Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1795: Phải Giải Quyết Được Vấn Đề Chính, Nếu Không Thì Không Bao Lâu Nữa Lại Khôi Phục Nguyên Dạng



Mục Lương giơ Máy Quay Phim nín cười, Vệ Ấu Lan biểu diễn quá khoa trương nhưng hiệu quả lại không tệ, như vậy có thể hiện ra chỗ tốt của sản phẩm.

Sau đó hai người lại giới thiệu nước hoa, trang sức, bông tai, nhẫn, v.v…

- Mục Lương, như vậy được rồi chứ?

Nguyệt Thấm Di ngừng diễn xuất, quay đầu lại nhìn anh với ánh mắt dò hỏi.

- Cũng không tệ lắm.

Mục Lương lại gật đầu một lần nữa.

Nguyệt Thấm Di mấp máy đôi môi đỏ mọng, lẩm bẩm:

- Một lần là qua... Ta biết ngay mà.

- Tốt lắm, chúng ta bắt đầu quay chụp phân cảnh cuối cùng thôi.

Mục Lương vỗ tay một cái, sau đó giơ máy trong tay lên lần nữa.

Nguyệt Thấm Di vội vã điều chỉnh cảm xúc trên mặt, đứng dậy đi ra ngoài, mà anh thì ở phía trước, đi giật lùi ghi hình cô.

Hai người đi ra Thiên Điện, băng qua hành lang dài để tới chính sảnh, các tiểu hầu gái đã chuẩn bị TV, trên bàn có trái cây và bánh ngọt, còn có cả rượu và đồ uống lạnh mới.

Nguyệt Thấm Di ngồi xuống ghế sa lon, Vệ Ấu Lan đi lên trước mở TV.

- Hình như đang chiếu phim điện ảnh mới phải không tiểu thư?

Nguyệt Thấm Di thuận miệng hỏi một câu.

- Đúng vậy, tiểu thư muốn xem sao?

Vệ Ấu Lan dò hỏi.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Di tùy ý gật đầu, cầm lấy đồ uống lạnh và uống một ngụm.

Phân cảnh này chủ yếu giới thiệu TV, đồ uống lạnh và rượu mới, lại dùng thêm một phút để giới thiệu phim điện ảnh mới và TV.

Rượu là thứ tốt đối với các quý tộc, phim điện ảnh cũng là như thế, cho nên bọn họ phải giới thiệu cặn kẽ hơn một ít.

Phân cảnh cuối cùng này không có một lần là qua, mà phải quay chụp ba lần mới kết thúc.

- Rất tốt, chúng ta quay xong rồi.

Mục Lương hài lòng tắt máy.

- Mau cho ta nhìn.

Nguyệt Thấm Di vội vàng đứng dậy nói.

- Được.

Mục Lương buồn cười, anh biết cô ấy đang lo lắng cái gì.

Nguyệt Thấm Di đến bên cạnh máy quay phim, cẩn thận xem từ đầu đến cuối, khi hết quảng cáo thì cô im lặng không nói gì.

- Có phải cảm thấy mình diễn rất tốt, đúng không?

Mục Lương cười hỏi.

- Ừm.

Gương mặt của Nguyệt Thấm Di ửng đỏ, lúc này cô mới hoàn toàn yên lòng.

- Kỹ thuật diễn xuất của ngươi rất tuyệt vời, không cần nghi ngờ bản thân đâu.

Mục Lương vỗ nhẹ vào vai của cô.

- Ta biết rồi.

Cô lên tiếng không được tự nhiên.

……….

Nguyệt Thấm Di ngước mắt hỏi:

- Mục Lương, về sau sẽ thường thường quay quảng cáo phải không?

- Ừm, có sản phẩm mới mới phải quay.

Mục Lương gật đầu nói.

- Được, ta cũng sẽ học cách quay quảng cáo.

Nguyệt Thấm Di thanh thúy nói.

Anh cong khóe môi, ôn nhuận nói:

- Vậy quảng cáo lần này với việc xử lý sau đó giao cho ngươi.

- Được.

Nguyệt Thấm Di nhận lời.

Mục Lương xoay người rời khỏi cung điện, chuẩn bị đến thành Lê Y một chuyến.

Lần này, ra ngoài vẫn không mang hộ vệ khu Trung Ương, thi triển Cú Nhảy Ám Ảnh biến mất tại chỗ. Sau khi nhảy mấy lần trong bóng tối, mới đến khu Buôn Bán mới trong thành Lê Y.

Mục Lương từ trong bóng tối đi ra, thấy Nguyệt Thấm Lan đang chỉ huy thi công, nói chuyện với người phụ trách phường sửa chữa.

Nguyệt Thấm Lan lạnh nhạt hỏi:

- Hạt giống cây xanh đều rắc xong rồi chứ?

Người phụ trách cung kính nói:

- Thư ký đại nhân, hạt giống đã trồng xuống từ sớm, chỉ chờ tưới nước thúc mầm.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Tưới nước trước, việc thúc mầm không vội, chờ thành chủ đại nhân tới hãy nói.

Hoàn cảnh thành Y Lê rất kém, không khí cũng không tốt, hạt giống trồng xuống có thể không nảy mầm được, vẫn cần Mục Lương tới thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh.

Bên trong khu Buôn Bán mới có nuôi một Thủy Tinh Ngư, không lo thiếu nước dùng.

- Vâng.

Người phụ trách cung kính lên tiếng.

- Cần ta giúp một tay hả?

Mục Lương mỉm cười đi về phía Nguyệt Thấm Lam.

Cô nghe được giọng nói, quay đầu thấy Mục Lương, liền chống nạnh hai tay, tức giận nói:

- Cuối cùng ngươi đã tới.

- Ta cũng không tính là tới muộn.

Đôi mắt Mục Lương lộ vẻ cười.

Nguyệt Thấm Lan trợn mắt, giận trách:

- Hừ, chậm một chút nữa là trời tối rồi.

- Ha ha, làm chính sự trước.

Anh cười, bẻ lái sang chuyện khác.

- Ừm, trước hết để bầu trời trong xanh đã.

Nguyệt Thấm Lan ngước mắt nhìn bầu trời.

- Được.

Mục Lương đáp, thân thể nhấc lên khỏi mặt đất, bay về phía trời cao. Đồng thời anh dùng ý niệm liên hệ Vua Cá Chuồn, để nó tới trợ giúp.

Mục Lương bay lên trên cao, thân ảnh bị bụi trong không khí che mất.

- Gió tới.

Hai con mắt cảu anh sáng lên, thi triển năng lực điều khiển nguyên tố phong.

Sau một khắc, quanh người anh nổi lên gió to, gió giống như gợn nước cấp tốc khuếch tán ra, bao trùm toàn bộ bầu trời thành Lê Y.

Cùng lúc đó, Vua Cá Chuồn cũng từ đảo Người Cá bay tới, thân thể to lớn khiến người khác chú ý, lại không gây nên khủng hoảng quá lớn.

Người trong thành Y Lê đều biết, chủ thành thành Huyền Vũ nuôi rất nhiều sủng vật ma thú, con trước so với con sau còn lớn hơn, vì vậy đoán rằng Vua Cá Chuồn cũng là một sủng vật khác của thành chủ thành Huyền Vũ.

Sau khi Vua Cá Chuồn xuất hiện, cũng bắt đầu điều động sức gió, xử lý khói mù bầu trời thành Y Lê.

Hô hô hô ~~~

Gió trên không trung càng lúc càng lớn, rất nhanh vượt qua bão cấp mười hai, nhưng ảnh hưởng đối với mặt đất có hạn. Mục Lương đưa thân vào trong gió bão, y phục bay phất phới, tóc dài bay múa.

Nguyệt Thấm Lan ngửa mặt nhìn lên, trên mặt đất cũng có thể cảm nhận được sức gió, nhưng chỉ ở tầm cấp năm. Cô giơ tay lên chặn tóc bị gió thổi bay, nhỏ giọng lầm bầm:

- Mục Lương có được hay không?

Nếu như Mục Lương ở chỗ này, sợ là sẽ liếc một cái, nói một câu kinh điển: Nam nhân không thể nói không được.

Vù vù ~~~

Trên bầu trời sức gió càng lúc càng lớn, tầm nhìn cũng rộng mở hơn, những thứ bụi hột bị gió to thổi tan, khuếch tán hướng về mặt biển.

Nửa giờ sau, trên không đã không có khói mù, ngước mắt là có thể chứng kiến bầu trời xanh thẳm. Chỉ tiếc mặt trời đã gần xuống núi, sắc trời chẳng mấy chốc sẽ đen lại.

- Đã giải quyết xong.

Mục Lương nhẹ nhàng thở ra.

Người trong thành Y Lê đều sợ ngây người, dồn dập ngước mắt nhìn về phía bầu trời, bầu trời trong xanh đã lâu không thấy khiến bọn họ hoan hô nhảy cẫng lên.

- Ô ô ô, nếu như về sau bầu trời đều như vậy thì tốt.

- Đây là chuyện gì xảy ra, trời sao lại xanh rồi hả?

Những người quanh năm ở tại thành Y Lê, không nhớ rõ đã bao lâu được thấy sắc trời tốt như vậy, người dễ xúc động trực tiếp khóc ra thành tiếng.

Mục Lương từ không trung xuống dưới, vua cá chuồn rời đi, bay trở về đảo Người Cá ở thành Huyền Vũ.

- Thật lợi hại.

Nguyệt Thấm Lan nghênh đón.

Mục Lương nói:

- Phải giải quyết được vấn đề chính, nếu không thì không bao lâu nữa lại khôi phục nguyên dạng.

Nguyệt Thấm Lan nhớ tới lời của anh đã nói, cau mày nói:

- Dựa theo cách nói của ngươi, phải xử lý ống khói lớn ở xưởng rèn thép mới được.

- Cũng không cần như vậy, chỉ cần không dùng than đá, gỗ làm nhiên liệu là được.

Mục Lương lắc lắc đầu nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận