Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 294: Có Thể Gom Sạch Gia Sản Của Ngài

Anh chợt nhớ tới cái gì, vội mở miệng hỏi:
- Đúng rồi, Hạ Khoa Phu các hạ, ta cảm thấy rất hứng thú với Phi Điểu của các ngươi, có thể giao dịch hay không?
Mục Lương vẫn muốn có một con động vật thuần dưỡng loài chim, bây giờ chính là một cơ hội tốt.
- Không thể nào, Phi Điểu chính là bảo vật trân quý của Thành Phi Điểu chúng ta, không giao dịch với bên ngoài.
Khuôn mặt của Hạ La Thái nhíu lại, nghiêm túc nói.
- A?
Mục Lương khẽ liếc nhìn Nhị Thiên Sứ Trưởng, thân thể run lên một cái, trong lòng dâng lên hàn ý.
Khụ khụ.
Hạ Khoa Phu trầm giọng ho khan.
Ánh mắt của lão chớp một cái, bình tĩnh nói:
- Ta sẽ đưa ngươi hai con Phi Điểu, một đực một cái, chỉ là chim non mới vừa sinh ra.
- Ngươi muốn cái gì?
Mục Lương cảm thấy kinh ngạc.
Trước kia cho là có thể giao dịch được một con cũng rất không tệ, đối phương lại có thể đưa cho hai con.
- Nghe con gái ta nói, Thành Huyền Vũ có trồng rất nhiều thực vật tươi tốt, ta muốn giao dịch một vài loại mầm cây ăn quả.
Giọng của Hạ Khoa Phu rất chân thành nói ra.
- Sáu cây.
Mục Lương bình tĩnh nói.
Sáu loại mầm cây ăn quả đổi hai con Phi Điểu, đây là đồng giá.
Nếu như Phi Điểu không phải là loài vật chỉ có Thành Phi Điểu có, thì chưa chắc có thể đổi được ba cây mầm cây ăn quả.
- Được, ta đồng ý.
Hạ Khoa Phu hơi suy nghĩ một chút rồi đáp ứng.
Lão lại hỏi:
- Cách trồng như thế nào mới có thể giúp cho thực vật xanh có thể sống sót?
- Rất đơn giản, tưới nhiều nước bón nhiều phân.
Mục Lương bưng lên chén trà lưu ly nói.
Anh nói là phương pháp trồng trọt phổ thông, mà không phải là phương pháp trồng trọt của Thành Huyền Vũ, dù sao Thành Phi Điểu cũng không Trà Thụ Tinh Thần.
- Tưới nhiều nước...
- Thành Phi Điểu cũng thiếu nước.
Hạ Khoa Phu bất đắc dĩ nói.
- Vậy ngài có hứng thú làm thêm một cái giao dịch không?
Mục Lương ha ha cười nói.
- Giao dịch cái gì?
Hạ Khoa Phu cảm thấy nghi ngờ.
- Nước.
Mục lương nhếch miệng lên.
Dưới hoàn cảnh ác liệt ở Rừng Vạn Khô, tất nhiên sẽ rất thiếu nước, độ ẩm không khí cũng thấp hơn một thành so bên ngoài.
- Giao dịch như thế nào?
Hạ Khoa Phu bị mấy lời của Mục Lương làm chấn động tinh thần.
Mục Lương lạnh nhạt nói:
- Không vội, trước tiên cứ hoàn thành vụ giao dịch thứ nhất đã.
- Chờ thêm một tí nữa.
Hạ Khoa Phu nghe vậy quay người rời khỏi phòng yến tiệc.
Đôi mắt của Mục Lương nhìn về phía món ăn trên bàn, cảm thấy vô vị tẻ nhạt.
- Chúng ta đợi thêm chút nữa rồi trở về ăn thêm vậy.
Nguyệt Thấm Lan xê dịch đến gần bên tai Mục Lương, thì thầm.
Trong lòng của Mục Lương có chút xúc động, bên lỗ tai được phả hơi vào có chút ấm áp.
- Ân, trở về ăn thêm vậy.
Mục Lương ôn nhu nói.
Khoảng 10 phút trôi qua, Hạ Khoa Phu quay lại, trong tay nhiều thêm một cái hộp gỗ.
- Mục Lương các hạ, đếm lại một lần đi, một ngàn viên tinh thạch hung thú trung cấp hạ đẳng.
Lão đẩy hộp gỗ lên trước mặt Mục Lương.
Một ngàn viên tinh thạch hung thú trung cấp hạ đẳng, tương đương 1 vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
- Không cần, ta tin tưởng nhân cách của các hạ.
Mục Lương đưa tay vỗ xuống hộp gỗ.
Muốn hợp tác thì cơ bản nhất là tin tưởng đối phương, nếu không làm sao hợp tác xây dựng đường giao dịch hàng không lâu dài?
- Chuyện kia?
Hạ Khoa Phu có chút không thể chờ đợi.
- Chúng ta đi ra bên ngoài trước đã.
Mục Lương đứng lên, muốn hoàn thành sớm để trở về ăn cơm.
Nguyệt Thấm Lan cũng đứng dậy, đi theo Mục Lương ra phía ngoài.
- Nạp Ân, đi chuẩn bị Phi Điểu.
Hạ Khoa Phu nói.
- Vâng.
Hạ Nạp Ân đáp lại ngay.
Hạ Lạc thì đi theo cha ra ngoài Phủ Thành Chủ.
Mục Lương cất bước đi ra phía ngoài, mặt đất dưới chân được nâng lên, nâng anh lên trên cao ba trăm mét, có thể nhìn xung quanh toàn bộ Thành Phi Điểu, đánh giá địa hình xung quanh.
- Lên.
Mục Lương ngước mắt lên, cặp mắt màu đen bị cầu vồng bảy màu thay thế.
Trên tầng hai Thành Phi Điểu, mặt đất ở bên rìa biên giới, một tia sáng đột nhiên xuất hiện.
Sau một khắc, ánh sáng biến mất, từng tấc từng tấc đất trên tầng hai có lưu ly trồi lên, sau đó tốc độ càng lúc càng nhanh.
Theo tay của Mục Lương dần dần nâng lên, bức tường pha lê dần hình thành, kín dần tới đỉnh chóp.
Từ chỗ cao nhìn xuống phía dưới, tầng hai Thành Phi Điểu giống như bị một cái chén lớn trong suốt bao lại.
- Không có thực vật xanh tạo ra oxy, nên cần tạo thêm mấy cái lỗ mới được.
Mục Lương tự lẩm bẩm một mình.
Hơi chuyển động ý nghĩ một chút, bên trên bức tường lưu ly xuất hiện rất nhiều lỗ tròn, vừa có thể để cho Phi Điểu ra vào, cũng có thể thực hiện thông gió lấy hơi.
Khu đất vừa dâng lên đã hạ xuống, Mục Lương đã trở về mặt đất.
- Quá tuyệt vời, không còn gió cát thổi vào rồi.
Hạ Lạc mừng rỡ hô to một tiếng, đập cánh bay lượn trên không trung.
Trên tầng hai Thành Phi Điểu.
- Đó là cái gì?
- Đó là bức tường lưu ly, có thể chống cự bão cát, giống với bức tường của Thành Huyền Vũ.
- Ta vẫn là lần đầu tiên cảm nhận được Thành Phi Điểu không có gió cát thổi đến.
Cư dân có người sợ hãi, có người hưng phấn.
- Chỉ đơn giản như vậy?
Hạ La Thái sững sờ.
- Đơn giản?
Nguyệt Thấm Lan liếc mắt nhìn hắn, nhấc lên khóe miệng nói:
- Vậy ngươi làm đi?
Hạ La Thái quyết định im lặng, không nói thêm gì nữa, làm sao vừa mới mở miệng đã bị mắng như vậy?
Trong lòng của Hạ Khoa Phu đã dâng lên gợn sóng, khoảnh khắc bức tường pha lê dâng lên, lão đã khiếp sợ, lần thứ nhất nhìn thấy cảnh tượng này.
- Tốt, hoàn thành được một cái giao dịch.
Sắc mặt của Mục Lương lại trở nên có hơi mất tự nhiên.
Bức tường của Thành Phi Điểu còn lớn hơn so với Thành Huyền Vũ, nhất thời dùng nhiều sức mạnh như vậy, đầu ít nhiều có chút choáng váng.
Nguyệt Thấm Lan không một tiếng động, tiến lên đỡ Mục Lương, lo lắng anh sẽ ngã xuống vì mất sức.
- Ta không sao.
Mục Lương ôn hòa nói.
Tuy tốn nhiều sức lực, nhưng thể lực đang nhanh chóng khôi phục lại.
Trong lòng của Hạ Khoa Phu đã bình tĩnh lại, đập cánh hạ xuống quảng trường nhỏ.
Lão híp mắt hỏi:
- Mục Lương các hạ, không có sao chứ?
- Không có việc gì.
Mục Lương nhàn nhạt đáp.
Ánh mắt của Hạ Khoa Phu lấp lóe, chậm rãi nói:
- Vậy vụ giao dịch thứ nhất đã hoàn thành, vụ giao dịch thứ hai tạm thời phải chờ, vậy theo các hạ nước sẽ giao dịch như thế nào?
Hạ Nạp Ân đã đi lấy Phi Điểu, mà mầm cây ăn quả còn chưa được nhìn thấy.
- Chuyện này thì phải xem ngài cần bao nhiêu thủy, giao dịch dựa theo giá thị trường.
Mục Lương đứng thẳng người lại, cảm giác choáng nặng đã hoàn toàn biến mất.
- Có bao nhiêu muốn bao nhiêu!
Hạ Khoa Phu bình tĩnh nói.
- Vậy ta có thể gom sạch gia sản của ngài đấy.
Tay của Mục Lương gãi nhẹ khóe miệng, đưa tay ra ép xuống, mặt đất quảng trường nhỏ bị hãm sâu vào 5 mét, tạo thành một cái hố to đường có kính mười mấy mét.
Trên mặt của anh khé mỉm cười:
- Ba ngàn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, ta giúp ngươi lấp đầy nó.
Ngón tay của Hạ Khoa Phu lắc một cái, đánh giá cái hố to chiếm diện tích nửa cái quảng trường nhỏ.
- Cho ta một chút thời gian.
Lão đập cánh quay người rời đi.
- Đã khỏe hơn chưa?
Nguyệt Thấm Lan nhỏ giọng quan tâm hỏi.
- Không có việc gì, đã khôi phục rất tốt.
Mục lương nghiêng đầu chớp chớp mắt, bên trong con mắt màu đen hiện lên chút tia giảo hoạt.
Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười xinh đẹp:
- Ngươi đang giả bộ?
- Vừa mới không phải, bây giờ thì đúng.
Mục Lương khé giật giật cái miệng, âm thanh chỉ có Nguyệt Thấm Lan nghe thấy.
Anh biết rõ một đạo lý, mãi mãi không được lộ ra tất cả thủ đoạn trước mặt đối thủ.
- Vậy là tốt rồi.
Nguyệt Thấm Lan yên lòng, nhưng từ đầu đến cuối tay của cô vẫn đỡ lấy Mục Lương không có buông ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận