Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1112: Thành Chủ Đại Nhân, Ta Muốn Làm Việc Cho Ngài

- Thuỷ triều hư quỷ sắp tới ư?

Lôi Đức Lợi Sâm lại một lần sững sờ.

Hôm nay, đã có quá nhiều tin tức khiến hắn kinh hoảng, hơn nữa còn tin sau còn đáng sợ hơn tin trước.

- Ừm, Trăng Máu đã xuất hiện, thời gian bùng nổ của thuỷ triều hư quỷ đã được tính toán ra.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng nói.

- Năm mươi ngày... Ta chỉ còn lại năm mươi ngày để sống sao?

Lôi Đức Lợi Sâm như bay hết hồn vía nói.

Mục Lương buồn cười hỏi:

- Ngươi cảm thấy mình không thể sống qua thuỷ triều hư quỷ sao?

- Đó chính là thuỷ triều hư quỷ đấy, rất ít người có thể bình yên vượt qua.

Lôi Đức Lợi Sâm cười thảm nói.

- Thành Huyền Vũ có thể!

Mục Lương tự tin cười, sau đó anh cất bước rời đi.

- Tự tin như vậy?

Lôi Đức Lợi Sâm bĩu môi, hắn nhỏ giọng nói thầm một câu.

………

Ban đêm, ánh trăng màu máu lần thứ hai bao phủ thành Huyền Vũ.

Bên trong thư phòng, Mục Lương đang xem xét bảng bốn thuộc tính cơ bản.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương.

Thể lực: 2832.5

Tốc độ: 2854.4

Sức mạnh: 2829.2

Tinh thần: 2835.0

Tuổi thọ: 24 tuổi /19030 năm

Điểm thuần dưỡng: 3469

Điểm tiến hoá: 170,000,000,000

Năng lực: Sương Mù Mộng Ảo 【 cấp chín 】

Tiến Hoá Vô Hạn【 cấp chín 】

Thiên Tai Dung Nham 【 cấp chín 】



Động vật thuần dưỡng:

Băng Minh Xà Vương - Thiên phú: Điều Khiển Nguyên Tố Băng 【 cấp chín 】.

… Ẩn Giấu…

Thực vật thuần dưỡng:

Hoa Sương Mê - Thiên phú: Phấn Hoa Mộng Ảo 【 cấp chín 】



- Mười bảy tỷ điểm tiến hoá.

Tâm trạng Mục Lương sung sướng dựa lưng vào ghế. Trước khi các thành chủ rời khỏi Thành Huyền Vũ, bọn họ đã giao dịch một số lượng lớn hàng hoá ở Phố Buôn Bán.

Hơn nữa bọn họ còn giao khôi giáp, vũ khí, thi thể hung thú trên biển làm tiền đặt cọc, chính vì vậy, điểm tiến hoá mới tăng lên tới mười bảy tỷ. Mục Lương ý niệm vừa động, bảng bốn thuộc tính cơ bản đã biến mất.

Anh chuẩn bị cho Tiểu Huyền Vũ, Trà Thụ Tinh Thần đều tiến hóa tới cấp mười một, sau đó lại tiến hoá cho những con Sói Mặt Trăng vẫn kẹt ở cấp năm.

- Ngày mai sẽ rời khỏi đất liền đi xuống biển, cũng không biết Tiểu Huyền Vũ có thể thích ứng với nước biển hay không…

Mục Lương không suy nghĩ nữa, anh cụp mắt xuống, và nâng tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Cộc cộc… cửa thư phòng bị gõ vang.

- Đại nhân, ngài đang nghỉ ngơi sao?

Âm Thanh dịu dàng của Diêu Nhi vang lên

- Không có, vào đi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

Ken két…

Cửa phòng bị đẩy ra, tiểu hầu gái nhỏ bưng trà nóng và điểm tâm đi vào thư phòng, theo sau cô bé là Khải Na đã bình tĩnh lại. Diêu Nhi đi tới bên cạnh Mục Lương, nhẹ nhàng đặt trà nóng và điểm tâm xuống.

Cô dịu ngoan nói:

- Đại nhân, đây là điểm tâm do tiểu thư Mễ Nặc làm.

- Mễ Nặc còn chưa ngủ sao?

Mục Lương ngẩng đầu lên.

- Tiểu thư Mễ Nặc vừa đi ngủ rồi.

Diêu Nhi ngoan ngoãn nói.

- Ừm, có chuyện gì không?

Mục Lương điểm gật đầu, anh đem lực chú ý đặt trên người người phụ nữ tóc xanh biếc. Khuôn mặt Khải Na trở nên nghiêm túc, cô không nói hai lời lập tức quỳ xuống đất, trịnh trọng hành lễ với Mục Lương.

Anh nhướng mày.

Khải Na ngẩng đầu lên, dùng âm thanh run rẩy cảm kích nói:

- Thành chủ đại nhân, cảm ơn ngươi đã chiếu cố Diêu Nhi lâu như vậy, còn chữa thân thể cho con bé.

Cô đã từ trong miệng con gái mình biết được, lúc trước nhờ có Mục Lương ra tay cứu giúp, con gái cô mới có thể sống đến bây giờ, nếu không con gái cô đã sớm chết ở thành Tương Lai.

Khải Na rất rõ ràng thân thể con gái mình suy yếu tới mức nào. Sau khi gặp Vạn Bái, biết được những chuyện xảy ra trong vòng mấy năm qua, cô càng thêm cảm kích với Mục Lương.

- Đây chỉ là giao dịch mà thôi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Cái giá để chữa trị thân thể cho Diêu Nhi, chính là cô bé và Vạn Bái cùng làm việc cho thành Huyền Vũ.

- Nếu không có đại nhân ra tay, con gái của ta đã chết.

Khải Na cúi sát đất, cái lạy này hoàn toàn xuất phát từ lòng biết ơn của cô. Mục Lương chỉ nói là giao dịch, nhưng sau khi con gái cô và Vạn Bái đến nơi này, cuộc sống của hai người lại thoải mái và vui vẻ hơn trước, còn không lo ăn không lo mặc.

Đây là giao dịch sao? Rõ ràng chính là ban ân.

Khóe miệng Mục Lương cong lên, anh nhẹ giọng hỏi:

- Sau này ngươi có tính toán gì không?

Khải Na thở sâu, cô rất nghiêm túc lại thành khẩn nói:

- Thành chủ đại nhân, ta muốn làm việc cho ngài.

- Ngươi xác định?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Xác định.

Khải Na chuyển tư thế thành quỳ một gối xuống đất. Cô cúi đầu, nâng một bàn tay lên cao, đây là tư thế tỏ vẻ thần phục và nguyện ý hiệu lực.

- Thành chủ đại nhân...

Diêu Nhi cắn môi dưới, cô cũng hy vọng mẹ mình có thể lưu lại.

Mục Lương đưa tay điểm nhẹ lên tay Khải Na, bình thản nói:

- Đứng lên đi.

- Vâng.

Sắc mặt Khải Na vui mừng, cô được cô hầu gái nhỏ nâng lên.

- Trước tiên ngươi cứ nghỉ ngơi hai ngày đi, để cho Diêu Nhi mang ngươi vào trong thành làm quen hoàn cảnh một chút.

Mục Lương cúi đầu suy nghĩ, sau đó ôn hoà nói:

- Chờ nghỉ ngơi xong, ngươi lại tới Bộ Đội U Linh báo danh đi.

- Bộ Đội U Linh?

Khải Na chớp chớp đôi mắt đẹp màu xanh biếc.

- Ừm là đội Ám Sát U Linh Chiến Thuật.

Mục Lương gật nhẹ đầu.

- Vâng!

Khải Na lần thứ hai cung kính hành lễ.

Mục Lương xua tay nói:

- Đi thôi, đêm nay ngươi ở tạm phòng Diêu Nhi, ngày mai Thấm Lan sẽ sắp xếp phòng mới cho ngươi.

Khải Na há miệng thở dốc, cô có gì đó muốn nói lại thôi.

- Yên tâm, vẫn ở trong khu Trung Ương.

Mục Lương khẽ cười nói.

Khải Na cảm kích nói:

- Cảm ơn đại nhân.

Cô do dự một chút, sau đó hơi phiền muộn nói:

- Thành chủ đại nhân, thành Tương Lai có thể trả thù thành Huyền Vũ hay không?

- Ngươi không cần lo lắng về chuyện đó, ta sẽ giải quyết.

Mục Lương bình thản nói.

Khải Na trịnh trọng nói:

- Đại nhân, nếu cần, ta sẽ xông lên phía trước.

- Được.

Mục Lương cười cười.

Anh không sợ thành Tương Lai trả thù, anh chỉ lo đối phương không đến.

Nếu đại trưởng lão thành Tương Lai thật sự không biết tốt xấu, Mục Lương không ngại san bằng thành Tương Lai, tiếp theo mang đi toàn bộ người nơi đó.

- Ừm, đi đi.

Anh nâng chén trà lên, nhấp một ngụm trà nóng.

Khải Na dùng sức gật đầu.

Cô hầu gái nhỏ và mẹ của mình rời khỏi thư phòng, trong lòng hai người đều tràn ngập hy vọng vào tương lai

Diêu Nhi hưng phấn nói:

- Mẹ ơi, ngày mai ta sẽ mang ngươi dạo quanh Nội thành trước, sau đó lại đi ngoại thành, Phố Buôn Bán, Khu Trồng Trọt......

- Ngươi nói như vậy có nghĩa là thành Huyền Vũ rất rộng lớn?

Khải Na kinh ngạc nói.

Diêu Nhi dùng sức gật đầu, ngây thơ nói:

- Vâng, vô cùng lớn, còn lớn gấp mười lần thành Tương Lai.

- Còn lớn gấp mười lần thành Tương Lai!

Khải Na trừng lớn đôi mắt đẹp màu xanh biếc.

Ngày hôm nay, cô đều ở trong cung điện, nói chuyện rất lâu với con gái mình, sau đó Vạn Bái cũng đến đây. Vì vậy, chờ tới khi xong xuôi mọi chuyện trời đã tối rồi.

- Đúng vậy, thành Huyền Vũ chủ yếu chia làm ba bộ phận, có Ngoại thành, Nội thành, khu Trung Ương.

Diêu Nhi dùng ngón tay đếm, cô bắt đầu giới thiệu về thành Huyền Vũ cho mẹ của mình.

- Nếu là như vậy, chắc thành Huyền Vũ không sợ Thành Tương Lai đâu?

Khải Na há to miệng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận