Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1128: Xây Chỗ Tránh Nạn



Ngao ô…

Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa đi vào thành, đứng ở phía trước quảng trường.

- Thành chủ đại nhân tới!

- Mau nhường một chút, đừng chắn đường của thành chủ đại nhân.

Những dân chúng kích động hô, bọn họ đều tự giác lui về phía sau vài bước, nhường ra một khoảng không gian cho xe ngựa.

Ken két… Vệ Ấu Lan mở cửa thùng xe, cung kính:

- Đại nhân, đã tới rồi.

- Ừm.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan một trước một sau bước xuống xe.

- Chào Thành chủ đại nhân!

Những dân chúng kích động xoay người hành lễ.

- Chào các ngươi.

Mục Lương quay người lại thản nhiên mỉm cười.

- A, thành chủ đại nhân nở nụ cười với ta.

- Ta nghĩ ta yêu rồi...

- Tránh ra, để cho ta tới đánh cho cô ấy tỉnh lại.



Những dân chúng kích động vô cùng, còn gây ra một chút chuyện buồn cười.

Sau khi Mục Lương gật đầu chào hỏi họ, anh cất bước đi về hướng quảng trường.

- Thành chủ đại nhân!

Trình Mâu nâng tay cung kính hành lễ. Hắn lại quay sang người phụ nữ tao nhã gật đầu thăm hỏi:

- Thư ký đại nhân.

- Ừm, ngươi lui ra đi, chú ý đừng cho ai tới gần quảng trường.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng.

Trình Mâu cung kính lên tiếng, hắn lập tức mang theo cảnh vệ rời khỏi phạm vi quảng trường.

- Cần ta hỗ trợ không?

Nguyệt Thấm Lan tao nhã hỏi.

- Không cần, ngươi đứng xem là tốt rồi.

Mục Lương nâng tay lên, người phụ nữ tao nhã trôi nổi trên không trung, tiếp theo nhẹ nhàng bay ra bên ngoài quảng trường.

- Thư ký đại nhân đẹp quá!

- Đúng vậy, rất xứng đôi với thành chủ đại nhân.

Nguyệt Thấm Lan nghe những dân chúng khen, khuôn mặt lập tức đỏ ửng, nhưng trong lòng cô lại vô cùng sung sướng.

Rất nhanh sau đó, lực chú ý của cô đã tập trung vào quảng trường. Chỉ thấy Mục Lương nâng tay lên, mặt đất dưới chân lập tức vỡ ra như những ô vuông bàn cờ. Sau đó, trong ánh mắt khiếp sợ của dân chúng, quảng trường bị chia thành vô số những khối vuông, bắt đầu từ từ bay lên đến đỉnh đầu thành chủ.

Mục Lương ý niệm vừa động, mặt đất dưới chân tiếp tục vỡ ra, sau đó cũng phân chia thành rất nhiều những ô vuông nhỏ. Dưới thao tác của anh, mặt đất càng ngày càng bị khoét sâu xuống, sau khi đạt tới chiều sâu khoảng chừng mười mét, Mục Lương mới ngừng lại.

- Khoảng này là được rồi.

Hai mắt Mục Lương lóe sáng, nếu còn đào sâu xuống nữa, sợ rằng sẽ chạm tới lớp giáp của Tiểu Huyền Vũ.

Anh nhìn chung quanh một vòng, hố sâu này có chiều dài và rộng tầm năm trăm mét, chiều sâu mười mét.

Mục Lương tiếp tục ra tay, mặt đất tiếp tục bị khoét về phía xung quanh, đào ra một khoảng không lớn chừng một nửa diện tích của Khu dân cư, tạo thành một không gian ngầm sâu chừng năm mét.

- Sáng Lấp Lánh.

Mục Lương thì thầm một tiếng, ánh sáng chói mắt tràn ngập cả không gian ngầm. kích cỡ nơi này đủ để chứa bốn mươi ngàn người.

- Chắc là đủ rồi...

Anh nhẹ giọng nói thầm. Đã xong không gian chỗ tránh nạn, việc cần làm bây giờ là gia cố cho nó.

Mục Lương thi triển năng lực Điều Khiển Tinh Thể, ngọc lưu ly bao trùm mặt đất, rất nhanh đã lan tràn ra xung quanh, phủ kín toàn bộ không gian ngầm.

Vì an toàn… Anh lại dùng ngọc lưu ly chế tạo ra một trăm hình trụ to hai mét, để chống đỡ không gian ngầm.

Phương pháp Mục Lương xây dựng chỗ tránh nạn, giống như là kiến tạo bãi đỗ xe ngầm ở kiếp trước.

Chính là tài liệu dùng để chống đỡ mặt đất đều là ngọc lưu ly, ước chừng dày tới hai mét, rất dễ dàng nâng đỡ không gian ngầm, lại có thể ngăn cản được công kích của hư quỷ cấp tám.

- Nên làm tám cửa vào.

Mục Lương vừa sử dụng năng lực, cũng tiện tay dùng ngọc lưu ly tạo ra những con đường đi thông mặt đất. Chúng phân biệt nằm ở tám phương hướng đông, nam, tây, bắc của chỗ tránh nạn, hướng tới các phương vị của nội thành. Con đường được đặt nghiêng ba mươi lăm độ, xây dựng theo kết cấu hình bậc thang bằng ngọc lưu ly.

Con đường rộng chừng năm mét, đủ để cho nhiều người đồng thời ra vào.

- Đã xây dựng xong phần thô, kế tiếp phải giải quyết vấn đề thông gió và cửa vào thông đạo.

Mục Lương cụp mắt xuống.

Đối với vấn đề thông gió, trong lòng Mục Lương đã có biện pháp giải quyết.

Chỉ cần đào mấy con đường bí mật đi lên mặt đất, lại đặt vào đó cánh quạt kết nối với máy hơi nước. Khi khởi động máy hơi nước sẽ làm cánh quạt chuyển động, từ đó lưu chuyển không khí vào chỗ tránh nạn.

Đồng thời, chỉ cần đảo ngược chiều cánh quạt, có thể hút không khí cũ ra khỏi chỗ tránh nạn.

Mục Lương còn một phương pháp khác, chính là để cho rễ Trà Thụ Tinh Thần kéo dài tới chỗ tránh nạn, rễ của nó cũng có tác dụng tinh lọc không khí, mang đến dưỡng khí.

- Hai phương pháp đều có thể thử một chút.

Mục Lương quyết định.

- Kế tiếp phải giải quyết vấn đề cửa lớn của chỗ tránh nạn.

Anh trầm tư. Chẳng lẽ lại dùng ngọc lưu ly tạo thành cửa?

- Ngọc lưu ly quá nặng, không dễ mở đóng thường xuyên. Có khi phải dùng máy móc …

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.

Anh nhớ tới cửa thành thật lớn của căn cứ trung chuyển, nó chuyển động nhờ tổ hợp ròng rọc. Suy nghĩ không bằng tự mình thao tác, Mục Lương lập tức làm theo suy nghĩ của mình.

Anh dùng ngọc lưu ly tạo ra một cánh cửa bằng ngọc lưu ly thật lớn, có độ dày hai mét.

Động tác trên tay Mục Lương không ngừng lại, anh tiếp tục dùng ngọc lưu ly chế tạo bánh răng, ổ trục, ròng rọc. Anh ở lại trên mặt đất khoảng hai giờ đồng hồ, mới hoàn thành xong cửa lớn của chỗ tránh nạn. Trên bức tường ngọc lưu ly thật dày, bánh răng và ròng rọc đều được khảm nhập vào bên trong.

Chỉ có một đoạn tơ nhện dày cỡ hai ngón tay lộ ra bên ngoài, nối với một bộ phận tay cầm.

Mục Lương đưa tay ra cầm tay quay, kéo tơ nhện chuyển động theo, tơ nhện chạy trên ròng rọc, chỉ dùng một chút lực đã kéo được cửa chỗ tránh nạn ra.

- Ầm vang!

Cửa lớn của chỗ tránh nạn chậm rãi mở ra, Ly Nguyệt đang đứng phía sau.

- Sao ngươi lại tới đây?

Mục Lương ôn hòa hỏi

- Tò mò nên ta đến xem.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Tới vừa lúc, ngươi thử xem mình có thể mở được cửa lớn hay không.

Mục Lương buông lỏng tay, để cho cửa lớn của chỗ tránh nạn chậm rãi đóng cửa.

- Được.

Ly Nguyệt đi lên phía trước, cô đưa tay nắm lấy tay quay, sau đó lay động nó theo chiều kim đồng hồ.

Ken két… Một tiếng ma sát khiến người ta ê răng vang lên, cửa lớn của chỗ tránh nạn lần thứ hai mở ra. Cô gái tóc bạch kim đỏ hết mặt, đây là biểu hiện khi dùng sức quá độ.

- Xem ra dân chúng bình thường không thể kéo được cửa lớn.

Anh thở dài.

- Mục Lương, cửa này quá dày và nặng.

Ly Nguyệt cười khổ nói.

- Tuy rất nặng, nhưng có thể ngăn cản được công kích của hư quỷ cấp tám.

Mục Lương tự tin nói.

- Chắc là được.

Ly Nguyệt có chút đăm chiêu nói.

Phải biết rằng, hiện tại ngọc lưu ly Mục Lương do ngưng tụ ra, còn cứng hơn mười lần so với kim cương. Cửa lớn lại dày tới hai mét, hư quỷ cấp tám làm sao đánh vỡ được?

- Đột nhiên ta có một thắc mắc.

Mục Lương đột nhiên nói.

- Cái gì?

Ly Nguyệt chớp chớp con ngươi bạch kim, tò mò nhìn Mục Lương.

Mục Lương nở nụ cười hỏi:

- Ngươi nói xem, Ngôn Băng có thể xuyên qua được cái cửa này không?

Năng lực thức tỉnh của cô gái tóc tím là xuyên tường, nhưng cô ấy không chỉ xuyên được qua tường bất cứ chất liệu gì của cửa như đá, gỗ vân vân… Cô ấy đều có thể xuyên thấu.

Có điều mật độ càng cao, vật liệu càng dày cô ấy càng khó xuyên qua.

Bạn cần đăng nhập để bình luận