Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2061: Đi Lạc! Kiểm Tra Thực Lực



Chỉ chốc lát sau, Kỳ Lân, Thú Nhân Bản, Thú Thực Âm đều xuất hiện, chúng nó bao vây Kiều Lâm ở chính giữa.

Hai mắt của Kiều Lâm đỏ bừng, nước mắt chảy xuống, nếu như không phải cơ thể đã bị hóa đá thì sợ rằng lúc này nàng đã run bần bật rồi.

Cô muốn kêu cứu nhưng lại không thể phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Kiều Lâm tuyệt vọng, chỉ là ngồi ở phòng tiếp khách quá buồn chán cho nên muốn ra ngoài hóng gió một chút, lại không nghĩ rằng sẽ đi nhầm vào địa phương nguy hiểm như vậy.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Mỹ Đỗ Toa, buông cô ấy ra.

Một âm thanh trong trẻo truyền đến, rơi vào trong tai Kiều Lâm tựa như tiếng trời.

- Tê tê tê ~~~

Tam Hoa Đồng Linh Xà phun lưỡi, lắc đầu dời ánh mắt sang nơi khác, uốn éo cơ thể tới gần Mục Lương.

Nó thuần thục leo lên người anh, cơ thể thon dài cúi xuống vai của chủ nhân, dùng đầu lạnh lẽo của mình cọ xát mặt của hắn.

- Ha ha ha, tại sao không ở thư phòng mà lại chạy tới hậu hoa viên hả?

Mục Lương nhẹ nhàng bắt lấy Tam Hoa Đồng Linh Xà, làm nó quấn quanh cổ tay mình.

Ngày thường Tam Hoa Đồng Linh Xà thường nằm ở trong thư phòng, thỉnh thoảng sẽ vòng quanh cổ tay Mục Lương rồi cùng ra ngoài.

- Tê tê tê ~~~

Tam Hoa Đồng Linh Xà ngẩng đầu lên, làm nũng mà cọ lòng bàn tay của Mục Lương.

Cơ thể thạch hóa của Kiều Lâm nhanh chóng khôi phục bình thường.

Cô vội vã quay đầu nhìn về phía sau, thấy Mục Lương đang mỉm cười, còn có cô gái đuôi hồ ly đang chăm chú quan sát mình.

- Đại nhân Hồ Tiên, rốt cuộc thì ngài đã tới rồi!

Kiều Lâm mừng đến chảy nước mắt.

Hồ Tiên hơi nhíu mày, thanh lãnh hỏi:

- Tại sao ngươi lại chạy tới nơi này?

Kiều Lâm hậm hực nói:

- Ta ngồi trong phòng tiếp khách quá nhàm chán, cho nên muốn ra ngoài đi dạo một chút, ai ngờ lại không cẩn thận đi vào nơi này...



Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên híp lại, nàng không thể nhận ra đối phương đang nói thật hay nói dối, tức giận nói:

- Nếu như chúng ta đến chậm một bước thì cũng chỉ có thể nhặt xác giúp ngươi.

Khóe miệng của Kiều Lâm cong xuống, nói:

- Ta sợ muốn chết.

- Ngươi nên may mắn là mình không có ác ý, nếu không thì hiện tại đã là một cái xác rồi.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Thú Một Sừng có thể cảm nhận ai tốt ai xấu, chỉ cần Kiều Lâm có một chút ác ý hoặc mưu đồ xấu xa thì đã sớm bị nó đâm thủng trái tim rồi.

Thú Một Sừng đi tới bên cạnh anh, cúi đầu rồi run cánh.

Mục Lương giơ tay xoa xoa bộ lông của Thú Một Sừng, sau đó đút cho nó một vạn điểm tiến hóa.

- A? Nhưng ta thật sự chỉ đi lầm đường thôi.

Kiều Lâm nghe vậy sắc mặt tái nhợt thêm vài phần, sợ hãi nhìn về phía Thú Một Sừng.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Cho nên ngươi vẫn còn sống.

Hồ Tiên nghe anh nói như vậy, lúc này mới tin tưởng đối phương thật sự chỉ là đi nhầm đường, mà không phải mang ý đồ xấu đến đây.

- Đi thôi.

Mục Lương liếc nhìn Kiều Lâm, xoay người đi về phía cung điện.

- Vâng.

Kiều Lâm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cất bước đuổi theo.

Hồ Tiên quay đầu khiển trách:

- Mới được một lúc mà đã không chịu ngồi yên rồi, như vậy sẽ rất nguy hiểm.

- Xin lỗi, ta không phải cố ý.

Kiều Lâm ủy khuất cúi đầu, giống như một đứa bé phạm phải sai lầm.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên chớp chớp, đáy mắt thoáng hiện lên ý cười, nói:

- Lần sau nhớ chú ý đó.

- Vâng! Ta tuyệt đối sẽ nhớ kỹ!

Kiều Lâm gật đầu thật mạnh.

Ba người rời đi hậu hoa viên, trở lại phòng tiếp khách trong cung điện.

Tiểu hầu gái bưng tới trà nóng, Kiều Lâm một hơi uống cạn ly, lúc này sự sợ hãi trong lòng cô mới tiêu tan.

……….

Trong phòng tiếp khách.

Kiều Lâm uống xong một ly trà nóng, trạng thái tinh thần đã khá hơn nhiều.

Cô ngước mắt nhìn về phía Mục Lương, người đang ngồi ở chủ vị, lúc này mới biết được người tuổi trẻ trước mắt chính là thành chủ thành Huyền Vũ.

Trong lòng cô hiện lên sự nghi ngờ, thành chủ thành Huyền Vũ thật sự là một người trẻ tuổi, hay dưới lớp da kia là một lão đầu gần trăm tuổi?

Mục Lương liếc nhìn nàng, nhàn nhạt hỏi:

- Trên mặt ta có hoa à?

- Không, không có.

Kiều Lâm hậm hực dời ánh mắt sang chỗ khác.

Anh bình thản hỏi:

- Ngươi là Ma Pháp Sư hệ Không Gian cấp 6 à?

Kiều Lâm vội vàng gật đầu, giải thích:

- Đúng vậy, nhưng chỉ mới là cấp 6 sơ cấp thôi.

- Ngươi biết được bao nhiêu ma pháp không gian?

Mục Lương tò mò hỏi.

- Cái này… Ta không biết nhiều lắm.

Kiều Lâm ngượng ngùng cúi đầu.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Thi triển cho ta xem.

- Chuyện này không tốt lắm đâu...

Kiều Lâm do dự.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Muốn trở thành lão sư ở Học Viện Ma Pháp, dù sao thì chúng ta cũng phải kiểm tra thực lực của ngươi.

Cô biết Kiều Lâm là Ma Pháp Sư hệ Không Gian thứ hai mà Mục Lương gặp được, người thứ nhất chính là Trần Không, cho nên mới tò mò muốn nhìn ma pháp không gian chân chính là như thế nào.

- Không tiện sao?

Mục Lương hơi nhướng mày.

Kiều Lâm do dự một chút, cuối cùng cô vẫn gật đầu bằng lòng:

- Không phải, nếu thành chủ các hạ muốn nhìn thì ta thi triển một chút.

Cô đứng lên, ma lực trong cơ thể xao động, nguyên tố không gian quanh thân ngưng tụ.

Kiều Lâm nhìn Mục Lương một cái, tay vươn lên trước, miệng lẩm nhẩm chú ngữ.

Sau mấy hơi thở, Kiều Lâm biến mất tại chỗ.

Biểu cảm trên mặt Mục Lương vẫn không thay đổi, anh giơ tay lên rồi nhẹ nhàng vung sang bên trái, không gian đột nhiên dao động.

- Hở?

Kiều Lâm bại lộ thân hình, lúc này cô đang đứng ở bên cạnh anh, trên mặt không giấu nổi sự kinh ngạc.

- Đây là ma pháp gì thế?

Mục Lương quay đầu hỏi.

Kiều Lâm lùi về phía sau hai bước, hồi đáp:

- Ma pháp Bước Nhảy Không Gian.

Mục Lương kinh ngạc nói:

- Nó giống với năng lực thức tỉnh của Hổ Tây.

Năng lực thức tỉnh của Hổ Tây chính là Không Gian Thiểm Thước, chỉ tiếc hiện tại cô ấy đang ở đại lục mới để hỗ trợ gửi thiệp mời, qua một thời gian ngắn nữa mới có thể trở về.

- Người còn biết gì nữa không?

Kiều Lâm cắn răng, thi triển ma pháp lần thứ hai.

Lòng bàn tay của cô nhắm ngay Mục Lương, điều động nguyên tố không gian xung quanh, làm cho không gian quang người Mục Lương bắt đầu vặn vẹo.

Hồ Tiên nhìn không gian vặn vẹo, không khỏi có chút kinh ngạc về năng lực của Kiều Lâm.

Mục Lương chỉ là nhìn thoáng qua, không gian vặn vẹo quanh thân lập tức khôi phục bình thường, giống như là nếp nhăn trên áo được ủi thẳng.

- Thành chủ các hạ cũng biết sử dụng ma pháp không gian sao?

Kiều Lâm kinh ngạc thốt lên.

Có thể hóa giải công kích của ma pháp không gian thì chỉ có thể là Ma Pháp Sư hệ Không Gian.

Anh lắc đầu, bình thản nói:

- Ta không biết sử dụng ma pháp không gian, nhưng ta có thể khống chế không gian.

- Chuyện này... Ta không hiểu.

Kiều Lâm cau mày, chỉ cảm thấy lời nói của Mục Lương mâu thuẫn.

Anh lại hỏi:

- Ngươi biết vẽ ma pháp trận hệ không gian chứ?

- Ta biết được hai loại ma pháp trận cấp 4.

Kiều Lâm đắc ý hất cằm lên, giống như đây là một thứ đáng giá khoe khoang.

Không phải toàn bộ Ma Pháp Sư đều biết vẽ ma pháp trận, không chỉ phí tinh lực mà còn chưa chắc thành công.

Bạn cần đăng nhập để bình luận