn thật dày, dựa theo số lượng và loại quả mà Lan Đế muốn, bắt đầu bỏ vào túi giấy đựng trái cây.
Lan Đế xoa xoa bàn tay, ánh mắt chờ mong.
- Tiểu thư, kiểm tra lại số lượng đi.
Nhân viên bán hàng đẩy túi giấy về phía trước.
- Được.
Lan Đế đáp, cô tận mắt nhìn nhân viên bán hàng để từng quả vào cho nên cũng không cần đếm lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận