Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2300: Vòng Thi Tuyển Đại Hội Thể Dục Thể Thao Bắt Đầu.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Ừ, mới đây đã xây được mười hai nhà xưởng rồi, bây giờ vương quốc Người Thú không thua kém gì một vài vương quốc nhỏ, phải không?

- Chắc vậy.

Ly Nguyệt nói với giọng điệu không xác định.

Bây giờ vương quốc Người Thú chỉ mới xây được tổng cộng mười hai nhà xưởng, Xưởng Sắt Thép, Xưởng Dệt Vải, xưởng làm gốm, xưởng chế biến khoai lang, v.v…

Ngải Lỵ Na ngước mắt nhìn lên bầu trời, Trà Thụ Sinh Mệnh cấp 11 sinh trưởng rất nhanh, tán cây đã sắp bao phủ toàn bộ vương thành.

Hai người đi dạo một vòng trong vương thành, chỉ thấy được rác rưởi đầy đất, trừ cái đó thì chỉ còn từng tòa nhà đá và nhà gỗ rách nát.

Ngải Lỵ Na ôm eo cô gái tóc trắng, nói lầm bầm:

- Không có gì hay để viết cả, chúng ta trở về phi thuyền được không, ở đây quá nhàm chán.

- Vậy thì trở về thôi.

Ly Nguyệt cười khẽ vài tiếng, sau khi cả hai đi dạo một vòng trong vương thành, đúng là không có nơi nào mới lạ.

Hai người đi trở lại đường cũ, khi tới phi thuyền vận chuyển thì Mục Lương vừa vặn từ trên trời giáng xuống, đáp xuống trước mặt cả hai.

- Đi dạo xong rồi à?

Mục Lương cười hỏi.

- Thật nhàm chán.

Ngải Lỵ Na nhún vai.

Ly Nguyệt dịu dàng hỏi:

- Mục Lương, ngươi xong việc rồi à?

Anh gật đầu nói:

- Ừm, ta tìm được một mạch khoáng mới, chờ Huyền Điểu triệu tập một nhóm người thú, hai ngày nữa lại đi nơi đó xây xưởng sắt thép mới.

- Tốt.

Ly Nguyệt dịu dàng trả lời một câu.

Ngải Lỵ Na đề nghị:

- Mục Lương, trong vương thành khắp nơi toàn là rác rưởi, nên bảo bọn hắn dọn dẹp một chút.

Mục Lương chậm rãi gật đầu:

- Ừm, đúng là nên dọn dẹp một chút, hoàn cảnh quá bẩn sẽ dễ dàng sinh ra vi khuẩn.

- Hì hì, vậy ta đi nói với Huyền Điểu nhé?

Ngải Lỵ Na dò hỏi.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Đi thôi, giờ này chắc cô ấy đã trở lại điện đá rồi.

- Vâng!

Ngải Lỵ Na lên tiếng, xoay người rời đi.

Mục Lương thuận miệng hỏi:

- Mễ Á đâu rồi?

Ly Nguyệt giải thích:

- Cô ấy đi xưởng làm gốm rồi, cần phải có người đi giám sát, Mễ Nặc cũng đi theo.

- Được rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

- Mục Lương ~~~

Vừa dứt lời, giọng nói của cô gái tai thỏ chợt vang lên phía sau lưng anh.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mễ Á mang theo cô gái tai thỏ xuất hiện ở bên ngoài phi thuyền vận chuyển, Khôi Giáp Ám Ảnh trên người thu lại u quang.

Mục Lương xoay người lại, nhìn thấy cô gái tai thỏ đang nhào về phía mình, dịu dàng hỏi:

- Chơi vui không?

Mễ Nặc cười tươi như hoa nói:

- Ừ ừ, ta dạy những người thú kia làm hũ sành, bọn hắn thật sự không tệ, chỉ là hơi chậm hiểu chút thôi.

Tay chân của phần lớn người thú đều lớn hơn so với nhân loại, độ linh hoạt lại không bằng, cho nên học tập làm gốm sẽ có chút khó khăn.

Mục Lương dở khóc dở cười, đây là khen những người thú kia sao?

Mễ Á tháo mũ giáp xuống, nhẹ giọng nói:

- Mục Lương, rất nhiều người thú đã học xong chế tạo hũ sành rồi, không có ai gây sự, cho nên ta trở lại trước.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, có những nhân viên khác nhìn chằm chằm, sẽ không có việc gì.

Lần này, trong các nhân viên đi theo tới vương quốc Người Thú có bốn người chuyên về làm gốm.

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam, cười tươi như hoa nói:

- Mục Lương, ta còn ở trong xưởng ca hát đấy.

Khi cô ở trong xưởng dạy mọi người làm gốm, miệng ngâm nga bài hát, được các người thú truy phủng và khen ngợi nhiệt liệt, làm cho cô gái tai thỏ cảm thấy rất thú vị.

Mễ Á cười khổ nói:

- Đừng nói nữa, Tiểu Nặc vừa cất tiếng hát, đám người thú kia đều trợn tròn mắt, động tác đều chậm lại.

Rất nhiều người thú lần đầu tiên nghe thấy tiếng ca, giọng hát của cô gái tai thỏ lại rất êm tai, dễ dàng khiến mọi người chìm đắm trong âm nhạc.

- Hì hì, ta không biết bọn hắn lại làm như vậy, lần sau ta không hát nữa.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc ửng đỏ.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Nếu thích hát thì chờ tới lúc bắt đầu đại hội thể dục thể thao, ta để cho ngươi mang theo dàn nhạc đi biểu diễn mở màn.

- Thật sao? Mục Lương tốt nhất~

Mễ Nặc nghe vậy đôi mắt đẹp lập tức sáng ngời.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Hình như còn mười lăm ngày nữa là chúng ta phải trở về rồi?

- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đúng vậy.

Mục Lương gật đầu một cái.

Mễ Á thanh thúy nói:

- Tính toán thời gian, chắc sắp bắt đầu vòng thi tuyển đại hội thể dục thể thao rồi.

- Ngày mai.

Mục Lương bình thản đáp.

- A, nhanh như vậy sao?

Mễ Nặc kinh ngạc thốt lên.

Ly Nguyệt dịu dàng nói:

- Không nhanh, chúng ta tới vương quốc Người Thú gần một tháng rồi.

- Thời gian trôi qua thật nhanh.

Mễ Nặc cảm thán một tiếng.

- Đúng vậy.

Mễ Á đồng dạng cảm thán một tiếng.

Mễ Nặc đột nhiên nói:

- Ta đói.

- Ăn lẩu không?

Đôi mắt của Mục Lương hiện lên ý cười, hỏi.

- Muốn.

Mễ Nặc lập tức vui vẻ ra mặt.

- Ngươi đích thân xuống bếp sao?

Đôi mắt đỏ hồng của Mễ Á sáng lên.

- Ừm, hôm nay ăn lẩu nước trong, các ngươi sẽ thích.

Mục Lương nói rồi đi vào bên trong phi thuyền vận chuyển.

Các cô gái liếc nhau, vội vã đi theo.

……

Chủ Thành, vương quốc Huyền Vũ.

- Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông du dương vang lên, hai bên đường treo rất nhiều đèn lồng và cờ màu, người người đi lại vội vã.

Một người đi đường và đồng bạn thúc giục nhau:

- Đi nhanh một chút, thi đấu bắt đầu lúc chín giờ đó.

- Vẫn còn một giờ nữa mà, đừng nóng vội.

Người đàn ông nói không chút để ý.

Đồng bạn trợn trắng mắt, nói:

- Ngươi ngốc à, đi sớm để còn giành chỗ ngồi chứ, mấy hàng ghế trước mới có thể nhìn rõ hiện trường.

- Phải rồi, ngươi không nhắc ta quên mất chuyện này, đi mau, đi mau!

-...

Hôm nay là ngày đầu tiên của vòng thi tuyển đại hội thể dục thể thao, chín giờ sẽ bắt đầu thi đấu chính thức, không thu vé vào cửa, dân trong thành rảnh rỗi có thể đi vào xem.

Dù sao là lần đầu tiên tổ chức đại hội thể dục thể thao, trước mắt cứ hấp dẫn mọi người tới đây rồi nói, kì sau bán vé cũng không trễ.

Tám giờ, bên trong hội quán thể dục đã có rất nhiều dân chúng dậy sớm tới giành chỗ trước, ngoại trừ ghế trọng tài thì năm hàng ghế trước đều bị ngồi đầy, chỉ có hai hàng ghế bên cạnh ghế trọng tài là còn trống không, đây là vị trí của cao tầng vương quốc Huyền Vũ.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Rất đông người.

Hi Bối Kỳ mặc váy ngắn đi vào sân vận động, theo sau là Nguyệt Phi Nhan và đám người Ngôn Băng.

Ny Cát Sa thanh thúy nói:

- Những chỗ ngồi phía trước đều chật kín.

- May mắn là chúng ta còn có chỗ ngồi riêng.

Khóe môi của Nguyệt Phi Nhan cong lên, cất bước đi tới hàng ghế trống bên cạnh ghế trọng tài.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mấy người đi tới chỗ ngồi riêng rồi ngồi xuống, ngước mắt là có thể nhìn thấy rõ ràng bể bơi trước đó.

Ngày hôm nay sẽ tiến hành thi tuyển nhảy cầu và bơi tự do năm trăm mét.

Số người báo danh tham gia thi tuyển nhảy cầu đã vượt qua con số hai trăm, người dự thi bơi tự do năm trăm mét sắp cán mốc ba trăm.

Hi Bối Kỳ ngáp một cái, lẩm bẩm:

- Thi đấu còn một giờ nữa mới bắt đầu.

Ny Cát Sa quay đầu hỏi:

- Khi nào thì Lưu Tâm thi đấu?

Hi Bối Kỳ lắc đầu, ngây thơ nói:

- Không biết, ta không có đi hỏi, hôm nay ta mới rảnh đến đây cổ vũ cô ấy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận