Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2321: Buổi Tối Trên Đảo.

Đại La rùng mình, vội vã quay đầu nhìn ra sau, nữ nhân vốn dĩ đang nằm chợp mắt chợt xuất hiện ở trước mặt hắn, kinh ngạc hỏi:

- Đại tỷ, sao ngươi đi đường lại không phát ra tiếng bước chân chứ?

- Trả lời vấn đề của ta.

Lai Vu lạnh nhạt nói.

Đại La lúng túng gãi đầu, xấu hổ nói:

- Hì hì, đại tỷ, chúng ta đào mộ đã nhiều năm như vậy, kiếm cũng kiếm đủ rồi, cho nên ta muốn tìm một chỗ dưỡng lão...

- Từ khi nào có suy nghĩ này?

Lai Vu thuận miệng hỏi.

-...Năm ngoái.

Đại La cúi đầu.

Lai Vu chậm rãi gật đầu, năm ngoái bọn hắn đi đào một cái mộ cổ, hơn một nửa đồng bọn bỏ mạng tại đó.

- Lúc đó người chúng ta quen biết đã chết thật nhiều.

Đại La thở dài.

Lai Vu bình tĩnh nói:

- Ta cũng khổ sở, nhưng làm nghề này chẳng phải nên sớm xem nhẹ sống chết sao?

- Đúng vậy...

Đại La đáp với giọng điệu không xác định.

Lai Vu nghiêm túc nói:

- Yên tâm, khi nào đến vương quốc Huyền Vũ thì chúng ta sẽ bán hết đồ đạc trên thuyền, ngươi không cần lo lắng không có tiền dưỡng lão.

- Vậy còn đại tỷ thì sao?

Đại La ngạc nhiên hỏi.

- Ta? Hiện tại ta vẫn chưa có dự định gì cả, để sau lại nói.

Lai Vu phất tay rồi khoan thai xoay người đi về phía khoang thuyền.

Đại La há miệng, một bụng lời nói bị nghẹn lại không nhổ ra được.

……..

Buổi tối, bên trong hải đảo thần bí.

- Lách tách lách tách ~~~

Lửa trại bập bùng, Mục Lương ném mấy cây gỗ mới vào đống lửa để lửa cháy lớn hơn.

Ly Nguyệt ngồi một bên, tay cầm hai chuỗi thịt xoay tròn liên tục.

- Có mùi thơm rồi.

Cô nhẹ giọng lên tiếng.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Lại nướng thêm một hồi là có thể ăn rồi.

Bọn hắn đã trên đảo được hai ngày nhưng vẫn không tìm được ma thú hay lục thực thích hợp để thuần dưỡng, cả hai dự tính thả lỏng một chút, ngày mai lại đi dạo phần đảo còn lại.

- Vâng!

Ly Nguyệt nhẹ nhàng lật thịt nướng trên tay, thường thường kiểm tra độ chín.

Mục Lương bình thản nói:

- Rải chút gia vị rồi nướng thêm một lúc sẽ ngon hơn.

Ly Nguyệt khẽ gật đầu rồi cầm lấy một hộp gia vị, nhẹ nhàng rải đều bột gia vị lên thịt nướng.

Trải qua nhiệt độ cao, mùi hương bay ra khiến cho cô gái tóc bạc không khỏi nuốt nước miếng.

- Được rồi, có thể ăn.

Mục Lương khẽ cười nói.

Ly Nguyệt nghe vậy nhanh chóng lấy thịt nướng ra khỏi đống lửa, đưa một xâu cho Mục Lương:

- Ngươi cũng nếm thử đi.

- Ừm.

Mục Lương thổi vài cái rồi cắn một miếng thịt còn tươm mỡ.

- Như thế nào?

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt đẹp màu trắng bạc.

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương hiện lên ý cười, gật đầu nói:

- Rất ngon, còn ngon hơn cả mấy món hấp cách thủy hôm qua.

Ly Nguyệt nghe vậy khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, giận trách:

- Đừng nhắc hấp cách thủy nữa.

- Ha ha ha ha, tốt thôi.

Mục Lương không khỏi cười to.

Cơm tối hôm qua do cô gái tóc trắng phụ trách, cô nấu một nồi đồ ăn hấp cách thủy, có thể là do không thuần thục cho nên mặc dù thức ăn không có độc, nhưng mùi vị lại khá là quái dị.

Ly Nguyệt lẩm bẩm:

- Mặc dù không ngon nhưng ngươi vẫn ăn hết đấy thôi.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Không nên lãng phí thức ăn, huống hồ đó là do ngươi tự tay làm.

Ly Nguyệt đỏ mặt, biết Mục Lương đang an ủi mình.

- Ngươi còn muốn ăn gì nữa, để ta làm.

Mục Lương buông xiên que không xuống.

- Ta muốn ăn nấm nướng.

Đôi mắt đẹp của Ly Nguyệt sáng ngời.

- Được!

Mục Lương cười cưng chiều, lấy ra mấy cây nấm đỏ đã thu thập trước đó, xiên từng cây vào que nhọn rồi quay trên lửa.

Hai tay của Ly Nguyệt chống cằm, an tĩnh nhìn Mục Lương bận rộn.

Hơn mười phút sau, mùi thơm của nấm tỏa ra, mấy cây nấm nguyên bản có màu đỏ đã biến thành màu đỏ sậm, thoạt nhìn rất ngon miệng.

- Được rồi.

Mục Lương đưa xiên nấm nướng cho cô gái tóc trắng.

- Thơm quá.

Ly Nguyệt mấp máy môi hồng, tiếp nhận xiên nấm rồi cắn một miếng.

- Thời tiết se lạnh như vậy rất thích hợp uống một chén súp nấm nóng.

Mục Lương lấy ra một chiếc nồi nhỏ, thuần thục rót nước sạch và xương thú, cuối cùng lại bỏ vào nấm đã rửa sạch.

Ly Nguyệt nhìn chăm chú vào các động tác của Mục Lương, giống như là muốn học được cách nấu món súp nấm, chính danh lại cho tài nấu nướng của bản thân.

Hơn hai mươi phút sau, một nồi súp nấm toả ra mùi thơm mê người ra lò.

Mục Lương thêm một vắt mì vào chén súp nấm của Ly Nguyệt, mặt súp nổi lên một tầng dầu hạt cải, thoạt nhìn rất ngon miệng, ôn hòa nói:

- Ngươi nếm thử xem.

- Được.

Ly Nguyệt nhấp một miếng canh nóng, đôi mắt đẹp lập tức sáng ngời, vị tươi của nấm đã dung hòa hoàn hảo vào nước súp, mỗi một muỗng đều cực kỳ tươi ngon, không tiếc lời khen ngợi:

- Uống rất ngon.

- Vậy ngươi uống hết chỗ súp còn lại đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Ly Nguyệt trợn trắng mắt với anh, gắt giọng:

- Ta không phải là cá, làm sao uống hết cả một nồi súp chứ?

- Đùa ngươi thôi.

Đôi mắt của Mục Lương hiện ra ý cười.

- Loạt soạt, loạt soạt ~~~

Đột nhiên, bụi cây cách đó không xa chợt đung đưa, lập tức hấp dẫn sự chú ý của hai người.

- Đó là thứ gì vậy?

Ly Nguyệt vội vã ngoảnh đầu nhìn lại.

Anh hơi nhướng mày, ôn hòa nói:

- Không có gì đâu, chỉ là một con thú nhỏ thôi.

- Rào rào ~

Bụi cỏ dại thấp lùn bị giẫm đổ, một sinh linh toàn thân màu vàng kim chạy ra, nó vểnh tai cảnh giác nhìn chằm chằm Mục Lương và Ly Nguyệt.

- Đáng yêu quá!

Ly Nguyệt chấn động tinh thần.

Đó là một sinh linh nho nhỏ chỉ lớn chừng một nắm tay của người trưởng thành, toàn thân nó được bao phủ bởi một lớp lông nhung màu vàng kim, một đôi mắt tròn xoe như nho đen.

Sinh linh này nhìn rất giống thỏ, chỉ là nó có bốn lỗ tai, thính tai có vài cụm lông tơ hình cầu.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Không biết nó có phải là động vật chỉ có ở trên hòn đảo này hay không.

Ly Nguyệt vươn tay vẫy vẫy, muốn hấp dẫn sinh linh màu vàng kim qua đây.

- Ngươi muốn nó à?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

Ly Nguyệt vội vàng nói:

- Ngươi đừng ra tay, không thôi lại dọa đến nó.

- Được, nghe người!

Mục Lương cười một tiếng, an tĩnh quan sát.

Ly Nguyệt dịu dàng nói:

- Mau tới đây nha, ta có ăn ngon này.

Sinh linh màu vàng kim hơi nghiêng đầu, bốn lỗ tai trên đỉnh đầu lung lay vài cái, viên cầu xù lông kia cũng lắc lư theo.

Đôi mắt đẹp của Ly Nguyệt sáng ngời:

- Nó thật sự rất đáng yêu ~~~

- Qua đây nha ~~~

Cô cầm lấy một cây nấm nướng rồi quơ qua lại trước mặt sinh linh màu vàng kim.

Sinh linh màu vàng kim không dao động, vẫn cảnh giác đứng nhìn từ xa.

- Thật sự không cần ta hỗ trợ sao?

Mục Lương không khỏi dò hỏi.

- Ngươi chờ một chút.

Ly Nguyệt nhỏ giọng cản lại.

- Được rồi.

Mục Lương nhún vai, ngước mắt tò mò nhìn sinh linh màu vàng kim.

Hình như là bị cô gái tóc trắng đả động, sinh linh màu vàng kim chậm rãi đi tới trước vài bước, cách thiếu nữ chừng bốn, năm mét.

Ly Nguyệt lập tức lên tinh thần, vung cây nấm trong tay mạnh hơn.

- Cộp cộp ~

Sinh linh màu vàng kim lại nhảy mấy bước, càng ngày càng tới gần cô gái tóc trắng.

Ly Nguyệt thử bước tới trước một bước, phát hiện sinh linh màu vàng kim không có chạy trốn, nàng vừa định tới gần thêm một chút nữa thì biến cố ập đến.

Bạn cần đăng nhập để bình luận