Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1031: Phải Làm Sao Thì Mới Có Thể Đi Vào Đây?

Thành Huyền Vũ, Nội Thành.

Khu dân cư, đường Canh Thứ Hai, tòa nhà số ba, phòng số tám.

Hải Tây Địch mặc quần áo chỉnh tề, hôm nay là ngày nghỉ cho nên cô ta chuẩn bị đi ra ngoài dạo chơi.

- Hy vọng hôm nay sẽ có thu hoạch.

Trước khi ra cửa, nàng vỗ nhẹ vào mặt mình vài cái.

Cô ta đã đọc báo về việc sửa đổi pháp luật pháp quy hai ngày trước, cho nên khi đi ra ngoài điều tra tin tức càng phải cảnh giác hơn.

Trong pháp luật pháp quy mới, mỗi một điều lệ đều được hoàn thiện, nhất là hình phạt sau khi phạm pháp đã nặng hơn trước rất nhiều.

- Ta không muốn đi khai thác quặng.

Hải Tây Địch nhỏ giọng thầm thì.

Cô ta không biết, nếu dựa theo pháp luật pháp quy mới của thành Huyền Vũ thì sai lầm của cô ta sẽ bị phán tử hình.

Hải Tây Địch đẩy cửa rời khỏi nhà, sau đó khóa cửa đi tới quảng trường náo nhiệt.

Quảng trường trung tâm Nội Thành, đồng hồ quả lắc khổng lồ và Chuông Huyền Vũ đều là kiến trúc mang tính biểu tượng.

Đông đông đông~~~

Kim phút và kim đồng hồ chồng lên nhau, Chuông Huyền Vũ bị gõ vang mười hai lần.

Hải Tây Địch dừng bước, ngẩng đầu nhìn đồng hồ quả lắc cực lớn, trong lòng rất hiếu kì, tự hỏi nguyên lý của chiếc đồng hồ đang đung đưa này là gì?

- Nếu như có thể biết rõ ràng nguyên lý của nó, chắc cũng có thể bán được giá tốt.....

Cô ta nhẹ giọng lẩm bẩm.

Ngay sau đó, Hải Tây Địch lập tức bác bỏ ý tưởng này, dám ngấp nghé đồng hồ quả lắc, sợ là chết như thế nào cũng không biết.

Thành chủ thành Huyền Vũ đã dám hào phóng bày ra thứ quý giá như vậy nhất định là có biện pháp an toàn, có lẽ xung quanh đang ẩn núp cao thủ canh gác.

- Thôi thôi, tốt hơn là nên thận trọng một chút.

Hải Tây Địch lắc đầu, từ bỏ ý tưởng không thiết thực này.

- Mười hai giờ rồi, đi mua hai cái bánh bao ăn trưa đã.

Cô ta đi tới cửa hàng bánh bao ở Siêu Thị Huyền Vũ.

Giữa trưa mười hai giờ chính là thời gian ăn cơm.

Có một hàng dài phía trước cửa hàng bánh bao, nhân số vượt qua ba trăm người.

Trên thực tế, ngoại trừ ban đêm thì trước cửa hàng bánh bao vẫn luôn có người xếp hàng.

- Lúc nào cũng nhiều người như vậy.

Hải Tây Địch buồn bực thở dài.

Cô ta đứng cuối đội ngũ, chậm rãi nhích lên từng bước.

Nội Thành Huyền Vũ có hai cửa hàng bánh bao, một cái ở bên cạnh Siêu Thị Huyền Vũ, một cái khác ở Phố Buôn Bán, gần cửa Nội Thành.

Mười phút trôi qua, lúc này Hải Tây Địch đã đứng trước quầy.

- Tiểu thư Hải Tây Địch, hôm nay ngươi được nghỉ à?

Nhân viên cửa hàng bánh bao nhiệt tình chào hỏi.

Hải Tây Địch là nhân viên bán hàng ở Siêu Thị Huyền Vũ, cho nên phần lớn người ở Nội Thành đều nhận ra nàng.

Hải Tây Địch trời sinh cẩn thận, nàng không tham gia vào các hoạt động buôn lậu của đám người Kỳ Bang, cho nên mới có thể may mắn thoát khỏi, không có bị Nguyệt Thấm Lan tra ra vấn đề.

- Đúng vậy, hôm nay được nghỉ.

Hải Tây Địch cười dịu dàng đáp.

- Ngươi muốn mua bánh bao loại nào?

Nhân viên bán hàng cười ha ha hỏi.

- Ta muốn hai cái bánh bao thịt và một cái bánh bao rau củ.

Hải Tây Địch lấy ra đồng Huyền Vũ rồi đưa cho nhân viên bán hàng.

- Được.

Nhân viên bán hàng nhanh chóng cho bánh bao vào túi giấy rồi đưa cho Hải Tây Địch.

- Gặp lại sau.

Hải Tây Địch tiếp nhận túi giấy và tiền thối lại, xoay người rời đi.

Cô ta lấy ra một cái bánh bao thịt, há miệng cắn một miếng lớn, phồng má nhấm nuốt, cất bước đi tới Nội Thành.

Trên đường, thỉnh thoảng có người đi ngang qua chào hỏi mình.

Vì không bị người khác hoài nghi, hoặc có lẽ vì để hòa nhập tốt hơn vào Nội Thành, Hải Tây Địch đều sẽ dừng lại hàn huyên vài câu mới đi tiếp.

- Cười đến mặt cứng đờ luôn rồi.

Hải Tây Địch xoa xoa gương mặt xinh đẹp, buồn bực dừng bước lại.

Cô ta ngước mắt nhìn về phía trước, một bức tường cao mười mét chắn ngang đường đi.

Phía sau bức tường này chính là Khu vực Nhà xưởng mà người bình thường không thể vào được.

Phường Công nghiệp Quân Sự, Xưởng In Tiền Huyền Vũ, Xưởng Thuốc, Xưởng Nuôi Tằm, tất cả những xưởng quan trọng đều nằm tại đây.

Trong đó Phường Công nghiệp Quân Sự, Xưởng In Ấn nằm ở nơi sâu nhất trong Khu vực Nhà xưởng, phòng thủ càng thêm nghiêm ngặt, không có giấy thông hành là không vào được.

Các xưởng bình thường đã được di chuyển đến Khu vực Nhà xưởng mới ở Ngoại Thành.

Hải Tây Địch nhìn về phía cổng chính Khu vực Nhà xưởng, có sáu tên Thành Phòng Quân cầm nỏ quân dụng đứng canh gác.

Trên tường cao còn có Thành Phòng Quân đi tuần tra.

Cô ta từng điều tra, trên tường cao có mười mấy trạm gác ngầm, muốn leo tường vào trong có thể nói là suy nghĩ viển vông.

- Phải làm sao thì mới có thể đi vào đây?

Hải Tây Địch nhíu mày.

Vẫn còn hai ngày nữa trước cuộc hẹn với Cát Khôi Phu, cô ta phải có được thông tin hữu ích trong vòng hai ngày này để giao dịch được giá tốt với các đại thành chủ.

Hải Tây Địch nhìn quanh một vòng, chỉ thấy càng nhiều Thành Phòng Quân, không khỏi xóa bỏ gần hết kế hoạch trong đầu.

Cô ta thấp giọng buồn bực nói:

- Nếu như ta có năng lực thức tỉnh độn thổ thì tốt rồi.

Dưới cái nhìn của cô ta, nếu không thể leo tường vào, vậy thì chui từ dưới đất lên cũng là ý kiến không tồi!

Hải Tây Địch cúi đầu đánh giá mặt đất dưới chân, thử dùng mũi chân nghiền mặt đất, lại phát hiện rất khó giẫm ra hố.

Khi xây dựng Khu vực Nhà xưởng, mặt đất gần đó đã được tiến hành xử lý để cứng lại.

- Đào hang đi vào không quá thực tế, tốt hơn là nên suy nghĩ biện pháp khác.

Hải Tây Địch nghiến răng.

Cô ta xoay người bước nhanh rời đi, không dám nấn ná gần Khu vực Nhà xưởng quá lâu, sợ bị Thành Phòng Quân phát hiện.

Trên đường trở về, Hải Tây Địch vẫn luôn suy nghĩ cách lẻn vào Phường Công nghiệp Quân Sự.

- Nếu không vào được Phường Công nghiệp Quân Sự, như vậy hy vọng đi vào Khu Vực Trung Ương chắc cũng không lớn...

Cô ta quay đầu nhìn về phía khu Trung Ương, trung tâm của tán cây khổng lồ trên đầu nàng chính là nằm tại nơi đó.

Lần này, Hải Tây Địch lẻn vào Huyền Vũ Nội Thành, Phường Công nghiệp Quân Sự chỉ là một trong những mục tiêu của cô ta.

Bí mật Thánh Thụ của thành Huyền Vũ cũng rất được tổ chức thương nhân tình báo quan tâm.

Không chỉ như vậy, còn có bí mật về việc lục thực sống sót số lượng lớn, lai lịch của thành chủ thành Huyền Vũ,.... Tất cả những tin tình báo này đều có thể bán với giá tốt.

Hải Tây Địch ngừng chân, nghĩ tới tính khả thi của việc lẻn vào Khu Vực Trung Ương.

- Phiền phức quá đi! Tại sao bọn họ muốn ta thực hiện một nhiệm vụ không có khả năng như vậy chứ?

Cô ta điên cuồng giơ nắm đấm quơ lung tung.

Hải Tây Địch gục đầu xuống, ngồi xổm ven đường, tay nắm tóc, tự hỏi xem kế tiếp nên làm như thế nào.

Cộp cộp cộp...

- Ngươi làm sao vậy?

Một giọng nói trong trẻo và lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu của Hải Tây Địch.

Hải Tây Địch ngẩng đầu nhìn lên, đó là một cô gái tóc đen có lỗ tai mèo.

- Ngươi không sao chứ? Cơ thể không thoải mái? Cần giúp một tay không?

Mễ Á quan tâm hỏi.

Cô ta vừa đưa bọn trẻ tới Trường Học, đang muốn trở về Viện Mồ Côi thì tình cờ nhìn thấy Hải Tây Địch ngồi xổm ở bên đường.

- Không, ta không sao.

Hải Tây Địch nặn ra một nụ cười lúng túng, vội vàng phất tay.

- Nhìn sắc mặt của ngươi không được tốt, nếu như cơ thể không thoải mái thì có thể đi Nhà Thuốc mua bí dược chữa thương.

Mễ Á hơi nhíu mày nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận