Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2263: Kỹ Thuật Bọt Nước Biến Mất?



Trên khán đài, ba người Mục Lương ngồi nhìn các thiếu niên và thiếu nữ đang nỗ lực luyện tập ở trong sân huấn luyện phía dưới, thường thường châu đầu ghé tai bình luận vài câu.

- Có vẻ như Lưu Tâm không dám nhảy cầu.

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt màu vàng óng.

Mục Lương nhàn nhạt lắc đầu, nói:

- Ba mét còn không dám nhảy, nếu vậy thì nhảy cầu mười mét sẽ càng không dám.

- Cô ấy mới luyện tập lần đầu tiên mà, cần phải có thời gian thích ứng nha.

Mễ Nặc bĩu môi nói.

- Hy vọng là vậy đi.

Mục Lương bình tĩnh quan sát.

Ở trên ván cầu một mét, Lưu Tâm nghe theo chỉ thị của huấn luyện viên, thận trọng đi tới mép ván nhảy.

Huấn luyện viên chắp tay sau lưng, nghiêm túc nói:

- Phương thức nhảy cầu được chia làm sáu loại, nhảy chúi xuống, nhảy lật người, nhảy xoay người, nhảy chiều xuôi, nhảy chiều ngược lại, cuối cùng một loại là nhảy chống tay, đây là động tác chỉ sử dụng khi nhảy cầu từ bệ.

- Ta nhớ kỹ rồi.

Lưu Tâm vội vàng gật đầu.

- Hiện tại, chúng ta luyện tập động tác cơ bản nhất, nhảy lấy đà giang hai cánh tay, sau đó chụm tay lại rồi nhảy xuống.

Huấn luyện viên dùng câu chữ dễ hiểu nhất để giải thích các động tác.

- Ta thử xem.

Lưu Tâm hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại điều chỉnh hô hấp.

Cô đứng ở trên ván cầu một mét, độ cao này thấp hơn ván cầu ba mét rất nhiều, cô gái tóc cam đất sẽ không sợ hãi.

- Nhảy đi.

Huấn luyện viên thúc giục.

- Vâng.

Lưu Tâm mở mắt ra, cắn răng nhảy về phía trước đó, cánh tay vội vội vàng vàng giang ra, có điều không kịp chụm lại thì đã đâm đầu vào trong bể bơi.

- Bùm ~~~

Bọt nước bắn lên cao, Lưu Tâm vùng vẫy một hồi mới trồi ra khỏi mặt nước.

- Không được rồi, động tác này mà đi tham gia vòng loại thì chỉ nhận được con số không.

Huấn luyện viên nâng trán lắc đầu, nói tiếp:

- Trong lúc thi đấu, trọng tài sẽ căn cứ vào việc ngươi chạy lấy đà có ổn định, động tác nhảy lấy đà có dứt khoát, động tác có ưu mỹ, bọt nước có văng lên cao và nhiều nhân tố khác để cho điểm.

- Ta sẽ chú ý.

Lưu Tâm nói với giọng điệu nghiêm túc.

Nữ huấn luyện chống nạnh nói:

- Ngươi luyện tập động tác này trước đi, ta đi xem những người khác.

- Được rồi.

Lưu Tâm gật đầu lên tiếng, bò ra bể bơi, lại đứng lên ván cầu một mét, hít sâu một hơi, tiếp tục luyện tập động tác nhảy cầu cơ bản kia.

- Bùm ~

Lần này, cô gái tóc màu cam đất đã nhảy khá hơn nhiều so với lần đầu tiên, nhưng tính ưu mỹ của động tác và độ cao của bọt nước đều hỏng bét.

- Ào ào ào ~~~

Lưu Tâm lại bò ra bể bơi lần thứ hai, sau đó đứng trên ván cầu, tiến hành lần nhảy cầu thứ ba.

Trên khán đài, Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Không có người chỉ đạo động tác, cô ấy sẽ rất khó học giỏi.

- Đúng vậy, huấn luyện viên vẫn còn quá ít.

Hi Bối Kỳ gật đầu nói.

Hiện tại, trong vương quốc Huyền Vũ, huấn luyện viên phụ trách dạy nhảy cầu chỉ có sáu người, nhưng người báo danh tham gia huấn luyện lại lên đến ba, bốn trăm.

Mễ Nặc quay đầu hỏi:

- Mục Lương, ngươi có biết nhảy cầu không?

Mục Lương cười một tiếng:

- Đương nhiên rồi, những động tác này đều là do ta nghiên cứu ra được.

Vì sự kiện trọng đại này, cũng là vì dương danh thiên hạ, thuận tiện hấp dẫn nhiều người tới vương quốc Huyền Vũ hơn, anh đã sao chép kha khá hạng mục vận động từ Lam Tinh qua đây.

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam, hỏi:

- Vậy ngươi có muốn dạy cho Lưu Tâm một chút không?

- Ngươi muốn ta dạy cho cô ấy à?

Mục Lương sửng sốt.

Bảo một quốc vương đi dạy người khác nhảy cầu, lời như vậy cũng chỉ có cô gái tai thỏ mới nói được.

- Đúng rồi, tới cũng tới rồi.

Mễ Nặc gật đầu.

Hi Bối Kỳ gật đầu phụ họa, nói:

- Đúng vậy, ta chưa từng nhìn thấy ngươi nhảy cầu lần nào cả.

-... Vậy được rồi.

Mục Lương co giật khóe miệng, đứng lên, nhàn nhạt nói:

- Ta đi thay quần áo.

- Ừ ừ, ngươi mau đi đi.

Mễ Nặc phất tay vui vẻ nói.

Mục Lương dở khóc dở cười, xoay người đi vào phòng thay quần áo, khi trở lại đã đổi một chiếc quần bơi ngang đùi, phần thân trên để trần, chậm rãi đi tới sân huấn luyện nhảy cầu.

Tóc của anh được vén ra sau rồi dùng trâm cố định lại, miễn cho ảnh hưởng động tác nhảy cầu.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mục Lương xuất hiện lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

- A, đó là..... Quốc vương bệ hạ!

Tiếng kinh ngạc thốt lên không ngớt.

- Vì sao quốc vương bệ hạ lại tới nơi này, lại còn chỉ mặc quần, vóc người thật đẹp.

- A? Mũi ta đổ máu rồi!

-...

Mễ Nặc nghe tiếng thốt lên kinh ngạc khắp toàn trường, đột nhiên có chút hối hận bảo Mục Lương dạy Lưu Tâm nhảy cầu.

- Mục Lương thật là, sao lại không chịu mặc quần áo đàng hoàng chứ!

Hi Bối Kỳ nghiến răng tức giận nói.

- Đúng vậy.

Mễ Nặc gật đầu nhận đồng, nhưng gò má lại lặng lẽ đỏ lên.

Hi Bối Kỳ đảo mắt một vòng, quay đầu xúi giục cô gái tai thỏ:

- Mễ Nặc, ngươi đi bảo Mục Lương mặc áo vào đi.

Mễ Nặc nhỏ giọng nói:

- Hay là thôi đi...

Hi Bối Kỳ giơ tay lên nâng trán, tức giận nói:

- Ngươi cũng cảm thấy hắn rất đẹp, đúng không?

- Thì đúng là rất đẹp mà...

Mễ Nặc có chút chột dạ nhìn khắp nơi.

- Ngươi hết thuốc cứu rồi.

Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt, lực chú ý cũng đồng dạng bị Mục Lương hấp dẫn.

Cạnh bể bơi, Mục Lương đi tới gần Lưu Tâm, cô gái tóc cam đất ngơ ngác nhìn hắn.

- Tự nhiên đứng đờ ra đó làm gì?

Mục Lương nhàn nhạt hỏi.

- Bệ, bệ hạ!

Lưu Tâm đỏ mặt, cúi đầu lắp ba lắp bắp cung kính hành lễ.

Anh bình tĩnh nói:

- Ừm, vừa rồi động tác nhảy cầu của ngươi không đúng tiêu chuẩn, ta làm mẫu một lần, ngươi nhìn cho kỹ.

- A, bệ hạ tự làm mẫu sao?

Lưu Tâm sửng sốt, đôi mắt màu cam trợn tròn.

- Thế nào, ngươi không muốn xem à?

Mục Lương hơi nhướng mày.

- Không có, không phải, ta muốn xem!

Lưu Tâm vội vàng lắp bắp phản bác.

- Ừm, nhìn cho kỹ, ta chỉ làm mẫu một lần thôi.

Mục Lương nói rồi nhìn lướt qua những người xung quanh.

- Vâng, bệ hạ.

Những người khác đồng thanh đáp lại.

Mục Lương đứng ở trên ván cầu một mét, nhấc chân giẫm mạnh một cái, áp cong ván cầu và nhảy lên thật cao, hoàn thành động tác tiêu chuẩn ở trên không trung rồi chúi đầu về phía bể bơi.

- Bõm ~~~

Bọt nước gần như không hề bắn lên, làm cho tất cả những ai đang quan sát sợ ngây người.

Đôi mắt của huấn luyện viên trợn to:

- Kỹ thuật bọt nước biến mất?

- Thật là lợi hại!

Lưu Tâm thán phục không thôi, khuôn mặt tràn đầy sùng bái.

Mục Lương bơi ra bể bơi, nhẹ nhàng nhảy lên trên ván cầu, bình tĩnh nói:

- Động tác thứ hai, nhảy lật người.

Lưu Tâm và những người khác tập trung tinh thần, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Mục Lương.

- Thật cao...

Không biết là ai cảm thán một tiếng.

- Rào rào ~~~

Mục Lương nhảy lên thật cao, sau khi hoàn thành động tác thì tiêu sái nhảy xuống bể bơi, bọt nước đồng dạng gần như không hề bắn lên.

Trong khoảng thời gian kế tiếp, Mục Lương trình diễn từng động tác nhảy cầu hoàn mỹ, khiến những người xung quanh xem đến mắt chữ A mồm chữ O.
Bạn cần đăng nhập để bình luận