Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2515: Cài Cắm Sản Phẩm Quảng Cáo Vào Cuộc Thi

- Chậc, lại tỏ vẻ thần thần bí bí rồi.

Nguyệt Phi Nhan nhỏ giọng thầm thì, vội vã đuổi theo.

Hai người lần lượt đi tới sân huấn luyện ở căn cứ Không Quân, binh sĩ mới gia nhập Không Quân đã xếp thành hàng đứng ngay ngắn, trong đó có hơn ba trăm vị Tinh Linh.

Các binh sĩ thấy Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan đi tới, tất cả lập tức đứng nghiêm, sống lưng thẳng tắp.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hi Bối Kỳ đứng vững, nghiêm mặt nhìn nhóm binh lính và Tinh Linh, hôm nay là ngày phân phát trang bị cho các tân binh.

Nguyệt Phi Nhan đè nén sự tò mò, không truy hỏi cô gái Ma Cà Rồng muốn tặng lễ vật gì cho Mục Lương, đặt lực chú ý sang trên người các binh sĩ.

Hi Bối Kỳ nghiêm túc lên tiếng:

- Hôm nay mọi người sẽ được nhận vũ khí mới, trước đó thì ta sẽ nói một ít điều lệ và chế độ mà các ngươi cần biết và nhất định phải tuân thủ.

Các Tinh Linh và binh lính lộ ra thần sắc nghiêm túc, đồng thanh đáp lại:

- Vâng!

Nguyệt Phi Nhan chắp tay sau lưng nói:

- Nếu chưa được cho phép thì cấm mang vũ khí ra bên ngoài Không Quân Doanh, sử dụng hay thu hồi vũ khí đều cần phải đăng ký trong danh sách, một viên đạn hay một mũi tên cũng cần ghi chú lại.

Hi Bối Kỳ nhấn mạnh từng chữ:

- Ở trong Không Quân Doanh, không bao giờ được nhắm nòng súng hay mũi tên về phía người khác, càng không cho phép dùng vũ khí để thương tổn đồng đội của mình.

Nguyệt Phi Nhan bổ sung thêm một câu:

- Đương nhiên là ngoại trừ kẻ phản bội.

- Vâng!

Nhóm binh lính đồng thanh đáp lại.

Nguyệt Phi Nhan tiếp tục nói:

- Mỗi lần sử dụng vũ khí xong phải nhớ bảo dưỡng kỹ lưỡng, chà lau sạch sẽ và kiểm tra xem có hư hao hay không, không có vấn đề gì thì mới thu hồi vào kho vũ khí....

Nhóm binh lính chăm chú lắng nghe, cô gái Ma Cà Rồng và Nguyệt Phi Nhan nói gần hai mươi phút mới kết thúc.

- Đã nhớ rõ hết chưa?

Hi Bối Kỳ cao giọng hỏi.

- Nhớ rõ!

Nhóm binh lính đồng thanh đáp lại.

Nguyệt Phi Nhan hài lòng gật đầu, cao giọng ra lệnh:

- Rất tốt, hiện tại bắt đầu phân phát vũ khí.

- Cộp cộp cộp ~~~

Các binh sĩ phụ trách dọn vũ khí nghe mệnh lệnh tiến lên trước, bọn họ lớn hơn các tân binh ở đây hai lớp, lúc này đến giúp đỡ phân phát và hướng dẫn mọi người sử dụng vũ khí.

- Đây là quân nỏ, uy lực gần với Cung Phức Hợp, mỗi ngày đều cần tham gia huấn luyện xạ kích, còn đây là….

Các Tinh Linh vừa nhìn thấy trường cung và quân nỏ là lập tức yêu thích không muốn rời mắt sang chỗ khác.

Đối với rất nhiều Tinh Linh mà nói thì đây là kiện linh khí đầu tiên mà bọn họ có được từ lúc chào đời cho đến bây giờ, trước đây mọi người chỉ có thể sử dụng cung tiễn và trường mâu bình thường, hoàn toàn không so bì được với linh khí.

Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói:

- Đúng rồi, Tinh Linh thì dùng Cung Phức Hợp.

Hi Bối Kỳ chậm rãi gật đầu nói:

- Ừm, Tinh Linh trời sinh là tay xạ thủ cừ khôi, dùng Cung Phức Hợp sẽ tốt hơn, ra chiến trường còn có thể phát huy tác dụng lớn hơn nữa.

Khi Tinh Linh đi tới căn cứ Không Quân đã được tiến hành khảo hạch thống nhất, trong đó bài kiểm tra xạ kích toàn bộ đều đạt điểm tuyệt đối, có thể nói là bách phát bách trúng.

Nguyệt Phi Nhan suy nghĩ một chút, đề nghị:

- Vậy thì tách các Tinh Linh thành một đội riêng biệt đi, như vậy cũng dễ quản lý hơn.

- Được đấy, tối nay trở về cung điện thảo luận kỹ hơn rồi lại quyết định.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói.

- Ừ đúng rồi, trở về rồi nói sau.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu nhận đồng.

Không lâu sau, nhóm tân binh và các Tinh Linh đều bắt được vũ khí của mình, nhóm binh lính còn được phát một bộ quân phục mặc trong những trường hợp chính thức.

Hi Bối Kỳ nhìn về phía các Tinh Linh đang lộ ra vẻ mặt thất lạc, giải thích:

- Về phần quân phục của các Tinh Linh, xưởng trang phục vẫn đang gấp chế tạo, phải đợi thêm vài ngày nữa mới có thể lấy được.

Các Tinh Linh vừa mới gia nhập vào Không Quân chưa được bao lâu, mà may quân phục mới cần thêm thời gian để hoàn thành.

Cộng thêm các Tinh Linh đều có cánh nên phải sửa chữa và cải tiến phía sau lưng quân phục rồi mới cho tiến hành sản xuất hàng loạt, những chuyện này đều cần thời gian.

- Vâng!

Các Tinh Linh nghe vậy đôi mắt đẹp lập tức sáng ngời.

Nguyệt Phi Nhan lạnh nhạt nói:

- Được rồi, trên mỗi vũ khí đều được đánh số, đây là dãy số liên lạc và thân phận của các ngươi, nếu như đánh mất vũ khí hoặc là làm hỏng thì sẽ bị truy cứu trách nhiệm.

Nhóm binh lính nghe vậy đều chấn động tinh thần, trên mặt tất cả mọi người đều hiện ra thần sắc nghiêm túc.

Hi Bối Kỳ an ủi:

- Đương nhiên, nếu như bị hư hao trong lúc sử dụng bình thường thì sẽ không ai bắt các ngươi gánh vác trách nhiệm, cho nên không cần phải quá lo lắng, bảo dưỡng hằng ngày kỹ càng là được rồi.

- Vâng!

Lúc này nhóm binh lính mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hi Bối Kỳ vỗ tay một cái, nghiêm túc nói:

- Được rồi, hiện tại cho các ngươi mười phút tìm hiểu vũ khí của mình, mười phút sau tiến hành huấn luyện.

- Vâng!

Nhóm binh lính đồng thanh đáp lại lần nữa, dồn dập cầm vũ khí lên nghiên cứu.



Cung điện, Khu Vực Trung Ương.

Trong nhà ăn, Nguyệt Thấm Lan và những người khác đang thưởng thức bữa sáng.

Mễ Nặc nhấp một miếng canh nóng, ngây thơ hỏi:

- Chị Thấm Lan, ngày hôm nay ngươi định làm gì thế?

- Ngày hôm nay ta phải đi làm giám khảo.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp.

- Giám khảo?

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam, đôi tai thỏ lông nhung trên đầu đứng thẳng.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói:

- Ừm, ngày hôm nay có Cuộc Thi Đầu Bếp, ta là một trong số giám khảo ở đó.

Vì chiêu mộ nhiều đầu bếp hơn nên bọn họ quyết định cử hành một cuộc tranh tài, sau này mỗi một Phố Buôn Bán ở bên ngoài đều cần có đầu bếp tọa trấn.

Đương nhiên, cuộc thi này cũng là cơ hội để tuyên truyền các dụng cụ trong nhà bếp, có thể đề cao phổ cập khoa học cách vận dụng đồ làm bếp.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Vậy mẹ đừng ăn no quá, một lúc nữa phải nếm thử rất nhiều món.

Nguyệt Thấm Lan xua tay nói không chút để ý:

- Không sao đâu, giám khảo chỉ nếm thử mùi vị mà thôi, không ăn được bao nhiêu.

- Cuộc thi này chỉ có một vị giám khảo thôi sao?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

- Ta cũng là giám khảo.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn bàn ăn, thanh thúy hỏi:

- Còn có Vưu Phi Nhi, nàng ấy đâu rồi?

Ba Phù nhỏ giọng nói:

- Thấm Lan đại nhân, tiểu thư Vưu Phi Nhi vừa mới tỉnh dậy, đang rửa mặt đánh răng.

- Bảo nàng ấy sửa soạn mau một chút, Cuộc Thi Đầu Bếp sẽ bắt đầu lúc mười giờ mà hiện tại nàng ấy còn chưa ăn điểm tâm đâu.

Nguyệt Thấm Lan dặn dò.

Cô gái ưu nhã vừa dứt lời thì Vưu Phi Nhi vội vã chạy vào nhà ăn, hai đuôi ngựa lắc tới lắc lui, vừa thấy đã biết là cô ấy chạy một đường tới đây.

- Ta tới rồi!

Vưu Phi Nhi nhẹ nhàng nói.

Ngải Lỵ Na phất tay nói:

- Mau ngồi đi, vài ngày mới thấy ngươi một lần.

Ngày thường cô gái cột tóc hai chùm đều ở lì bên trong Sở Nghiên Cứu, giải quyết ba bữa cơm cũng là ở bên trong, nếu không có chuyện gì thì sẽ không xuất hiện ở nhà ăn.

- Tốt.

Vưu Phi Nhi mềm mại đáp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận