Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2627: Chị Em Gặp Mặt

- Đây là đã tới chưa?



Ni Khả Lâm thăm dò nhìn ra ngoài cửa sổ, một cơn gió lạnh thổi tới khiến cô lập tức rùng mình.

Bên trong xe có người đã từng tới Vệ Thành Số Mười Hai, nhanh chóng nhận ra nói:

- Chúng ta đến Vệ Thành Số Mười Hai rồi, bên ngoài đều là băng tuyết.



- Lạnh quá đi, tại sao bọn hắn không nhắc nhở chúng ta mặc thêm mấy bộ quần áo chứ?



Có người thấp giọng oán trách.

- ...



Ni Khả Lâm há miệng, nhìn một mảnh tuyết trắng ngần ngoài cửa sổ, tâm trạng đột nhiên bình tĩnh trở lại, tầm nhìn toàn là màu trắng, thật sự rất đẹp.

- Cọt kẹt ~~~

Tuần Cảnh mở cửa khoang xe, nói với nhóm người bên trong:

- Tất cả xuống xe đi, một lúc nữa phải đổi xe, trước khi đi phải mặc thêm áo khoác dày chống lạnh.



- A, thì ra là có chuẩn bị áo khoác dày cho chúng ta à….?



Người oán trách trước đó xấu hổ nói.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ni Khả Lâm và những người khác xuống xe, băng qua gió tuyết nhanh chóng tiến vào Tuần Cảnh Vệ Vệ Thành, sau đó đến phòng thay quần áo dưới sự chỉ dẫn của Tuần Cảnh, nơi đó có sẵn mấy bộ áo khoác dày.

Tuần Cảnh nhắc nhở:

- Mỗi người một bộ, mặc xong thì tập hợp ở đây.



Đám người đáp một tiếng, đi vào trong bắt đầu chọn quần áo, tất cả đều là áo khoác dài màu xanh lục, hơn nữa còn có mũ chắn gió.

Ni Khả Lâm chọn một kiện áo khoác vừa người rồi mặc vào, chiều dài vừa vặn che lại chân nhỏ, như vậy đi ở bên ngoài sẽ không cảm thấy lạnh.

- Thật là ấm áp.



Cô chớp mắt, vừa mặc áo khoác lên người thì nàng lập tức cảm nhận được sự ấm áp.

Cô cẩn thận vuốt ve lớp áo bên trong, có chút lạo xạo, không biết làm bằng tài liệu gì.

Khoảng mười phút sau, mọi người đều mặc áo khoác dày, được Tuần Cảnh mang theo rời đi Tuần Cảnh Vệ.

Trước cửa Tuần Cảnh Vệ đã có một chiếc xe thú khác đợi sẵn.

Điểm khác biệt so với xe thú bình thường chính là chiếc xe thú này thay đổi bánh xe thành ván trượt tuyết, điều này cho phép xe thú có thể di chuyển nhanh chóng ở trên tuyết và mặt băng.

Hơn nữa kéo xe cũng không phải Lợn Tám Răng Nanh mà là Tuyết Thú lông trắng, ngoại hình rất giống Ly Ngưu, toàn thân nó trắng như tuyết, hình thể dài bốn mét.

- Lên xe thôi.



Tuần Cảnh thúc giục.

Bọn hắn không có nhiều thời gian, trước khi trời tối phải lên đường trở về Chủ Thành.

Đám người không dám nhiều lời, vội vã đi vào trong xe thú, bên trong ấm áp vô cùng.

Ni Khả Lâm vẫn tìm chỗ ngồi gần cửa sổ, nàng vừa muốn mở cửa sổ xem phong cảnh bên ngoài một chút thì lại phát hiện cửa sổ bị khóa trái, căn bản là không có cách nào mở ra được.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa khoang xe bị đóng lại, Tuyết Thú thu được chỉ thị bắt đầu đi tới, lôi kéo thùng xe chạy ra ngoài Vệ Thành Số Mười Hai.

Khi chuẩn bị xe thú thì Tuần Cảnh đã cố ý kiểm tra xem cửa sổ đã được đóng kín hay chưa, tránh trường hợp có người nhìn qua khe hở nhớ kỹ đường đi đến Ngục Giam số một.

- Vù vù vù ~~~

Hôm nay gió không lớn, nhưng bầu trời vẫn có tuyết bay.

Nửa giờ sau, Tuyết Thú đã kéo xe rời khỏi Vệ Thành Số Mười Hai, chạy băng băng về phía Ngục Giam số một, nơi nó đi qua lưu lại hai vệt dài song song, nhưng chẳng mấy chốc lại bị tuyết che lấp.

Xe thú di chuyển rất bình ổn ở trên mặt tuyết, sau hai giờ đã tới gần Ngục Giam số một.

- Tê tê tê ~~~

Băng Minh Xà đột nhiên xuất hiện, lười biếng nâng mắt nhìn xuống xe thú đi tới, Tuần Cảnh ngồi phía trước lấy ra một khối lệnh bài rồi giơ lên, lúc này nó mới xoay người rời đi, biến mất giữa đầy trời bông tuyết.

- Ta còn tưởng rằng ngươi quên mang theo lệnh bài chứ.



Một vị Tuần Cảnh khác nói đùa.

Tuần Cảnh kia thu hồi lệnh bài, thấp giọng nói:

- Ta có quên cái gì thì cũng không dám quên mang lệnh bài, nếu không thì chết như thế nào cũng không biết.



Không có lệnh bài thì không thể tới gần Ngục Giam số một, nếu không sẽ bị Băng Minh Xà một đuôi đập chết hoặc bị đông lạnh thành tượng đá mà chết.

- Đúng vậy.



Một vị Tuần Cảnh khác gật gù nhận đồng.

Không bao lâu thì xe thú đã đến gần Ngục Giam số một, sau đó dừng ở trước cửa chính Ngục Giam.

Trong xe, Ni Khả Lâm cảm nhận được xe thú dừng lại, vội vã ngồi thẳng người, đây là đến nơi rồi sao?

- Cọt kẹt ~~~

Một lát sau, cửa thùng xe mở ra.

Tuần Cảnh nói:

- Đến nơi rồi, tất cả mọi người xuống xe đi.

Ni Khả Lâm nắm thật chặt áo khoác trên người, nơm nớp đi theo những người khác xuống xe, còn chưa kịp thưởng thức cảnh tuyết phía ngoài thì đã phải chạy ngay vào trong đại sảnh tiếp đãi của Ngục Giam số một, thật sự là quá lạnh.

Lúc ở trong xe thú còn không cảm thấy gì, vừa bước ra ngoài mới phát hiện nhiệt độ nơi này còn thấp hơn nhiều so với trong Vệ Thành Số Mười Hai.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đám người thăm tù đi vào đại sảnh tiếp đãi Ngục Giam, một vị giám ngục tiến lên hướng dẫn bọn họ xếp hàng đăng ký thông tin.

Sau khi ghi danh xong thì bọn hắn sẽ được sắp xếp vào phòng khách chờ đợi, giám ngục thì đi an bài chuyện thăm tù.

Bên kia, Mặc Liên vẫn còn ở trong xưởng may quần áo, vừa làm việc vừa thấp giọng trò chuyện với bạn tù.

Tử Băng thấp giọng nói:

- Mặc Liên, hôm nay ngươi dự định may vá mấy bộ quần áo?

- Không biết, hoàn thành nhiệm vụ rồi nói sau, chắc ta chỉ có thể may thêm vài món thôi.



Mặc Liên thuận miệng đáp.

Tử Băng tận tình khuyên nhủ:

- Như vậy không được, ngươi nên cố gắng may vá nhiều hơn một chút, như vậy mới có thể sớm ngày đi ra ngoài.



Khóe miệng của Mặc Liên, cô sắp quên mất đây là lần thứ bao nhiêu bị khuyên bảo như vậy, nhưng cô cũng không để ở trong lòng.

Tử Băng còn muốn nói gì đó thì lúc này có một giám ngục đi tới, vội vã im lặng cúi đầu làm việc.

Giám ngục chợt hô to:

- Mặc Liên, Tịch Na, Kiệt Cơ, có người thăm tù muốn gặp các ngươi, tất cả đi theo ta.



Mặc Liên sửng sốt một chút, có người tới thăm nàng?

Cô ngắm nhìn xung quanh một vòng, muốn nhìn xem coi có người trùng tên với mình hay không.

- Mặc Liên, hắn gọi ngươi đấy.



Trong mắt của Tử Băng lộ ra tia vui mừng.

Mặc Liên do dự một chút, thật sự không phải là vì trùng tên sao?

- Mặc Liên có ở đây không?



Giám ngục kiểm kê nhân số, phát hiện thiếu Mặc Liên, vì vậy lại hô một tiếng.

- Tới ngay!



Lúc này, Mặc Liên mới đứng dậy, ôm lòng tò mò đuổi theo giám ngục rời đi khu vực làm việc.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đoàn người băng qua hai hành lang dài, trở lại Ngục Giam một lần nữa, sau đó được dẫn tới một lối đi khác để đến phòng nghỉ thăm tù.

Trong phòng nghỉ, Ni Khả Lâm ngồi trên ghế, trước mặt là một bức tường lưu ly dày.

- Thế nào còn chưa tới nữa?



Cô có chút nơm nớp lo sợ, nhìn phòng nghỉ bên kia tường lưu ly, vẫn chưa có người nào tiến đến.

Một lát sau, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, Mặc Liên bước vào trong dưới sự hướng dẫn của cảnh ngục, ánh mắt chạm phải Ni Khả Lâm, hai người bốn mắt nhìn nhau.

- Ngồi đi, các ngươi có mười phút để trò chuyện với nhau.

Giám ngục thông báo, sau đó vươn tay chạm vào Trùng Cộng Hưởng trước mặt để đánh thức nó dậy, hai gian phòng nghỉ sẽ dựa vào Trùng Cộng Hưởng để giao lưu.

Giám ngục đứng ở một bên giám thị toàn bộ hành trình, để phòng ngừa xảy ra chuyện bất ngờ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận