Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1348: Năm Trăm Ngàn Miếng Tinh Thạch Hung Thú Sơ Cấp Trung Đẳng



Chiếc miệng nhỏ của Vệ Ấu Lan há to, hơi ngạc nhiên nói:

- Ấy ấy, phải lột vỏ.

Động tác trên tay của Vệ Cảnh dừng lại, lúng túng nhìn về phía khuôn mặt đang nở nụ cười của con gái.

- Phải lột ra như thế này.

Vệ Ấu Lan nhét quả vải còn lại vào trong khôi giáp của cha, sau đó làm mẫu lột quả vải từ trong tay của cha cô bé.

Vệ Cảnh nhìn thấy thịt quả trắng tinh, không nhịn được mà liếm mép. Hắn liền cắn lấy quả vải trong tay của con gái, tinh tế nhấm nuốt thưởng thức.

- Thật sự rất ngon!

Đôi mắt của Vệ Cảnh phát sáng lên, giống như là phát hiện vùng đất mới.

Hắn ăn xong một quả vải, cảm thấy cơ thể ấm áp lên, trạng thái tinh thần cũng tốt hơn nhiều. Trong lòng Vệ Cảnh nghi ngờ, đây không phải là hoa quả bình thường sao?

Vệ Ấu Lan nhìn ra được nghi ngờ của cha, liền vội vàng giải thích:

- Cây vải trồng ở phía sau hoa viên, hơn nữa cách rất gần Trà Thụ Sinh Mệnh, chịu ảnh hưởng của Thánh Thụ, ăn quả kết trái có lợi đối với cơ thể.

- Thì ra là như thế!

Đôi mắt của Vệ Cảnh lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Hắn nhớ đến gì đó, liền vội vàng lấy quả vải ở trong túi ra, ra vẻ muốn gói lại cho con gái:

- Đây là đồ tốt, con giữ lại cho mình ăn đi.

- Cha!

Vệ Ấu Lan né về phía sau, âm thanh thanh thúy nói:

- Con đã ăn rồi, đại nhân thường xuyên cho bọn ta đồ tốt.

- Vậy được...

Vệ Cảnh hiểu rõ.

Tiểu Mật nhanh nhẹn bước đến, ngây thơ nói:

- Chị Tiểu Lan, đại nhân nói ngươi đi hái thêm một ít nhánh vải, để cho đội trưởng Vệ Cảnh mang về, chia cho đại nhân Cầm Vũ và Tổng trưởng Đại An Ti.

Đương nhiên, đây xem như là một loại phúc lợi, cũng là lôi kéo lòng người.

- Hả, là thành chủ đại nhân nói sao?

Biểu cảm của Vệ Ấu Lan ngẩn ngơ.

Âm thanh mềm mại của Tiểu Mật nói:

- Đúng vậy, ngài ấy nói quả vải là một loại sản phẩm mới, bây giờ vẫn còn rất ít, để cho người của mình ăn trước đã.

Mặc dù cây vải tạm thời chỉ có một gốc cây, nhưng quả trên cây đều to lớn, nhìn lên thì dường như quả còn nhiều hơn so với lá cây.

- Cho người của mình ăn trước!

Đôi mắt của Vệ Cảnh phát sáng, trong lòng chấn động không thôi.

Hắn là 'người của mình' trong miệng của thành chủ đại nhân, nghĩ đến đây, Vệ Cảnh theo bản năng mà ưỡn thẳng thắt lưng hơn.

Vệ Ấu Lan nghiêng đầu hỏi:

- Bây giờ, cha có đang bận không?

- Tạm thời không có.

Tiếng nói ôn hòa của Vệ Cảnh.

Hắn muốn đợi Long chủ và Mục Lương nói chuyện xong, rồi xem có cần tiễn Long chủ rời khỏi thành Huyền Vũ hay không.

- Vậy cha cùng với con đi hái vải đi.

Vệ Ấu Lan cười dịu dàng nói.

-....Cũng được.

Vệ Cảnh gật đầu.

Hai người mang theo giỏ đến phía sau hoa viên, Vệ Ấu Lan đỡ cây thang, Vệ Cảnh ở phía trên hái.

Bên kia, lúc Mục Lương ăn uống no say xong đến phòng tiếp khách, Long chủ cũng vừa đúng lúc đặt chén trà trong tay xuống.

Đối với Trà Tinh Thần, lão cảm thấy có uống như thế nào cũng đều không cảm thấy đủ, trên khuôn mặt lão còn có vẻ chưa thỏa mãn.

- Các hạ, đợi lâu rồi.

Sắc mặt của Mục Lương lạnh nhạt, ngồi ở vị trí chủ.

Hồ Tiên ngồi ở bên cạnh anh, cũng điềm tĩnh mà ngồi xuống, hai chân thon dài tự nhiên trùng xuống, chiếc đuôi cáo mềm mại phủ lên trên đôi chân, che đi phần lớn phong cảnh dưới váy.

Khóe môi của Long chủ giật giật, một bụng phiền muộn biến thành hai chữ:

- Không sao.

- Lần này các hạ đến, là vì giao dịch sao?

Tiếng hỏi bình tĩnh của Mục Lương.

Mục đích mà Long chủ đến, lúc mới bắt đầu Vệ Cảnh cũng đã thông báo lên.

Sống lưng của Long chủ thẳng tắp, giọng nói khàn khàn:

- Đúng vậy, ta cần Nước Mắt Thiên Sứ để chữa trị cảm nhiễm Hư Quỷ.

Chân mày của Mục Lương hơi nhăn lại, ngạc nhiên nói:

- Ngươi bị cảm nhiễm Hư Quỷ rồi?

- Ừm.

Long chủ hít sâu một hơi, sắc mặt cũng không dễ nhìn.

Giọng nói bình tĩnh của Mục Lương:

- Ngươi phải biết, Nước Mắt Thiên Sứ bình thường chỉ có thể làm giảm bớt cảm nhiễm Hư Quỷ, chứ không thể chữa trị triệt để, sau này vẫn sẽ khiến người chết đi.

Long chủ ngẩng đầu lên, khuôn mặt nghiêm túc nói:

- Ta biết, nhưng các hạ nhất định có Nước Mắt Thiên Sứ có thể chữa lành, giống như thứ ở trên hội đấu giá kia.

Mục Lương suy nghĩ một lát, giơ một ngón tay, nhẹ giọng nói:

- Năm trăm ngàn miếng tinh thạch hung thú trung đẳng sơ cấp một giọt.

Con ngươi của Long chủ co rút lại, nghĩ đến Mục Lương biết giở trò công phu Sư tử mở miệng, nhưng lại không nghĩ rằng sẽ lớn như thế.

Sắc mặt của lão thay đổi, trong lòng có do dự.

- Được!

Lão cắn răng, chỉ cần có thể chữa khỏi cảm nhiễm Hư Quỷ, năm trăm ngàn miếng tinh thạch hung thú trung đẳng sơ cấp, vẫn có thể lấy ra được.

Tinh thạch hung thú hết rồi, sau này có thể lại thu được, mạng không còn nữa, vậy thì thật sự là hết rồi.

…………..

Mục Lương nghiêng đầu nói:

- Đi lấy một giọt Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười đến.

Hồ Tiên đứng lên, một bước một xoay rời khỏi phòng tiếp khách.

Không lâu sau đó, Hồ Tiên đạp giày cao gót quay lại, đôi giày va chạm với mặt phát phát ra âm thanh thanh thuý.

Đông đông đông~~~

Hồ Tiên quay lại bên cạnh anh, bỏ bình lưu ly đựng Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười xuống.

Bình Lưu ly không lớn, đáy bình có diện tích to bằng móng tay, chất lỏng màu xanh biếc, lăn theo chuyển độn của chiếc bình, không để lại vết tích ở thân bình.

Long chủ lộ ra ánh mắt nóng như lửa, cố kìm lại ý niệm ra tay đoạt lấy ở trong đầu.

- Các hạ?

Hồ Tiên nâng tầm mắt lên, lông mi màu đỏ rực nhỏ dài phía dưới loé lên ánh sáng lờ mờ.

Long chủ thở sâu một hơi, tháo túi da thú ổ bên hông xuống, bên trong vừa vặn chứa năm trăm ngàn tinh thạch hung thú trung đẳng sơ cấp, giá trị ngang hàng với tinh thạch hung thú cao cấp.

Trong lòng lão nghi ngờ, có phải là Mục Lương biết hôm nay lão mang theo bao nhiêu tinh thạch hung thú đến hay không?

Đôi mắt của Hồ Tiên chồng lên nhau, nhìn thấy Long chủ do dự, giọng nhẹ nhàng nói:

- Nếu các không nỡ, vậy thì xin mời về cho.

- Sao có thể không nỡ chứ.

Long chủ xoay cổ tay một cái, túi da thú theo một đường hình parabol trên không trung ném qua. Mục Lương giơ tay chụp lấy, chụp thú da thú vào trong tay, tiện tay thu vào không gian mang từ trong người.

- Tiếp lấy.

Hồ Tiên dùng cách giống nhau, ném bình lưu ly qua.

Long chủ trợn tròn hai mắt, nhìn chăm chú vào bình lưu ly đang xoay tròn và rơi xuống trên không trung, hô hấp không nhịn được thở nhanh hơn. Lão phản xạ có điều kiện mà đứng lên, đưa tay bắt lấy bình lưu ly.

Khoé môi của Hồ Tiên hơi nhếch lên, bình lưu ly cứng như sắt, cho dù có đập xuống mặt đất cũng sẽ không vỡ, cho nên cô mới dám ném bình lưu ly cho Long chủ chụp như thế, giọt Nước Mắt Thiên Sứ kia đã ngưng tụ thành một giọt, không phân tán trong sự rung chuyển khiến cho tim lão càng đập nhanh hơn, sức lực trong tay tăng thêm một chút, lo lắng trong lòng lại ít đi. Lão liếc qua nhìn Mục Lương, muốn thu lại Nước Mắt Thiên Sứ.

- Không dùng bây giờ sao?

Hồ Tiên hơi nâng vai lên, dùng giọng điệu đùa giỡn nói:

- Nếu như sau khi rời đi mà có xảy ra vấn đề gì, thì bọn ta không chịu trách nhiệm.

Long chỉ nghe thấy thì bàn tay liền cứng lại, lại nhìn qua phía hai người Mục Lương đang cười như không.

Lão do dự một chút, vẫn là lựa chọn mở bình Lưu ly ra, đổ vào miệng giọt Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười kia.

Bạn cần đăng nhập để bình luận