Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1004: Cung Nghênh Thành Chủ Đại Nhân Trở Về!

Trên không trung Vùng Nước Mặn.

Vù vù hô…

Ưng Lửa dẫn đầu bay ở phía trước để chỉ đường, phía sau nó là Rồng Dung Nham Khổng Lồ và Vua Cá Chuồn.

Bên trong khoang thuyền ngọc lưu ly, Ny Cát Sa nhìn về phía Mục Lương, nũng nịu hỏi:

- Thành chủ đại nhân, khi nào thì có thể tới thành Huyền Vũ?

- Nửa giờ sau sẽ tới.

Mục Lương cảm ứng vị trí của Huyền Vũ, sau đó tính toán khoảng cách giữa hai bên.

- May quá, rất nhanh sắp trở về rồi.

Ny Cát Sa nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Ly Nguyệt ôn nhu nói:

- Còn mười bốn ngày nữa sẽ diễn ra hội nghị thánh địa, so với dự tính thì chúng ta trở về chậm hơn một chút.

- Đúng vậy, chậm hơn hai ngày.

Mục Lương ôn hòa nói.

Hai ngày qua, anh đều lãng phí ở trên đường trở về. Bởi vì bọn họ nhiều lần dừng lại, sau đó bay xuống dưới, để săn bắt những con hung thú trên biển.

- Nhưng cuối cùng, chúng ta cũng an toàn trở lại.

Bố Vi Nhân trong trẻo nói.

Trong lòng cô thầm than thở, lần này đi theo Mục Lương ra ngoài, tận mắt thấy qua thật nhiều chuyện, đủ để cho cô ghi nhớ cả đời.

- Ừm.

Mục Lương ôn hòa cười.

Thời gian vẫn cứ trôi, rất nhanh đã qua đi nửa giờ.

Thái Khả Khả kích động chạy vào phòng nghỉ, hưng phấn nói:

- Thành chủ đại nhân, ta đã nhìn thấy đất liền, cũng nhìn thấy thành Huyền Vũ.

Mục Lương cười vui vẻ. Đây cũng không phải lần đầu tiên ra ngoài trở về, thế nhưng cô gái tóc xanh vẫn có chút kích động như vậy, thật thú vị.

- Chuẩn bị một chút đi.

Anh đứng lên, vạt áo rơi xuống, không có một vết hằn hay nếp gấp nào hết.

- Vâng.

Đám người Ly Nguyệt cung kính đáp.

Lúc này, ở Sơn Hải Quan của thành Huyền Vũ đã bước vào giới nghiêm, mọi người muốn vào thành đều phải dừng lại ở Thiên Môn Lâu.

- Phát sinh chuyện gì vậy? Tại sao đột nhiên không cho chúng ta vào thành?

Có người nghi hoặc hỏi.

- Hình như là có người rất quan trọng muốn tới đây.

- Ai nhỉ?



Phía trước quảng trường ở Sơn Hải Quan, đám người Nguyệt Thấm Lan, Hi Bối Kỳ, Mễ Nặc và Cầm Vũ đã đứng chờ đợi sẵn. Hai bên sườn quảng trường, từng nhóm Thành Phòng Quân xếp thành hàng ngay ngắn, cung nghênh thành chủ trở về.

- Tại sao bọn họ còn chưa trở về?

Hi Bối Kỳ kiễng mũi chân, nhìn lên bầu trời phía xa xa.

- Nhanh thôi.

Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan loé sáng, cô cũng đang chờ đợi Mục Lương trở về.

- Mục Lương.

Mễ Nặc khẽ cắn môi, cô hơi hồi hộp nên đưa tay lên kéo kéo đôi tai thỏ đầy lông nhung mềm mại của mình.

Nguyệt Phi Nhan khép hờ con ngươi màu đỏ, đột nhiên nói:

- Hình như ta đã nhìn thấy Tiểu Vũ.

Ở chân trời, đột nhiên xuất hiện ba điểm đen, mà chấm đen bay ở phía trước có bộ lông màu đỏ rực như lửa.

- Là Tiểu Vũ.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan sáng lên.

Hi Bối Kỳ kinh ngạc nói:

- Phía sau Tiểu Vũ là cái gì vậy?

- Là loại hung thú gì đó mà chúng ta chưa từng nhìn thấy.

Vệ Cảnh giơ kính viễn vọng, hắn đã thấy rõ phía sau Ưng Lửa là hai con hung thú Vua Cá Chuồn với Rồng Dung Nham Khổng Lồ.

- Mục Lương lại thuần dưỡng hung thú mới sao?

Nguyệt Thấm Lan nhướng mày.

Du du du…

Âm thanh to rõ của Ưng Lửa truyền đến. Chỉ sau vài lần hô hấp, nó đã bay tới gần Huyền Vũ. Cá Chuồn Vương cùng Rồng Dung Nham Khổng Lồ cũng bay sát đằng sau Ưng Lửa. Bên trong khoang thuyền ngọc lưu ly, những tộc nhân của tộc người cá bị doạ sợ đến ngây người.

Bọn họ đều ghé vào vách khoang thuyền trong suốt, nhìn thấy Huyền Vũ thật lớn, sau đó bị sự khổng lồ của nó làm cho kinh hãi, hồi lâu không nói được câu nào.

- Quá khổng lồ!

Tộc trưởng tộc Người Cá trừng lớn hai mắt, kích thước của Tiểu Huyền Vũ, còn lớn hơn rất nhiều so với những gì Na An miêu tả.

- Về sau chúng ta sẽ cuộc sống tại...

Trong thâm tâm nhóm người cá thật lâu không thể bình tĩnh lại.

- Không biết vì cái gì, ta có chút kích động.

A Vũ thở một hơi dài.

Lần thứ hai đi tới Thành Huyền Vũ, tâm tính của hắn đã xảy ra biến hóa. Lần trước hắn đi tới đây để cầu xin giúp đỡ, còn lần này hắn tới đây với tư cách một dân chúng sắp sinh sống ở nơi đây, cùng vinh cùng nhục với thành Huyền Vũ.

Tâm tình lúc này của hắn vô cùng phức tạp, ở đảo người cá, hắn là đội trưởng chiến đội Người Cá, không biết sau khi đi vào thành Huyền Vũ, địa vị của hắn sẽ biến hoá như thế nào?

- Bắt đầu hạ xuống rồi.

Tộc trưởng tộc người cá khàn giọng nói.

Ưng Lửa ở trên không trung xoay quanh một vòng, sau đó bắt đầu hạ cánh xuống quảng trường trước Sơn Hải Quan.

- Đại nhân Mục Lương!

Nguyệt Phi Nhan quơ hai tay, nhìn chăm chú vào Ưng Lửa đang dừng trên đài cao.

Ngang ngang ngang…

Vua Cá Chuồn với Rồng Dung Nham Khổng Lồ vẫn xoay quanh trên không trung, chưa hạ cánh xuống.

Mục Lương mang theo đám người Ly Nguyệt bước xuống từ trên khoang thuyền ngọc lưu ly, đám người Nguyệt Thấm Lan vội vàng tiến lên chào đón.

- Thành chủ đại nhân, hoan nghênh ngài về nhà.

Nguyệt Thấm Lan khóe miệng cong lên, cô nâng tay lên sau đó tao nhã chào theo nghi thức quân đội. Trong trường hợp quan trọng như thế này, cô cũng sẽ gọi Mục Lương là thành chủ đại nhân giống những người khác.

- Hì hì, thành chủ đại nhân, hoan nghênh ngài về nhà.

Nguyệt Phi Nhan cũng cười khẽ rồi đi lên chào theo nghi thức quân đội.

- Cung nghênh thành chủ đại nhân trở về!

Đại An Ti với Cầm Vũ nâng tay lên rồi chào theo nghi thức quân đội một cách cực kỳ tiêu chuẩn. Ngay sau đó, nhóm Thành Phòng Quân cùng hô lớn, khí thế cực kỳ, đủ để rung động lòng người.

Thùng thùng đông…

Trên Sơn Hải Quan, Vệ Cảnh đang gõ vang trống trận, cung nghênh thành chủ trở về.

- Được rồi.

Mục Lương nâng tay lên ra hiệu.

- Mục Lương.

Mễ Nặc là người thứ nhất đi tới trước mặt Mục Lương, cô mở to con ngươi màu lam nhìn chăm chú vào khuôn mặt của anh.

- Lần này, ta ra ngoài rất thuận lợi, không cần lo lắng cho ta.

Mục Lương nâng tay lên nhẹ nhàng xoa đầu cô gái tai thỏ.

- Vâng.

Mễ Nặc cười tới đỏ cả mặt, ngoan ngoãn gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan đi lên phía trước, tao nhã nói:

- Mục Lương, quay về khu Trung Ương trước đi.

- Ừ, ở đây nhiều người lắm hỗn loạn, chúng ta trở về Trung Ương nghỉ ngơi rồi lại nói sau.

Nguyệt Phi Nhan làm nũng gật đầu nói.

Hi Bối Kỳ há miệng thở dốc, cô đành nuốt lời đang muốn nói trở về.

Chẳng lẽ chuyện này có liên quan tới việc cô đã hấp thu những giọt máu của Mục Lương, tại sao chỉ hơn một tháng không thấy, cô gái Ma Cà Rồng càng ngày càng nhớ anh.

- Các ngươi đi về trước đi, ta còn phải đi dàn xếp tộc người cá một chút.

Mục Lương ôn nhu nói.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan có chút đăm chiêu nhìn về phía bầu trời trên đỉnh đầu, Vua Cá Chuồn và Rồng Dung Nham Khổng Lồ vẫn đang xoay quanh.

- Mục Lương các hạ, nếu không còn chuyện gì nữa, ta xin phép đi về trước.

Bố Vi Nhân mỉm cười nói. Cô rời đi Thành Bắc Hải đã hơn một tháng, có rất nhiều công vụ đang chờ cô trở về giải quyết.

- Được.

Mục Lương lạnh nhạt gật đầu.

Bố Vi Nhân lập tức xoay người rời đi.

Đám người Nguyệt Thấm Lan cũng lên xe ngựa, chuẩn bị quay về, sau đó ở cung điện chờ Mục Lương. Thân thể anh bay lên trời, hướng về phía một mảnh đất trống trải ở ngoại thành.

Ngang ngang ngang…

Vua Cá Chuồn với Rồng Dung Nham Khổng Lồ đi theo anh, chúng bay phía trên Phố Buôn Bán.
Bạn cần đăng nhập để bình luận