Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 794: Máy Hơi Nước, Khoa Học Kỹ Thuật



Cô cắn một miếng thịt quả, đầu tiên là hơi chát, sau đó là ngọt.

-.....

Đôi mắt xanh sẫm của Lỵ Lỵ trợn tròn, cô cảm nhận được có một dòng nước ấm chảy trong cơ thể.

Sau đó cô phát hiện thực lực của mình đang chậm rãi gia tăng.

- Cô ấy sắp đột phá.

Mục Lương nhướng mày.

- Chỉ mới ăn một miếng đã đột phá rồi?

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ thoáng qua vẻ ngạc nhiên, sau đó đi lên trước, canh giữ bên cạnh Lỵ Lỵ.

Lúc này, mặt của Lỵ Lỵ đỏ bừng, cau mày cố chịu đựng sự không thoải mái.

Khí thế quanh người cô bắt đầu tăng lên, từ cấp 5 sơ cấp đến cấp 5 trung cấp, sau đó khí thế dần dần bình ổn trở lại.

- Phù….

Sắc mặt của Lỵ Lỵ trở lại bình thường, sau đó cô thở dài một hơi, trầm tĩnh lại.

- Ta đột phá rồi!

Cô cúi đầu kiểm tra cơ thể, sau đó mừng rỡ hoan hô.

- Chúc mừng ngươi.

Hi Bối Kỳ vỗ vai Lỵ Lỵ.

- Mục Lương các hạ, cám ơn ngươi.

Lỵ Lỵ lại trịnh trọng thi lễ với Mục Lương.

- Ừ, trở về đi.

Mục Lương bình tĩnh gật đầu.

Lỵ Lỵ thu lại tâm trạng kích động, cung kính hành lễ lần nữa rồi rời khỏi Cung điện cùng với A Thanh.

Đôi mắt của Nguyệt Phi Nhan lập tức tỏa sáng, cô nũng nịu nhìn Mục Lương:

- Mục Lương à, ngày mai để cho ta đi đi!

- Mục Lương đại nhân, ta cũng muốn đi.

Hi Bối Kỳ tỏ vẻ đáng thương nói.

- Sau khi an bài kế hoạch huấn luyện cho Không Quân xong xuôi thì tới báo cáo cho ta tối nay, nếu ta hài lòng thì cả hai có thể đi theo.

Mục Lương gõ nhẹ vào trán của hai cô gái.

- Tuân lệnh ~ Chúng ta lập tức đi an bài kế hoạch huấn luyện.

Nguyệt Phi Nhan hưng phấn hô to.

Hi Bối Kỳ không nói lời nào, nhanh chóng quay người chạy ra cung điện.

- Y như hai đứa bé........

Mục Lương cười một tiếng.

Anh hơi nhúc nhích ý niệm, mệnh lệnh cho Ong Chúa điều động Ong Thợ chú ý quả Tinh Thần, nếu có quả chín thì hái xuống đưa đến cung điện.

Quả Tinh Thần cấp 10 và quả Tinh Thần có sự khác nhau, vỏ của nó cứng rắn hơn, có thể bảo tồn thịt quả bên trong một cách hoàn hảo.

Sau khi hạ lệnh, Mục Lương đi về phía thư phòng.

Anh ngồi trước bàn làm việc, rút một tờ giấy rồi bắt đầu dựa theo trí nhớ để vẽ bản cấu tạo máy hơi nước.

Máy hơi nước là kiến thức đã được học ở sơ trung, cho nên Mục Lương nhớ rất rõ.

Một lát sau, anh ngưng kết lưu ly trong lòng bàn tay tạo thành một bể nước cao hơn một thước, cũng chính là nồi hơi.

Sau đó, anh lại dùng lưu ly chế tạo ra xi lanh, pít-tông và van trượt kết nối với nồi hơi.

Vì để đảm bảo độ kín khí, Mục Lương đã quấn một lớp tơ nhện co dãn tốt trên pít-tông và chỗ tiếp nối, sau đó loại bỏ chất dính ở mặt tiếp xúc bên ngoài của tơ nhện.

Điều này nhằm tránh việc độ dính tạo thành lực ma sát quá lớn, tiêu hao quá nhiều công, nồi hơi và xi lanh là bộ phận chính của máy hơi nước.

Mục Lương lại dùng lưu ly làm một cái cánh quạt, sau đó, tìm dây xích xe đạp rồi cố định một đầu vào cánh quạt, đầu còn lại gắn vào pít-tông và van trượt.

Anh dùng lưu ly làm ra giá đỡ, cố định máy hơi nước và cánh quạt cùng một chỗ, miễn cho động tĩnh quá lớn, dẫn đến phát sinh sự cố.

- Thử xem sao.

Tay trái anh vung lên, nguyên tố nước nhanh chóng tụ lại rồi hóa thành dòng nước rót vào nồi hơi.

Tay phải anh giơ ra, một ngọn lửa bùng cháy, đun nóng nồi hơi.

Chỉ chốc lát sau, nước trong nồi hơi sôi trào mãnh liệt.

Ục ục ục ~~

Bởi vì Mục Lương giữ kín khí tốt nên rất ít hơi nước bị rò rỉ ra ngoài.

Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Mễ Nặc tò mò đi tới.

- Mục Lương, ngươi đang làm cái gì vậy?

Cô bưng một cái đĩa đựng hạt đậu màu nâu đen.

- Ta đang nghiên cứu máy hơi nước.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Anh nhìn cái đĩa trên tay cô gái tai thỏ, đó chẳng phải là hạt cà phê sao?

- Máy hơi nước?

Mễ Nặc chớp chớp mắt, nàng không hỏi nhiều, bưng đĩa tiến tới trước, hồn nhiên nói:

- Mục Lương, đây là trái cây mới hái, ngươi nếm thử xem.

- Ngươi đặt xuống bàn đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Bên trong xi lanh đã chứa đầy hơi nước, pít-tông bắt đầu di động.

- Được.

Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu, đặt đĩa lên bàn làm việc.

Cô đứng bên cạnh Mục Lương, tò mò đánh giá máy hơi nước, cố gắng tự tìm hiểu xem đây là thứ gì.

Ục ục ục ~~

Nước sôi càng ngày càng mãnh liệt, toàn bộ hơi nước tràn vào trong xi lanh khiến pít-tông và van trượt di chuyển, sau đó lôi kéo dây xích để cho cánh quạt nhanh chóng chuyển động.

Ong ong ong ~~

Cánh quạt quay nhanh tạo ra gió lớn, thổi bay giấy khỏi bàn làm việc.

- Nha!!

Mễ Nặc duyên dáng kêu to một tiếng, vội vàng vươn tay đi bắt những trang giấy kia.

- Đợi chút nữa rồi dọn dẹp sau.

Mục Lương cười nói.

Hiện tại, tâm trạng của anh rất vui vẻ, không ngờ anh có thể chế tạo thành công máy hơi nước chỉ trong một lần.

Mặc dù rất đơn sơ, nhưng chỉ cần lại cải tiến thêm một chút là có thể lắp đặt vào phi thuyền vận chuyển, dùng để làm hệ thống chuyển hướng.

Đương nhiên, máy hơi nước được lắp đặt ở phi thuyền vận chuyển sẽ lớn hơn rất nhiều so với cái hiện tại.

Ong ong ong ~~

Gió thổi vù vù, đôi tai lông nhung của Mễ Nặc bị thổi ngược về phía sau..

Mục Lương nắm chặt tay, ngọn lửa bốc cháy hừng hực biến mất, nước đang sôi trào dần dần hạ xuống.

Không có hơi nước thôi động, pít-tông và van trượt cũng chậm rãi ngừng chuyển động.

- Thật là lợi hại, cái này cũng là Linh khí sao?

Đôi mắt màu xanh lam của Mễ Nặc tỏa sáng, nàng quay đầu nhìn về phía anh.

- Không phải, đây là khoa học kỹ thuật.

Mục Lương cong môi cười, đột nhiên có chút tự hào.

- Khoa học?

Mễ Nặc chớp đôi mắt màu xanh lam, đó là cái gì?

Mục Lương xoa đầu cô gái tai thỏ, cười nói:

- Khi nào rảnh ta sẽ dạy cho ngươi cái gì là khoa học!

Anh suy nghĩ không biết có nên cho trường học gia tăng thêm một khóa giảng dạy các tri thức về khoa học hay không.

Mục Lương suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là quyết định gác lại sau.

Nếu thật sự muốn tăng thêm môn khoa học, vậy thì anh cần phải viết sách giáo khoa, tiếp đó dạy cho một nhóm giáo viên, nghĩ thôi đã rất mất thời gian rồi.

- Không biết khi nào ta có thể rảnh rỗi.

Mục Lương cười khổ một tiếng.

Thành Huyền Vũ thực sự có quá nhiều chuyện cần anh đi xử lý.

………..

Cộp cộp cộp.

Cầm Vũ dạo bước trong Phố Buôn Bán.

Cô gái tóc xanh chợt dừng bước, bên tai vang lên tiếng chuông du dương, tổng cộng là mười bốn lần, đồng nghĩa với việc hiện tại là hai giờ chiều.

Cầm Vũ quay đầu nhìn phía sau lưng, nơi đó là vị trí trung tâm của Phố Buôn Bán, tiếng chuông truyền ra từ nơi đó.

Trung tâm Phố Buôn Bán vừa mới xây dựng một tòa gác chuông, nó cao hơn so với các kiến trúc xung quanh, có thể coi đây là một kiến trúc mang tính tiêu chí của Phố Buôn Bán.

Trên gác chuông có một chiếc Chuông Huyền Vũ mà Mục Lương mới chế tạo, đây cũng là linh khí cao cấp, tác dụng chủ yếu nhất vẫn là dùng để báo giờ.

Đương nhiên, khi xảy ra tình huống khẩn cấp thì Chuông Huyền Vũ còn có tác dụng truyền tín hiệu.

Cầm Vũ chớp đôi mắt màu xanh, nhìn chăm chú phần trên của gác chuông.

Mặt chính bên ngoài gác chuông có treo một chiếc đồng hồ quả lắc với đường kính sáu mét.

Chung Chùy của nó dài tám mét, biên độ dao động khoảng năm mươi độ, trông rất bắt mắt so với một loạt kiến trúc xung quanh. Chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ bằng lưu ly này cũng xuất từ tay của Mục Lương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận