Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 526: Sản Xuất Trốn Trận Với Trống Cơm

Mục Lương lắc đầu, bình tĩnh nói:
- Không cần, bọn hắn dùng vùi thông thường là được rồi.
Dù không có Khải Linh, trống trận bị gõ vang cũng có sức mạnh kinh người, tạo ra sóng âm có thể truyền đến Trung Ương cũng có thể nghe thấy, ngoại trừ xảy ra chiến tranh quy mô lớn.
- Chúng ta trở về đi thôi.
Mục Lương đỡ eo của Ly Nguyệt bay lên.
- Ừ.
Gương mặt xinh đẹp của cô xuất hiện một vòng đỏ ửng, dựa vào ngực anh.
Anh đưa tay vung lên, làm cho trống trận bay lên cao, chở hai người bay về Khu Trung Ương.
Sau 5 phút, hai người trở lại Trung Ương.
Vừa hạ xuống đất, Nguyệt Thấm Lan với nhóm Ngôn Băng vội vã chạy đến.
Ngải Lỵ Na gấp giọng hỏi:
- Mục Lương, vừa mới tiếng nổ kia, là ngươi tạo ra?
- Ừ.
Mục Lương gật đầu.
- Quả nhiên.
Nguyệt Thấm Lan u oán nhìn, mỗi lần có động tĩnh lớn, đều có liên quan với anh.
Cô bảo Tuần Cảnh Vệ đi trấn an dân chúng ngoại thành, miễn cho xảy ra rối loạn.
- Chỉ là thí nghiệm mới Linh khí mà thôi, không có chuyện gì.
Mục Lương cười ngượng ngùng, lần sau phải thông báo trước một tiếng.
- Không có việc gì liền tốt.
Ngải Lỵ Na thở phào, con mắt màu hồng bị trống trận hấp dẫn.
Ngôn Băng cũng tiến lên trước, con mắt màu tím chớp lên, tiếng vang vừa mới rồi là nó phát ra?
Đông...
Ngải Lỵ Na cầm dùi trống, tò mò gõ một cái.
Trống trận phát ra tiếng trầm muộn, nhưng cũng khiến tim của các cô gái đập lỡ một nhịp.
Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng trở nên nghiêm túc, nghiêng đầu tò mò hỏi:
- Thành chủ, đây là Linh khí gì vậy?
- Trống trận Huyền Vũ, Linh khí dùng sóng âm để công kích.
Mục Lương bình tĩnh nói.
Ngải Lỵ Na nghiêng đầu lại, ngây thơ hỏi:
- Cứ như vậy là sử dụng là được sao?
Mục Lương bình tĩnh nói:
- Đúng vậy, cứ gõ vào mặt trống là được.
Mễ Nặc chạm vào mặt trống, nhìn hoa văn hoa lệ kia, nghiêng đầu hỏi:
- Mục Lương, lúc trước ngươi nói muốn có trống trong dàn nhạc chính là cái này à?
- Cùng loại, nhưng không phải.
Mục Lương giải thích.
Trống trận sao có thể bỏ vào dàn nhạc, nếu thật sự đánh trong thời gian dài, sợ là toàn bộ khán giả trong Viện Ca Kịch phải chết bất đắc kỳ tử.
Nghĩ tới đây, Mục Lương hơi nhếch miệng, nhớ tới điều gì, có nên viết một bài hành khúc không?
Sau đó dùng trống trận diễn dịch, có thể dùng để kinh sợ kẻ địch, cũng có thể cổ vũ quân tâm.
- Chậc... Viết hành khúc như thế nào đây?
Mục Lương khoanh hai tay trước ngực, nhanh chóng hồi tưởng ký ức của kiếp trước.
Nhớ tới hành khúc, anh lại nghĩ tới bài ‘Quốc Ca’ chỉ viết một nửa, lập tức cảm thấy đau đầu.
Mễ Nặc quơ tay qua lại trước mặt Mục Lương, quan tâm hỏi:
- Mục Lương, ngươi làm sao vậy?
- Ta không sao.
Anh lấy lại tinh thần, mỉm cười.
Cô ngẩng đầu hồn nhiên nói:
- Vậy trống cho ban nhạc thì sao?
- Trống cơm rất dễ làm, ta sẽ phân phó nhà xưởng sản xuất, hai ngày nữa sẽ đưa cho ngươi.
Mục Lương cười lắc đầu, giơ tay xoa tóc cô gái tai thỏ.
- Ừ.
Mễ Nặc hồn nhiên gật đầu.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:
- Mục Lương, chúng ta cần mở rộng Phường Công nghiệp Quân Sự và các nhà nhà xưởng khác.
Ngày càng có nhiều đồ vật cần sản xuất, các nhà xưởng hiện giờ đã trở nên chật chội.
- Ta đã biết.
Mục Lương như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.
Anh nghiêng đầu nhìn về phía cô gái tóc trắng, dịu dàng nói:
- Đưa Trống trận Huyền Vũ đến Sơn Hải Quan, Vệ Cảnh sẽ quản lý nó.
- Đã biết.
Ly Nguyệt đáp.
Cô phất tay gọi hộ vệ Khu Vực Trung Ương tới, bốn người hợp lực dời Trống trận Huyền Vũ, cẩn thận đưa xuống Trung Ương.
- Chúng ta đi Phường Công nghiệp Quân Sự.
Mục Lương dịu dàng nói.
- Ta đi an bài xe ngựa.
Nguyệt Thấm Lan bước ưu nhã rời đi.
Đến nỗi việc huấn luyện ở tòa nhà đường Đinh Thứ Hai, trước tiên cứ để bọn họ đọc thuộc lời thoại.
Mười phút sau, Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa rời Khu Vực Trung Ương, hai bên còn có tám tên hộ vệ Trung Ương đi theo.
Sau lần cải tạo thứ tư của thành Huyền Vũ, vị trí Phường Công nghiệp Quân Sự đã có sự thay đổi, vẫn rời xa khu dân cư, có điều lại ngược hướng với các nhà xưởng khác, ngồi xe ngựa cần mười phút, cưỡi xe đạp cũng chỉ mất hai mươi phút.
Mười phút trôi qua, Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa chậm rãi dừng trước cổng chính Phường Công nghiệp Quân Sự.
- Đại nhân, đã đến Phường Công nghiệp Quân Sự rồi.
A Thanh cung kính nói. Cót két...
Cửa xe mở ra, Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương bước xuống.
Đạp đạp...
Có tiếng bước chân truyền tới, người thú đầu trâu Lộ Na và người quản lý Phường Công nghiệp Quân Sự Mục Chiêm vội vã chạy đến.
- Dừng bước.
A Thanh giơ tay ngăn hai người tới gần.
Lộ Na, Mục Chiêm nhanh chóng dừng lại, hiển nhiên đã quen với chuyện này.
A Thanh mang theo hộ vệ Trung Ương tiến lên, bảo đảm hai người không có đeo vũ khí, sau đó mới cho phép bọn họ tới gần anh.
- Thành chủ đại nhân.
Lộ Na và Mục Chiêm vội vàng cung kính hành lễ.
Người thú đầu trâu đã từng là thuộc hạ của Hồ Tiên, bây giờ nhậm chức phòng thủ ở Phường Công nghiệp Quân Sự, bảo đảm an toàn cho nơi này.
- Ừ, dẫn ta đi tuần tra một chút.
Mục Lương nhàn nhạt.
- Thành chủ đại nhân, mời đi bên này.
Mục Chiêm cung kính ra hiệu, cất bước đi trước dẫn đường.
Đạp đạp...
Trong vòng vây của hộ vệ Khu Trung Ương, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đi vào Phường Công nghiệp Quân Sự, cất bước về phía nhà xưởng thứ nhất.
- Thành chủ đại nhân, đây là khu chế tác nỏ quân dụng và tên nỏ.
Mục Chiêm đi vào nhà xưởng, đưa tay ra hiệu.
- Kính chào thành chủ đại nhân.
Toàn bộ công nhân trong nhà xưởng kích động đứng dậy.
Mục Lương giơ tay làm động tác đè xuống, bình tĩnh nói:
- Các ngươi cứ tiếp tục đi.
- Rõ.
Các công nhân chậm rãi ngồi xuống, nhưng từng đôi mắt lại lén lút nhìn Mục Lương.
Anh nhìn Mục Chiêm, hỏi:
- Hiện tại mỗi ngày có thể sản xuất bao nhiêu nỏ quân dụng và tên nỏ?
Mục Chiêm lập tức đáp không chút suy nghĩ:
- Mỗi ngày có thể sản xuất mười chiếc nỏ quân dụng và một trăm mũi tên.
- Còn khiên tròn thì sao?
Anh chuyển sang câu hỏi khác.
Mục Chiêm cân nhắc một chút, nhỏ giọng cẩn thận hỏi:
- Bẩm thành chủ, hiện tại đã có ba trăm chiếc khiên tròn, ngài có muốn tiếp tục sản xuất nữa không?
Trước mắt thì chỉ có Tuần Cảnh Vệ sử dụng khiên tròn, ba trăm chiếc khiên tròn vẫn còn dư trong kho.
Nhân khẩu ở Ngoại thành dần dần tăng nhiều, Tuần Cảnh Vệ đã tuyển chọn thêm mười lăm người nữa, trong biên chế có hai mươi bốn người, quản lý trị an toàn bộ Ngoại thành đã đủ rồi.
- Nếu có ba trăm chiếc tồn kho rồi, vậy thì tạm thời ngưng sản xuất đi.
Mục Lương suy nghĩ một chút, bình tĩnh nói:
- Phân phó bọn hắn chuyển sang chế tác trống cơm và trống chiến.
Mục Chiêm sửng sốt một chút, cẩn thận hỏi:
- Trống cơm và trống chiến là cái gì?
Cái gọi là gần vua như gần cọp, hắn là cấp dưới, cần phải cẩn thận lời ăn và tiếng nói.
- Buổi chiều ta sẽ phái người tới hướng dẫn.
Mục Lương dự định bảo Ly Nguyệt tới đây một chuyến, cô ấy đã tham dự toàn bộ quá trình chế tác Trống trận Huyền Vũ.
- Vâng.
Mục Chiêm cung kính gật đầu.
- Chúng ta đi khu vực khác nhìn.
Nguyệt Thấm Lan thanh lãnh lên tiếng.
- Vâng.
Mục Chiêm đi trước dẫn đường.
Anh và những người khác đi tới nhà xưởng chế tạo đạn.
Các công nhân đang vùi đầu làm việc, thận trọng rót nước Bom vào trong vỏ đạn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận