Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1483: Vương Hậu Cũng Chỉ Là Một Người Vợ Biết Ghen Tuông



Khoé môi Mục Lương nhếch lên, giọng điệu thản nhiên nói:

- Bệ hạ, Trung Tâm Thương Mại Huyền Vũ chỉ kinh doanh buôn bán.

Huyền Vũ là tên mà Mục Lương đặt cho tòa nhà cao tầng này, rất dễ nhớ và dễ hiểu.

- Ta hiểu rồi.

Khoé mắt của Quốc Vương run lên, lão hiểu ý của Mục Lương.

Sau khi cân nhắc lợi và hại, lão lựa chọn im lặng, thật sự không thể đắc tội với thành Huyền Vũ.

Mục Lương tươi cười đưa ra lời mời:

- Chờ vài ngày nữa Trung Tâm Thương Mại Huyền Vũ khai trương, bệ hạ có thể nể mặt đến tham dự không?

Ánh mắt Quốc Vương hơi chìm xuống, khẽ nói:

- Ta sẽ tới!

- Được.

Mục Lương cười cười.

Anh đang lợi dụng địa vị và sức ảnh hưởng của Quốc Vương, vì để thu hút khách đến nơi đây, ngay cả Quốc Vương cũng tới, những quý tộc kia dám không tới sao?

Bạch Sương hiếu kỳ hỏi:

- Mục Lương, trung tâm này khi nào thì khai trương?

- Năm ngày sau.

Mục Lương ôn hoà nói.

Anh đã xây dựng xong phần cứng bên ngoài của tòa nhà, bản thân Lưu ly vốn óng ánh trong suốt, xinh đẹp như thuỷ tinh, không cần phải trang hoàng quá nhiều cũng toát ra khí chất cao cấp tuyệt mỹ.

Dĩ nhiên, dùng lưu ly mờ đục là chính, nếu không sẽ bị nguời khác nhìn thấy hết.

Tiếp theo chỉ cần cho công nhân ở xưởng trang trí tới, trang bị rèm cửa sổ, chăn đệm, thảm, tranh trang trí các loại cho mỗi gian phòng trong tửu lâu, năm ngày là đủ rồi.

- Được!

Bạch Sương từ tốn gật đầu, nhớ kỹ lời Mục Lương.

Dường như Mục Lương nhớ tới cái gì đó, quay đầu nhìn Quốc Vương, lên tiếng hỏi:

- Bệ hạ, ta muốn xây dựng nhà máy ở thành Tát Luận của ngài, không biết có được không?

- Xây dựng nhà máy? Nhà máy gì?

Quốc Vương đầy thắc mắc nhìn hắn.

- Nhà máy chế biến thực phẩm, chủ yếu chế biến trái cây, các sản phẩm từ thịt, cũng có thể tạo thêm được cơ hội việc làm cho người dân trong thành.

Mục Lương nhẹ nhàng nói.

Anh dự định xây dựng công xưởng ở thành Tát Luận, vùng đất mới không thiếu hoa quả, càng không thiếu cây xanh, nhưng đại lục cũ thiếu.

Ý tuởng của Mục Lương chính là ở bên này chế biến hoa quả, chế biến thành mứt, trái cây sấy khô, tương hoa quả,... sau đó lại vận chuyển về đại lục cũ.

Không chỉ có trái cây, mà các loại sản phẩm từ thịt cũng có thể chế biến và vận chuyển trở lại đại lục cũ, sau đó bán cho các thành lớn.

Vương Quốc Hải Đinh gần biển, tài nguyên rất phong phú, giao thông thuận tiện, đi thẳng một đường là có thể đến được biển, tương lai vận chuyển hàng hóa trở về đại lục cũ sẽ rất thuận tiện, cho nên nơi này là nơi tốt để xây dựng nhà máy.

Chờ sau này vận chuyển hàng hoá từ đại lục cũ đến đây, bến cảng của vương quốc Hải Đinh cũng sẽ trở thành trạm trung chuyển số một.

Trong thời gian tiếp theo, Mục Lương dự định thuê một mảnh đất gần cảng hoặc mua một mảnh đất, xây dựng nhà kho và bến cảng để chuẩn bị.

- Được.

Quốc vương chậm rãi gật đầu.

Chỉ cần Mục Lương không gây chuyện ở Hải Đinh, làm những chuyện đụng chạm đến điểm mấu chốt của vương thất Hải Đinh, vậy thì không có gì là không thể.

Quốc Vương ở tửu lâu Huyền Vũ hơn mười phút, sau đó lại mang theo cả đoàn trở về Vương Cung.

Trước khi đi, lão không nhịn được mà nhìn Nguyệt Thấm Lan thêm vài lần, từ trên mặt cô nhìn ra được có vài phần quen thuộc.

Kết quả, sau khi trở về xe ngựa, Quốc Vương đã bị Phó Linh Na dạy dỗ một trận, nhéo lỗ tai quở trách ánh mắt lão không an phận.

- Ơ ơ, đau.

Quốc vương tức giận đến đỏ mặt:

- Sương nhi và Mai Đặc còn ở đây, chừa cho ta chút mặt mũi đi.

Mặc dù lão là vua của một nước, nhưng cũng là một người bị vợ quản chặt, ít nhất là trong cuộc sống hằng ngày biểu hiện ra như vậy.

- Ta cái gì cũng không thấy.

Bạch Sương quay đầu đi, từ cửa sổ xe nhìn về phía Trung tâm Huyền Vũ, Mục Lương đã không còn ở cửa nữa.

- Ta cũng không thấy!

Mai Đặc cụp mắt xuống.

Phó Linh Na liếc Quốc Vương một cái, lạnh giọng:

- Hừ, nếu người cảm thấy cô gái kia đẹp, vậy cưới về đi.

Lúc này, bà không phải Vương Hậu, chỉ là một người phụ nữ bình thường biết ghen tuông.

Quốc Vương cười khổ vài tiếng, giải thích:

- Không phải, ta chỉ cảm thấy cô ta có chút giống đại ma pháp sư Nguyệt Thấm Di, không có ý gì khác.

Phó Linh Na cười lạnh vài tiếng, ngạo nghễ nói:

- Cái cớ này rất tốt, vậy người có muốn trở về cưới Nguyệt Thấm Di không?

- A, ta chỉ là nhìn qua một chút thôi.

Quốc vương bó tay toàn tập, vẻ mặt lão dở khóc dở cười.

- Đúng rồi, là ta vô cớ gây sự.

Phó Linh Na buông tay, vòng hai tay trước ngực, nghiêng người sang nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Chuyện này…

Quốc Vương gương mặt co rút, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Lão ho vài tiếng, rồi bắt đầu dỗ dành Vương Hậu tính tình nhỏ nhen, đối với chuyện như thế này đã rất nhuần nhuyễn.

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt đẹp màu tím vàng, trong mấy người trên xe, chỉ có cô hiểu được phụ hoàng nói không sai. Khi xe ngựa trở lại vương cung, quốc vương cuối cùng đã dỗ được vương hậu, nhưng trên khuôn mặt của bà vẫn chưa có ý cười.

- Hôm nay, đừng chạm vào ta.

Phó Linh Na trừng mắt nhìn quốc vương một cái.

- Được, ta không chạm.

Nhà vua bất đắc dĩ cười khổ.

Đôi mắt đẹp của Phó Linh Na hơi mở to, vừa tức giận vừa buồn cười nói:

- Giỏi, người giỏi lắm.

- Ta làm sao?

Quốc cương giật giật khóe miệng, không hiểu tại sao vợ lại tức giận.

- Phụ hoàng, người thật không hiểu phụ nữ.

Bạch Sương sâu xa nói.

Quốc vương thở dài, nói:

- Sương nhi, ngưoi mới bao nhiêu tuổi, hiểu biết còn chưa nhiều như ta.

-.....

Bạch Sương yên lặng liếc mắt.

Mấy người trở lại hậu điện, đúng lúc gặp phải Nguyệt Thấm Di từ điện Tàng Thư đi ra.

- Bệ hạ, vương hậu.

Đáy mắt Nguyệt Thấm Di hiện lên vẻ mệt mỏi, hai đầu gối khẽ cong hành lễ đơn giản.

Phó Linh Na đánh giá Nguyệt Thấm Di, lại nhớ lại Nguyệt Thấm Lan đứng sau lưng Mục Lương, cảm thấy hai người không giống nhau. Có thể là Nguyệt Thấm Di mấy ngày nay không được nghỉ ngơi, sắc mặt của cô đều mang theo mệt mỏi, mà Nguyệt Thấm Lan mỗi ngày uống trà Tinh Thần, đôi mắt đẹp còn sáng lấp lánh, so sánh ra, hai người vẫn khác nhau.

Phó Linh Na trừng mắt nhìn quốc vương một cái, lắc người lập tức rời đi. Mai Đặc nhìn Nguyệt Thấm Di gật đầu ý chào, sau đó cũng xoay người rời đi.

Quốc vương mím môi, chỉ có thể chờ buổi tối lại đi dỗ dành Vương hậu.

- Vường hậu làm sao vậy?

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc hỏi.

- Không có việc gì.

Quốc vương xua tay.

Lão chuyển đề tài, bình tĩnh hỏi:

- Thế nào, mấy ngày nay ở Điện Tàng Thư có thu hoạch gì không?

- Vâng, còn chưa tìm được đáp án ta muốn.

Nguyệt Thấm Di chậm rãi lắc đầu.

Hai ngày qua, Mục Lương không đến, một mình cô đọc sách, hiệu suất càng ngày càng thấp, hôm nay thật sự không chịu nổi, mới muốn rời khỏi điện Tàng Thư, nghỉ ngơi nửa ngày lại tiếp tục đọc sách.

- Ừm, vậy ngươi tiếp tục xem đi.

Quốc vương trả lời qua loa một câu, xoay người rời đi.

Nguyệt Thấm Di đưa mắt nhìn quốc vương rời đi, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Không biết tối nay Mục Lương có đến hay không...?

………..

Ở bến cảng, Thành Tát Luận,.

Đoàn mạo hiểm của Mậu Đạt vẫn đỗ ba con thuyền lớn ở đây như cũ.

Trong khoang thuyền chính, Mậu Đạt, Đạt Tề và Kha Đa Lạp đang ngồi thành hàng.

Mậu Đạt dựa vào ghế máy chủ, dùng ngón tay gõ vào tay ghế gỗ và quét đôi mắt sâu thẳm của mình qua mọi người. Hắn trầm giọng nói:

- Nói đi, kế tiếp nên làm gì?

- Đại ca, ta không có ý kiến.

Có người đáp lại một cách yếu ớt.

- Này, không ai có thể nghĩ rằng thành Huyền Vũ này sẽ trực tiếp băng qua biển sương mù tới đây.

Kha Đa Lạp thở dài, vươn tay gãi sau đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận