Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1849: Ngày Nghỉ Của Trinh Hoán



Sáng sớm, Xảo Nhi gõ cửa phòng Trinh Hoán.

Cộc cộc cộc ~~~

Cô hô to:

- Đại nhân Trinh Hoán, ngày hôm nay sẽ công chiếu phim điện ảnh mới, ngươi có muốn đi xem không?

- Không đi, ngươi ồn ào quá!

Phòng trong truyền ra tiếng mắng buồn bực của Trinh Hoán.

Trong phòng, Trinh Hoán nghiêng người ôm chăn, tóc tai rối bời, đầu vùi vào gối.

- Thật là, lúc nào cũng là như vậy.....

Xảo Nhi tiếp tục gõ cửa, lại hô to lần nữa:

- Trinh Hoán đại nhân, vất vả lắm chúng ta mới được nghỉ phép hôm nay, nếu đi trễ là sẽ không mua được vé đâu.

Ngày hôm nay là ngày nghỉ của cô và Trinh Hoán, hôm qua cả hai đã hẹn là ra ngoài dạo chơi, cho nên cô mới dám tới gọi đối phương lúc sáng sớm như vậy.

Trong phòng không hề có động tĩnh.

Cộc cộc cộc ~~~

Xảo Nhi không từ bỏ, tiếp tục kiên nhẫn gõ cửa phòng:

- Đại nhân à, mau dậy đi, mau dậy đi.....

Trinh Hoán chui đầu ra khỏi gối nằm, tức giận nói:

- Đáng ghét, ngươi còn kêu nữa thì coi chừng ta trừ điểm quân công của ngươi!

- Không được nha, pháp luật pháp quy có quy định, không thể tùy ý cắt xén điểm quân công.

Xảo Nhi chống nạnh đáp lại.

-...

Khóe mắt của Trinh Hoán co giật, cô chật vật bò dậy, giơ tay vò mái tóc rối loạn của mình.

- Đại nhân, ngươi đã dậy chưa?

Xảo Nhi lại hỏi lần nữa.

- Dậy rồi, ngươi đừng hô nữa.

Trinh Hoán đáp với giọng điệu u oán.

Cô đứng dậy xuống giường, mang dép đi tới trước cửa, thở dài rồi mở khoá.

Cọt kẹt ~~~

Xảo Nhi đẩy cửa mà vào, lập tức nói:

- Đại nhân, ta đã mua vé xem phim rồi, ngươi mau đánh răng rửa mặt đi.

Trinh Hoán nhìn chằm chằm Xảo Nhi với ánh mắt bất thiện, sau đó tức giận gõ đầu đối phương một cái.

- Ngao ô, tại sao ngươi lại đánh ta chứ?

Xảo Nhi ủy khuất ôm đầu, lùi lại mấy bước tới bên giường.

- Lần sau được nghỉ phép, ngươi để ta ngủ thẳng giấc rồi hãy tới gọi, nhớ chưa?

Trinh Hoán nói với giọng điệu bất thiện.

Xảo Nhi tức giận, phồng má ủy khuất nói:

- Nhưng ngày hôm qua đại nhân đã hứa rồi, cho nên hôm nay ta mới tới gọi ngươi rời giường.

- Hừ, ta đổi ý không được sao? Sau này ta muốn ngủ tới khi nào tự tỉnh lại!

Trinh Hoán ngạo kiều nói.

- Phải phải phải, tất cả đều nghe theo ngươi.

Xảo Nhi cố nén không trợn trắng mắt.

- Ha ~~~

Trinh Hoán ngáp một cái, vươn vai duỗi eo rồi nghiêng đầu bẻ khớp cổ răng rắc, nghe giống như là chảo sắt xào đậu.

- Mấy giờ bắt đầu chiếu phim điện ảnh?

Nàng thuận miệng hỏi một câu.

Xảo Nhi rầm rì đáp:

- Ba tiếng nữa.

- Ba giờ à, vậy ta ngủ tiếp đây...

Trinh Hoán vừa nói vừa đi tới bên giường.

Xảo Nhi vội vàng ngăn Trinh Hoán lại, nghiêm mặt nói:

- Không được, ngươi còn phải rửa mặt và thay quần áo, chạy tới Phố Buôn Bán còn phải tốn một đoạn thời gian, sau đó hai ta còn phải đi ăn uống, nếu không nhanh tay nhanh chân thì ba giờ cũng không đủ đâu.

- Thật phiền phức.

Trinh Hoán phiền muộn cực kỳ.

- Mau đi rửa mặt.

Xảo Nhi xoay Trinh Hoán về phía phòng tắm và đẩy cô ấy vào trong.

Trinh Hoán liếc nhìn phòng tắm, muốn xoay người rời đi nhưng cửa phòng đã bị đóng lại.

Phanh ~~~

- Đại nhân, ngươi tắm rửa nhanh lên nha.

Xảo Nhi nắm chốt cửa rồi hô to.

-...Ngươi ngứa đòn phải không?

Trinh Hoán nghiến răng nói.

Xảo Nhi không có đáp lại, Trinh Hoán đành phải cầm lấy bàn chải đánh răng và bắt đầu rửa mặt.

Bên ngoài, Xảo Nhi lắng nghe trong phòng tắm vang lên tiếng nước mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, xoay người đi tới giường lớn, hỗ trợ sắp xếp chăn mền.

Suy nghĩ một chút, nàng lại quét dọn phòng một lần, đồ đạc trên bàn được sắp xếp gọn gàng và chỉnh tề.

Khi Trinh Hoán rửa mặt xong đi ra phòng tắm, nhìn thấy căn phòng sạch sẽ hơn rất nhiều thì cơn giận nhanh chóng tiêu tan hơn phân nửa.

- Đại nhân, hôm nay mặc váy đi, rất thích hợp ngươi.

Xảo Nhi lấy một chiếc váy dài màu tím từ trong tủ quần áo rồi cười tươi như hoa nhìn Trinh Hoán.

- Sao cũng được.

Trinh Hoán tùy tiện đáp, từ trước đến nay nàng không quá chú trọng đến việc ăn mặc.

Xảo Nhi thúc giục:

- Vậy ngươi mau thay quần áo đi, chúng ta nên ra cửa.

- Ngươi đang dạy ta cách làm việc à?

Trinh Hoán liếc Xảo Nhi một cái.

- Không có nha.

Xảo Nhi chớp mắt, thoạt nhìn ngây thơ và vô tội cực kỳ.

- Chậc...

Trinh Hoán bĩu môi, tiếp nhận váy rồi vào phòng tắm thay đồ.

Xảo Nhi nhìn đại nhân nhà mình mặc váy, đôi mắt đẹp lập tức sáng lên, cảm thán nói:

- Chiếc váy này thật sự rất thích hợp đại nhân.

- Phải phải phải.

Trinh Hoán khẽ hất hàm, khóe môi hơi nhếch lên.

Cô rót một ly rượu, sau đó uống một hơi cạn sạch trước mặt Xảo Nhi.

Lần này, Xảo Nhi không nói gì, nàng biết đại nhân nhà mình thích uống rượu, nhưng ngày thường phải túc trực ở căn cứ Hải Quân, nơi đây lại nghiêm cấm uống rượu, chỉ tới lúc nghỉ ngơi mới có thể uống một chút.

- Đi thôi.

Trinh Hoán cầm lấy Phương Thiên Họa Kích rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

Xảo Nhi chớp mắt, thiếu nữ trước mắt mặc một chiếc váy thướt tha, lại vác Phương Thiên Họa Kích trên vai, hình ảnh này thật sự quá đẹp.

Cô không dám nói cái gì, cất bước đi theo.

Hai người lên xe thú chạy đến Phố Buôn Bán, trên đường đi rất náo nhiệt, tạo hình của Trinh Hoán hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người.

Cộp cộp cộp ~~~

Đại An Ti kinh dị nhìn hai người đi tới, khi thấy tạo hình của Trinh Hoán thì không khỏi trêu ghẹo một câu:

- Hôm nay, đại nhân Trinh Hoán rất xinh đẹp.

- Ta tùy tiện mặc thôi.

Trinh Hoán nói xong thì vươn tay ra.

Đại An Ti hiểu ý, lập tức tiến lên bắt tay với đối phương, tò mò hỏi:

- Các ngươi đang đi làm việc à?

Trinh Hoán đáp lại:

- Chúng ta chỉ đi dạo và ăn uống thôi, một lúc nữa sẽ đi xem phim điện ảnh.

- Thật tốt quá, ta cũng muốn xem phim.

Đại An Ti hâm mộ nói.

Trinh Hoán nhướng mày, vẫy tay nói:

- Vậy ngươi cùng đi với chúng ta đi.

- Không được rồi, hôm nay ta phải canh gác Sơn Hải Quan.

Đại An Ti nhún vai, trong giọng nói hiện lên sự tiếc nuối.

Trinh Hoán đáng tiếc nói:

- Hóa ra là vậy, thế thì để lần sau đi.

- Được rồi, các ngươi mau đi đi.

Đại An Ti phất tay, cất bước đi tới Sơn Hải Quan.

Sau khi thành Huyền Vũ tới thành Y Lê thì ngày nào Phố Buôn Bán cũng rất náo nhiệt, nhưng cũng vì vậy mà công việc của cô cũng tăng lên, không thể đến đây được.

Trinh Hoán phất tay một cái, đi theo Xảo Nhi đến Tiệm mỳ chua cay, hai người gọi hai chén mì trộn, hai chén mì chua cay, phối hợp với dưa chua và trứng muối, ăn vô cùng thỏa mãn.

- Ợ~

Xảo Nhi ợ một cái, hài lòng đi ra Tiệm mỳ chua cay, ngây thơ nói:

- Đi thôi, chúng ta đến Rạp Chiếu Phim.

- Ừm.

Trinh Hoán giơ cằm lên, ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía trước.

Không lâu sau thì hai người tới Rạp Chiếu Phim, vừa lúc bắt đầu soát vé, sau khi kiểm tra thì cả hai đi lên sảnh xem phim ở lầu hai.

Xảo Nhi mua ghế chính giữa, vì để có chỗ đặt Phương Thiên Họa Kích, nàng đã mua tận bốn vé.

- Rất tốt.

Trinh Hoán thấy thế rất hài lòng, đặt Phương Thiên Họa Kích nằm ngang trên đùi, vừa vặn chiếm hết chiều dài bốn ghế.

Bạn cần đăng nhập để bình luận