Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2156: Lạc Bố Lạc Nhi Khiếp Sợ!



- Vù vù vù ~~~

Trên không trung có hai bóng người đang nhanh chóng đi tới, tiếng gió thổi lọt vào tai.

Lạc Bố Lạc Nhi theo sát Mộc Phân Thân, đôi mắt đẹp màu cà phê ngắm nhìn hoàn cảnh bốn phía, quay đầu hỏi:

- Quá đẹp, sau này ta sẽ sinh sống ở nơi này sao?

- Ngươi muốn rời đi cũng được.

Phân Thân của Mục Lương nhàn nhạt đáp.

Lạc Bố Lạc Nhi bĩu môi, kiêu ngạo nói:

- Không đời nào, còn lâu ta mới rời đi, cho dù ngươi có đuổi thì ta cũng sẽ không đi!

- Không ai đuổi ngươi đi.

Hắn hơi rũ mắt.

- Hì hì, ngươi tốt thật đấy.

Lạc Bố Lạc Nhi đỏ mặt nói.

- Ừm…

Mộc Phân Thân đáp với vẻ mặt không thay đổi.

Lạc Bố Lạc Nhi phồng má, cao giọng nói:

- Mặc dù ngươi rất tốt nhưng người quá ngơ ngác, giống như khúc gỗ vậy, chẳng lẽ ngươi không biểu cảm khác sao?

- Thì ta vốn dĩ là gỗ mà.

Mộc Phân Thân hờ hững liếc thiếu nữ một cái.

- Xí, ai tin chứ!?

Lạc Bố Lạc Nhi bĩu môi, nhỏ giọng thì thầm.

Hắn không nói gì, khi cô gái tóc cà phê nhìn thấy bản thể thì sẽ rõ ràng.

Vù vù vù ~~~

- Cái cây kia lớn thật đấy!

Lạc Bố Lạc Nhi kinh ngạc thốt lên, đôi mắt trợn to nhìn chăm chú vào Trà Thụ Sinh Mệnh cuối tầm mắt.

Thiếu nữ há miệng to đến mức có thể nhét trọn một quả trứng gà, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một cây đại thụ có thể vươn lên tới tận trời như vậy, sự chấn động mà nó mang tới khiến cô hô hấp dồn dập.

- Đây là Thánh Thụ của vương quốc Huyền Vũ.

Mộc Phân Thân giải thích.

Lạc Bố Lạc Nhi hồi lâu không nói nên lời, lòng tràn đầy hấn động không cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt.

- Sắp tới khu Trung Ương rồi.

Hắn lạnh lùng bảo.

Hắn thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh, mang thiếu nữ trở lại bên trong khu Trung Ương.

- Ông ~

Hai người xuất hiện ở tầng tám, Mục Lương đang đứng ở cửa cung điện, nhìn hai người vừa trở về.

Lạc Bố Lạc Nhi phục hồi tinh thần lại, sự khó chịu mà Nhảy Vọt Ám Ảnh mang tới đã giảm bớt nhiều, lúc này mới thấy mặt của Mục Lương.

- A a?

Cô nhìn chằm chằm khuôn mặt của Mục Lương một hồi lâu, lại quay đầu nhìn mặt của Mộc Phân Thân, ánh mắt tràn đầy mờ mịt, thất thần lẩm bẩm:

- Chuyện gì xảy ra vậy, tại sao ta lại nhìn thấy hai Mục Lương?

- Đây là bản thể của ta.

Phân Thân của Mục Lương giải thích.

Lạc Bố Lạc Nhi ngẩn ngơ:

- Cái gì là bản thể?

- Hắn chỉ là phân thân của ta mà thôi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Phân thân?

Lạc Bố Lạc Nhi lùi lại hai bước, tỉ mỉ quan sát Mộc Phân Thân lần nữa.

Thiếu nữ nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Mộc Phân Thân, lại hơi liếc nhìn Mục Lương đang mỉm cười ôn hòa, mở miệng không biết nói cái gì cho phải.

Mộc Phân Thân nói:

- Giao cho ngươi.

- Ừm, đi thôi.

Mục Lương gật đầu một cái.

Hắn khẽ gật đầu, cơ thể biến mất tại chỗ, hắn trở lại bên trong Trà Thụ Sinh Mệnh để ôn dưỡng cơ thể, như vậy có thể gia tăng cường độ cơ thể.

- Hả?

Yết hầu của Lạc Bố Lạc Nhi trượt lên xuống, ngập ngừng ngước mắt nhìn về phía Mục Lương.

- Mục Lương, đây chính là Lạc Bố Lạc Nhi mà ngươi nói sao?

Một giọng nói ưu nhã vang lên, Nguyệt Thấm Lan bước ra cung điện.

- Ừm.

Anh mỉm cười gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan uyển chuyển bước tới trước mặt cô gái tóc cà phê, vươn tay nâng cằm của đối phương rồi tò mò quan sát vài lần, ưu nhã nói:

- Thoạt nhìn rất bình thường, đích xác là một người thường.

-...

Khuôn mặt của Lạc Bố Lạc Nhi nghiêm túc, trong lòng khẩn trương cực kỳ.

- Chớ khẩn trương, ta sẽ không ăn thịt người.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, buông tay xuống.

-...Xin chào.

Lạc Bố Lạc Nhi nhỏ giọng nói.

- Giọng nói thật là dễ nghe.

Nguyệt Thấm Lan khen ngợi một câu.

Lạc Bố Lạc Nhi đỏ mặt đáp:

- Cảm ơn.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Đừng đứng bên ngoài nữa, mọi người vào trong trước đi.

- Tốt, chúng ta vào trong thôi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã mở miệng.

Lạc Bố Lạc Nhi cắn môi dưới, do dự một chút, cuối cùng vẫn đi theo hai người vào cung điện.

Cô tò mò ngắm nhìn bốn phía, nhìn chính sảnh nguy nga và lộng lẫy, không khỏi thấp giọng thán phục.

- Thật xinh đẹp, vương cung còn không xinh đẹp bằng nơi đây đâu.

Cô khen ngợi không ngớt.

- Bệ hạ.

Tiểu hầu gái đi ngang qua hơi quỳ gối hành lễ.

Mục Lương dặn dò:

- Chuẩn bị chút thức ăn và đồ uống cho tiểu thư Lạc Bố Lạc Nhi.

- Vâng.

Diêu Nhi ngoan ngoãn lên tiếng.

Cơ thể của Lạc Bố Lạc Nhi chợt cứng đờ, mở to hai mắt nhìn Mục Lương, lắp bắp mở miệng:

- Bệ, bệ, bệ hạ?

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương buồn cười nhìn cô gái tóc cà phê.

- Ngươi, ngươi là quốc vương của vương quốc Huyền Vũ?

Lạc Bố Lạc Nhi kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, kinh ngạc hỏi lại:

- A, ngươi không biết sao?

- Ta không biết!

Lạc Bố Lạc Nhi hoàn toàn sợ ngây người, đột nhiên cảm thấy cả người không được tự nhiên, trong đầu không nhịn được nhanh chóng nhớ lại mấy ngày nay mình có nói bậy về quốc vương vương quốc Huyền Vũ trước mặt Mộc Phân Thân hay không.

- Ta nghĩ là ngươi biết rồi?!

Mục Lương ôn hòa nói.

- Ta không biết, thật sự không biết.

Lạc Bố Lạc Nhi vội vã quỳ xuống đất hành lễ:

- Gặp qua bệ hạ.

Mục Lương cười một tiếng, giơ tay lên nói:

- Đừng quá khẩn trương, cứ hành xử bình thường như lúc ở chung với phân thân của ta là được.

-... Vâng.

Lạc Bố Lạc Nhi nhỏ giọng đáp lại.

Trong lòng cô không thể bình tĩnh được, không ngờ bản thân lại nhận thức quốc vương của vương quốc Huyền Vũ, có nói thì cũng không ai tin!

Ba người trở về thư phòng, cô gái tóc cà phê ngồi trên ghế dựa mềm trước bàn làm việc, hai tay đặt ở trên đầu gối, tư thế rất ngay ngắn.

Tiểu hầu gái bưng đồ ăn và thức uống vào thư phòng và đặt ở trước mặt thiếu nữ.

Lạc Bố Lạc Nhi nhìn bánh ngọt tinh xảo, không khỏi nuốt nước bọt, đôi mắt màu cà phê sáng ngời.

Mục Lương bình thản nói:

- Ăn đi.

Lạc Bố Lạc Nhi câu nệ hỏi:

- Có thể chứ?

- Ừm, vốn dĩ là mang tới cho ngươi mà.

Anh mỉm cười gật đầu.

- Vậy thì ta không khách sáo!

Lạc Bố Lạc Nhi bưng khay lên, dùng muỗng nhỏ múc một ít bánh ngọt cho vào miệng.

- Ngao ô ~

- Ư ư, quá ngon ~

Cô gái tóc cà phê liên tục khen ngợi, chỉ chốc lát sau đã xử lý sạch đĩa bánh ngọt, ly trà sữa lạnh cũng nhanh chóng thấy đáy.

- Ợ ~~~

Lạc Bố Lạc Nhi không hề có hình tượng mà ợ một cái, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ nhìn lén Mục Lương.

- Còn muốn ăn nữa không?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

- Không ăn nữa, ta no rồi.

Lạc Bố Lạc Nhi vội vàng lắc đầu.

Nguyệt Thấm Lan ngồi bắt chéo hai chân, ưu nhã hỏi:

- Ừm, vậy kế tiếp nói suy nghĩ của ngươi đi, muốn làm việc ở khu Trung Ương hay đi ra ngoài tìm việc làm?

Lạc Bố Lạc Nhi ngẩn người, sau đó vui mừng hỏi:

- Ta có thể ở lại nơi này sao?

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:

- Đương nhiên rồi, nội dung công việc chính là hỗ trợ xử lý vườn tược.

- Xử lý vườn tược à? Nhưng ta không thạo việc này cho lắm….

Lạc Bố Lạc Nhi khổ sở nói.

- Hoặc ngươi có thể đi hỗ trợ Hồ Tiên.

Mục Lương bình thản nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận