Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2689: Bánh Bao Thịt Biết Chạy

Nấm Cầu Vồng là giống nấm mới vừa bồi dưỡng ra, còn chưa tiến hành thử độc đã bị nhân viên đưa nhầm đến cung điện.

Sau khi biết chuyện, Lý Tiểu Cốt lập tức vô cùng lo lắng chạy như bay về đây, kết quả cô vẫn chậm một bước.

Bây giờ bên trong cung điện loạn như một nồi cháo thập cẩm, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ ngươi truy ta đuổi nhảy nhót khắp cung điện.

Nhóm tiểu hầu gái thì ôm nhau vặn thành một đoàn, trong miệng liên tục hô to bảy, tám cái tên, nhưng mà không cái tên nào đúng cả.

- Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ….

Vẻ mặt của Lý Tiểu Cốt dại ra, đứng sững người nhìn cảnh tượng trước mắt, không biết nên làm thế nào mới tốt.

Vẻ mặt của Lý Tiểu Cốt dại ra, uy lực của Nấm Cầu Vồng mạnh đến như vậy sao?

Nguyệt Phi Nhan hô to một tiếng:

- Đứng lại đó, bánh bao thịt lớn, ngươi đừng chạy!

Hi Bối Kỳ tóc tai rối bù chạy ở đằng trước, trên mặt còn có một dấu răng, quần áo trên người cũng xốc xếch.

- A a, ngươi đừng đuổi theo ta!

Cô hoảng sợ kêu to, bị cô gái tóc đỏ cho là bánh bao thịt đã đuổi chạy vài vòng.

Mà trong mắt của cô gái Ma Cà Rồng, thứ đang đuổi theo cô chính là một củ khoai lang biết nói, vừa chạy vừa la hét muốn ăn cô.

- Mục Lương, ta sắp bị khoai lang ăn rồi, mau tới cứu ta!

Hi Bối Kỳ liên tục thét chói tai.

- Bánh bao lớn, hì hì, bánh bao lớn biết chạy!

Nguyệt Phi Nhan chảy nước bọt, cô mới cắn được một ngụm thì bánh bao lớn đã chạy mất.

Khóe mắt của Lý Tiểu Cốt co giật một cái, lúc này cô đã hiểu dấu răng trên mặt Hi Bối Kỳ là từ đâu ra rồi.

- Bệ hạ, sao bây giờ ngươi lại biến thành bốn người rồi!

Tiểu Tử mơ hồ nghiêng đầu hỏi, ở trong mắt cô, Tiểu Mật trước mắt đã biến thành Mục Lương.

- A a. ~~~

Một tiếng thét chói tai khác vang lên, Ngải Lỵ Na lăn một vòng chạy tới chính sảnh, phía sau cô là Ngôn Băng đang đằng đằng sát khí đuổi theo.

Ngôn Băng nói với giọng điệu mang theo sát ý:

- Hư Quỷ, chết đi!

Hai người nhanh chóng đánh nhau thành một đoàn, chớp mắt cái đã phá hủy một cái ghế sô pha.

Lý Tiểu Cốt đau đầu:

- Làm sao bây giờ...

- Bệ hạ đâu rồi?

Cô ngắm nhìn xung quanh, không thấy được bóng dáng của Mục Lương.

Sắc mặt của thiếu nữ trắng bệch, nơm nớp tiến lên trước, tách nhóm hầu gái đang đánh nhau ra.

- A, quả cà chua thật là lớn, ta muốn ăn!

Thanh Vụ nhìn thấy Lý Tiểu Cốt, tưởng cô là một quả cà chua khổng lồ, lập tức đỏ mắt nhào tới.

- A.. A.. A.. A ~~~

Lý Tiểu Cốt thấy vậy sợ hãi hét lên, suýt nữa bị Thanh Vụ cắn trúng cánh tay, vội vã lùi ra sau né tránh.

- Cà chua biết chạy!

Hai mắt của Thanh Vụ tỏa sáng, lập tức nhấc chân đuổi theo.

- Đừng đuổi theo ta, ta không thể ăn, ta là người!

Lý Tiểu Cốt vừa chạy vừa la hét liên tục, nhắm mắt chạy về phía lối đi bên cạnh chính sảnh.

Trong phòng làm việc, Mục Lương cau mày lại, tại sao bên ngoài lại ầm ĩ thế?

- Đã xảy ra chuyện gì à?

Hắn nhẹ giọng nói nhỏ, buông tinh thạch ma thú lơ lửng trước mặt xuống bàn.

- Cọt kẹt ~~~

Mục Lương mở cửa phòng làm việc, trước mắt có một bóng hình vọt qua, nhưng ngay sau đó lại nhanh chóng dừng lại.

- Bệ hạ!

Đôi mắt của Lý Tiểu Cốt lập tức sáng ngời.

Mục Lương kinh ngạc hỏi:

- Lý Tiểu Cốt, sao ngươi lại ở đây?

Lý Tiểu Cốt nhìn Mục Lương với ánh mắt xin giúp đỡ:

- Bệ hạ, tất cả mọi người điên hết rồi, phải làm sao giờ?

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mục Lương nhíu mày.

- Cà chua biết chạy đừng chạy, chờ ta với!

Một tiếng hô to truyền tới, đám người Thanh Vụ chạy nhanh đến.

Lý Tiểu Cốt hoảng sợ, vội vã trốn phía sau lưng Mục Lương.

Vẻ mặt của Mục Lương trở nên ngưng trọng, hỏi:

- Các nàng ấy bị làm sao vậy?

Lý Tiểu Cốt rụt cổ lại, nhỏ giọng nói:

- Mấy người họ đều ăn Nấm Cầu Vồng, nó có thể làm cho người ăn sinh ra ảo giác.

- Nấm Cầu Vồng?

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe.

Hắn giơ tay lên phất nhẹ, cơ thể của nhóm tiểu hầu gái chạy tới lập tức cứng đờ đang đứng chỗ không tài nào nhúc nhích được.

Lý Tiểu Cốt giải thích vắn tắt:

- Linh Điền mới bồi dưỡng một nhóm nấm mới, còn chưa kịp tiến hành thử độc thì đã bị nhân viên đưa nhầm tới Khu Vực Trung Ương.

- ...

Mục Lương nghe xong thì khóe mắt giật một cái, hắn vươn tay nhéo mũi, cảm thấy dở khóc dở cười.

- Bệ hạ, mấy nàng ấy còn có thể cứu được không?

Lý Tiểu Cốt nhỏ giọng hỏi, hai mắt tràn đầy sự lo lắng.

- Ta xem một chút.

Mục Lương thở dài một hơi, cất bước đi tới trước mặt tiểu hầu gái.

Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào trán của Tiểu Tử.

- Ông ~~~

Nguyên tố sinh mệnh nồng nặc dũng mãnh ùa vào trong cơ thể tiểu hầu gái, cấp tốc thanh lý độc tố trong cơ thể cô, toàn bộ quá trình chỉ mắt hơn mười giây.

- Oa ~~~

Ngay sau đó, cơ thể của Tiểu Tử run lên, khôi phục năng lực hành động, mở miệng phun ra toàn bộ cơm trưa.

- Khụ khụ khụ ~~~

Tiểu Tử ho khan, vẻ mặt hơi trắng bệch, ánh mắt lại khôi phục sự minh mẫn.

Cô nhìn thấy Mục Lương thì vội vàng hành lễ, nói:

- Bệ hạ!

- Ừm, ngươi cảm thấy thế nào rồi?

Mục Lương trầm giọng hỏi.

Tiểu Tử trả lời đúng sự thật:

- Cơ thể mệt mỏi và uể oải, còn có chút đau đầu.

Tiểu hầu gái lúng túng cúi đầu, còn có chút bất an, cô nhớ lại những gì mình đã làm sau khi ăn Nấm Cầu Vồng, khuôn mặt lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, không dám nhìn thẳng Mục Lương.

Mục Lương không nói lời nào, chạm một ngón tay vào trán của Thanh Vụ, nguyên tố sinh mệnh rửa sạch độc tố trong cơ thể khiến cô cũng tỉnh táo trở lại.

- Bệ hạ!

Thanh Vụ nhìn thấy Mục Lương thì sửng sốt một chút, ngay sau đó từ cổ tới mặt đều bị một màu đỏ bao phủ.

Mục Lương hơi nhướng mày, trêu ghẹo nói:

- Cà chua biết chạy?

- Bệ hạ, ta sai rồi.

Thanh Vụ đỏ mặt nhận sai.

- Được rồi, có gì để sau lại nói.

Mục Lương xua tay, bắt đầu đi cứu trị những người khác.

- Anh ~~~

Chỉ trong chốc lát, độc tố trong người Tiểu Mật và những hầu gái khác cũng bị dọn dẹp sạch sẽ.

An Kỳ đỏ mắt nói:

- Bệ hạ, xin lỗi đã gây rắc rối.

- Không sao đâu.

Mục Lương vươn tay xoa đầu thiếu nữ.

An Kỳ rũ mắt, có chút ngượng ngùng, lại có chút ủy khuất.

- Ha ha ha, bánh bao thịt đừng chạy!

Phía chính sảnh đột nhiên truyền đến tiếng cười càn rỡ.

Mục Lương nhíu mày, đây là giọng nói của Hi Bối Kỳ, xem ra cô ấy cũng trúng độc.

Tiểu Mật sốt ruột nói:

- Bệ hạ, tiểu thư Hi Bối Kỳ và những người khác đều ăn Nấm Cầu Vồng.

- Ta biết rồi.

Mục Lương giơ tay lên nâng trán, vội vàng đi tới chính sảnh.

Vừa tới nơi, hắn đã nhìn thấy Nguyệt Phi Nhan đang đuổi theo Hi Bối Kỳ, quần áo của hai người đều có chút lôi thôi, thoạt nhìn rất là chật vật.

- Đừng chạy, ta muốn ăn ngươi!

- A.. A.. A.. A, cứu mạng, củ khoai lang biết nói tiếng người!

Hai người ngươi đuổi ta chạy, cực kỳ giống hai thiếu nữ quý tộc đang đùa giỡn đuổi bắt nhau.

- Hai người này trúng độc mà vẫn như chó với mèo.

Mục Lương dở khóc dở cười, vội vã thi triển năng lực làm cho các cô gái đang ồn ào trong sảnh dừng lại.

- Ông ~~~

Hắn vung tay lên, thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ toàn bộ cung điện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận