Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1038: Hình Cụ - Thẩm Vấn

- Lấy thêm một bộ hình cụ hầu hạ chân của hắn.

Ngôn Băng lạnh lùng mở miệng.

- Vâng.

Một cảnh ngục khác mang tới bộ hình cục thứ hai, hắn rất thuần thục khép nó vào chân Hoà Phong.

- Ra tay đi.

Ngôn Băng nâng tay lên lại hạ xuống.

Hai cảnh ngục đồng thời ra tay, hai người bọn họ ra sức kéo dây thừng trên hình cụ, đau đớn lần thứ hai tăng nhanh.

- A!

Cả người Hoà Phong đều đang run rẩy, đôi mắt đẫm máu dường như muốn lồi ra ngoài, tiếng kêu thảm thiết trong miệng hắn đã trở nên khàn khàn.

- Vẫn còn cứng miệng.

Cảnh ngục bĩu môi.

- Còn loại hình cụ nào nữa?

Ly Nguyệt nhìn về phía cảnh ngục.

Cảnh ngục cung kính nói:

- Còn một trăm hai mươi ba loại.

Tinh thần Hoà Phong chấn động, con số này làm cho da đầu hắn run lên, trong lòng tràn ngập một cảm giác sống không bằng chết.

- Được, toàn bộ cho hắn thử một lần, ta không tin hắn không nói.

Ly Nguyệt kéo một chiếc ghế dựa ra sau đó ngồi xuống, cô bày ra tư thế muốn chứng kiến toàn bộ quá trình này.

- Vâng!

Cảnh ngục nâng tay lên rồi chào theo nghi thức quân đội, tiếp đó, hắn xoay người đi chuẩn bị hình cụ mới.

- Ta nói, cái gì ta cũng nói, buông tha cho ta đi.

Hoà Phong dùng âm thanh run rẩy mở miệng nói.

- Chuẩn bị bản ghi chép.

Ly Nguyệt nâng tay, ra hiệu cho cảnh ngục phụ trách bản ghi chép chuẩn bị sẵn sàng. Cô bình tĩnh hỏi:

- Vấn đề thứ nhất ngươi cần phải nói, chính là Cát Khôi Phu ở đâu?

- Ta thật sự không biết hắn đang ở đâu. Ngày thường chúng ta cũng không liên hệ, nếu có việc chỉ dựa vào trao đổi qua giấy.

Hoà Phong dùng ngữ khí suy yếu mở miệng.

- Vẫn không chịu nói thật?

Ngôn Băng khẽ nheo mắt.

- Ta nói thật, không hề lừa dối các ngươi!

Thanh âm Hoà Phong lập tức cao hơn rất nhiều, hắn sợ cảnh ngục tiếp tục hành hình.

Ly Nguyệt nhíu mày, thấp giọng nói:

- Có lẽ nên gọi Diêu Nhi tới đây.

- Hiện tại cho người gọi cô ấy tới nhé?

Ngôn Băng đề nghị nói.

- Không cần, chúng ta cứ hỏi trước đi.

Ly Nguyệt lắc đầu, nhẹ giọng nói:

- Chờ A Đát Trúc trở về, để cho cô ấy dùng năng lực thức tỉnh hỏi lại một lần.

- Đó cũng là một biện pháp.

Ngôn Băng chậm rãi gật đầu.

A Đát Trúc có được năng lực thức tỉnh là khống chế tinh thần con người, đến lúc đó, chắc chắn có thể dò hỏi ra thông tin thật.

Ngôn Băng mở miệng chất vấn:

- Vấn đề thứ hai, hai năm trước, có phải các ngươi đã bắt một người phụ nữ tên là Khải Na ở đường Bắc Hải hay không?

- Hai năm trước...

Hoà Phong lộ ra một tia hoảng hốt trong mắt, giống như hắn đang cố nhớ lại. Qua một hồi lâu, đôi con ngươi của hắn lại lần nữa tập trung.

- Hai năm trước, đúng là chúng ta có bắt một người phụ nữ ở đường Bắc Hải.

Hoà Phong khàn giọng nói:

- Nhưng có phải là Khải Na mà các ngươi nói hay không thì ta cũng không xác định được.

- Vì sao lại bắt cô ấy?

Ly Nguyệt tiếp tục hỏi.

Hoà Phong rũ mắt xuống, lại thấp giọng nói:

- Bởi vì năng lực thức tỉnh của cô ấy rất đặc biệt, thích hợp làm vật thí nghiệm, có thể mang lại một số tiền lớn cho tổ chức.

- Vật thí nghiệm? Các ngươi làm thí nghiệm trên con người sao?

Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng hiện lên sát ý.

Đôi con ngươi của Ly Nguyệt nở to, mang theo ánh sáng lạnh lẽo. Cô nhớ tới hồi nhỏ khi mình còn sống ở thành Thánh Dương. Nếu muốn hình dung cuộc sống đó, chỉ có thể dùng từ sống không bằng chết mới đủ để diễn tả quãng đời đầy đau khổ của cô.

Cũng vì nguyên nhân ấy, cô cực kỳ căm ghét những kẻ làm thí nghiệm trên con người, không cần biết chúng làm vì mục đích gì, cô đều căm thù đến tận xương tuỷ.

- Đúng vậy, thành Tương Lai ngầm treo một giải thưởng, bọn họ muốn mua bán những người thức tỉnh có năng lực đặc thù, sau đó dùng những người đó làm thí nghiệm Linh Khí Hoá Cơ Thể Người.

Hoà Phong kiên nhẫn nói cho hết những điều hắn biết.

Từ vẻ mặt hai cô gái kia, hắn biết các cô cực kỳ căm ghét thí nghiệm trên con người, nhưng hắn lại không dám nói dối.

- Thành Tương Lai!

Tinh thần Ly Nguyệt chấn động, cô không nghĩ chuyện này lại liên quan tới một toà thành.

Ngôn Băng tức giận hỏi:

- Cho nên, các ngươi đã giao dịch Khải Na cho Thành Tương Lai?

Hoà Phong vội vàng lắc đầu giải thích:

- Ta cũng không biết, ta chỉ phụ trách bắt người, còn chuyện giao dịch là do người có cấp bậc cao hơn tiến hành.

- Đáng chết!

Ngôn Băng cắn chặt răng nói.

Nếu bọn chúng thật sự đã giao dịch Khải Na cho thành Tương Lai, lại bị người ta dùng cho thí nghiệm Linh Khí Hoá Cơ Thể Người, rất có thể cô ấy đã lành ít dữ nhiều.

Sau khi Diêu Nhi biết chuyện này, không biết cô ấy sẽ thương tâm tới mức nào.

- Bình tĩnh.

Ly Nguyệt nâng tay khoát lên vai cô gái tóc tím, tránh cho cô ấy quá xúc động mà làm chuyện mất kiểm soát.

- Ta, ta… Cũng chỉ nghe lệnh làm việc, chuyện này không liên quan chuyện của ta.

Hoà Phong run giọng giải vây cho chính mình.

Ly Nguyệt trầm giọng hỏi:

- Vấn đề thứ ba, tổ chức Nghiêu Thiên có ý đồ gì với thành Huyền Vũ?

………….

- Chuyện này...

Hoà Phong khẽ miệng nhếch, mắt hắn trở nên mờ mịt.

Ngôn Băng đặt một tay lên trường đao, sau đó gác nó lên yết hầu Hoà Phong, tức giận hỏi:

- Tổ chức Nghiêu Thiên có ý đồ gì với Thành Huyền Vũ?

- Buôn lậu...

Hoà Phong chua chát nói.

- Còn gì nữa?

Ly Nguyệt lạnh lùng mở miệng.

Cô đã nhìn ra một tia không thích hợp trên gương mặt Hoà Phong, tổ chức Nghiêu Thiên chắc chắn có ý đồ gì khác với Thành Huyền Vũ.

- Còn có…

Vẻ mặt Hoà Phong giãy dụa.

Cuối cùng hắn cắn chặt răng, quyết định nói toàn bộ ra:

- Còn có mục đích ăn trộm bí mật công trình quân sự, bí mật thánh thụ của Thành Huyền Vũ, bí mật trồng được số lượng lớn các loại thực vật...

Cảnh ngục phụ trách bản ghi chép đổ đầy mồ hôi trán, tốc độ viết của hắn càng lúc càng nhanh, hắn đã viết tất cả những lời Hoà Phong nói, không sót một chữ vào bản ghi chép.

- Người của chúng ta đã trà trộn vào Nội thành thành Huyền Vũ.

Hoà Phong suy sụp ngồi, hắn dùng ngữ khí như trút được gánh nặng tiếp tục nói:

- Nhưng người đó là ai thì ta cũng không biết, chỉ có Cát Khôi Phu mới có cách liên hệ với cô ấy.

- Nội thành còn có người của các ngươi?

Vẻ mặt Ly Nguyệt và Ngôn Băng đều trở nên nghiêm trọng. Tổ chức Nghiêu Thiên cũng dám rình mò những vấn đề cơ mật của thành Huyền Vũ, đây không phải chuyện nhỏ.

- Ta chỉ biết có vậy.

Hoà Phong khàn giọng nói.

Ngôn Băng nhẹ nâng đại đao trong tay lên, đại đao của cô vẫn dừng ở yết hầu Hoà Phong, nói:

- Đại bản doanh của tổ chức Nghiêu Thiên ở đâu?

- Nơi đó chỉ có cao tầng của tổ chức Nghiêu Thiên mới biết, ta chỉ là nhân viên bên ngoài.

Hoà Phong thấp giọng nói.

Ngôn Băng tăng thêm lực trên tay, nghi hoặc hỏi:

- Ngươi là cao thủ cấp bảy, nhưng chỉ là nhân viên bên ngoài tổ chức Nghiêu Thiên?

- Đây là sự thật!

Hoà Phong cố gắng nhích thân thể tới sát phần lưng ghế dựa, nỗ lực hết sức để rời xa thanh đao trong tay Ngôn Băng.

Hắn run giọng giải thích:

- Chỉ có cường giả ngoài cấp tám, lại phải có cống hiến lớn với tổ chức, mới trở thành cao tầng của tổ chức Nghiêu Thiên.

- Ngươi tin không?

Ngôn Băng nghiêng đầu nhìn về phía cô gái tóc bạch kim.

- Ở một mức độ nhất định, có thể tin được.

Ly Nguyệt có chút đăm chiêu gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận