Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2726: Quả Nhiên Nữ Nhân Càng Xinh Đẹp Thì Càng Đáng Sợ

- Phanh ~~~

Đức Lạt Cơ giơ tay lên ngăn trở quả đấm của đối phương, cau mày lạnh nhạt nhìn Mã Cách Phu chằm chằm.

Khóe mắt của Mã Cách Phu run lên, đành phải thu tay về.

Đức Lạt Cơ cảnh giác dò xét một vòng trong phòng, ngay cả phòng bếp và nhà vệ sinh cũng không buông tha, sau khi xác định không có ai khác thì mới khom lưng định vác Tư Mộ đi ra ngoài.

- Dây thừng.

Hắn hạ giọng ra lệnh.

Mã Cách Phu cau mày hỏi:

- Không cần đánh ngất xỉu sao?

Tư Mộ đang nằm úp sấp giả bộ ngủ run rẩy lông mi, trong lòng điên cuồng hò hét, tim đập cũng bắt đầu tăng nhanh.

- Cùm cụp ~~~

Một tiếng động thanh thúy vang lên, cửa phòng bị khóa lại lần nữa.

Đức Lạt Cơ và Mã Cách Phu chợt khựng lại, hoảng sợ nhìn về phía cửa phòng.

Ngay sau đó, Tư Mộ bỗng nhiên bị túm sang một bên, đồng thời có mấy thanh quân nỏ chĩa vào huyệt thái dương của Đức Lạt Cơ và Mã Cách Phu.

Tên nỏ sắc bén lập tức cắt qua da của hai người, máu đỏ chảy xuống dọc theo gò má.

- Đừng nhúc nhích, bằng không tay của ta sẽ run lên.

Ngôn Băng nói với giọng điệu lạnh lẽo như băng sương.

- Ui da ~~~

Tư Mộ vội vàng bò dậy, hắn vừa bị hộ vệ Trung Ương lôi kéo té ngã xuống đất, nhưng cũng nhờ vậy mà hắn mới thoát khỏi tay đám người Bất Hủ Chúng.

Hắn xoa mông đau, trợn mắt quan sát Đức Lạt Cơ và Mã Cách Phu.

Lúc này, hai người bị bốn thanh quân nỏ chỉ vào đầu, tên nỏ sắc bén còn loé lên hàn quang khiến cả hai không dám nhúc nhích.

Trong lòng Đức Lạt Cơ trầm xuống, ánh mắt của hắn âm trầm rơi trên người Ngôn Băng.

Hộ vệ Trung Ương và cô gái tóc tím đều hiện thân, lúc này tất cả đang cảnh giác vây quanh hai người Mã Cách Phu, rất có dáng vẻ một lời không hợp lập tức bóp cò.

Ngôn Băng lạnh nhạt mở miệng:

- Đức Lạt Cơ, Mã Cách Phu, ta không nhận lầm người đúng chứ?

Mã Cách Phu vội vàng nói:

- Các ngươi nhận lầm người rồi!

- ...

Ngôn Băng co giật khóe miệng, lấy ra hình ảnh của cả hai, thiếu điều vỗ vào mặt bọn hắn.

- Là ta mù hay ngươi không có mắt?

Cô lạnh nhạt hỏi.

- ... Ngươi?

Mã Cách Phu bật thốt ra một câu.

- Phốc ~~~

Tư Mộ phì cười một tiếng, một giây sau lập tức giơ tay che miệng lại, sợ bị cô gái tóc tím nghe được.

Khóe mắt của Ngôn Băng giật một cái, tức giận đấm mạnh vào bụng của Mã Cách Phu.

- Oa ~~~

Mã Cách Phu đau đớn hô một tiếng, mặt mũi trắng bệch, suýt nữa hộc máu.

Ngôn Băng hờ hững nói:

- Còn dám mạnh miệng? Các ngươi thật là khiến ta chờ dài cổ, ta còn tưởng rằng phải canh thêm thủ vài ngày, không ngờ hôm nay lại là ngày tốt lành.

Đức Lạt Cơ hỏi với giọng điệu âm lãnh:

- Làm sao ngươi biết chúng ta sẽ đến đây?

Ngôn Băng liếc nhìn hắn, không trả lời vấn đề, đối phương là tù nhân, không cần thiết với nhiều lời.

- Trói lại.

Cô lạnh nhạt ra lệnh.

- Vâng.

A Thanh lên tiếng, cầm lấy gông cùm chuẩn bị ra tay.

Ánh mắt của Đức Lạt Cơ lạnh xuống, chuẩn bị tìm chuẩn cơ hội phản kháng.

- Ràng buộc.

Dường như biết hắn sẽ làm vậy, Ngôn Băng đã ăn Phú Năng Trân Châu trước đó, hiện tại nhanh chóng thi triển năng lực Tơ Nhện Ám Ảnh khiến hai người không thể động đậy.

- Tại sao ta không cử động được?

Sắc mặt của Mã Cách Phu càng thêm khó coi.

- Cùm cụp ~~~

Gông cùm bằng Thép Tím khóa chặt tay chân của cả hai, ma pháp trận bên trong gông cùm phát huy tác dụng làm cho hai người toàn thân vô lực, tạm thời trở thành người thường.

Mã Cách Phu đứng không vững, thân hình hơi lảo đảo, sợ hãi nói:

- Tại sao lại như vậy.

- Thiết Lôi Nhĩ đang ở đâu?

Ngôn Băng lạnh nhạt hỏi.

Mã Cách Phu và Đức Lạt Cơ ngậm miệng, không hé răng nói một lời.

- Không nói đúng không?

Ngôn Băng hơi nhướng mày, lạnh lùng cười một tiếng, lấy ra một viên ma dược mới, giơ nắm đấm nện vào bụng Đức Lạt Cơ, sau đó nhanh tay lẹ mắt nhét viên thuốc vào miệng hắn ta.

- Ực ực ~~~

Đức Lạt Cơ còn chưa kịp kêu đau thì ma dược đã tan trong miệng, dọc theo yết hầu tiến vào trong cơ thể.

- Ngươi cho ta ăn cái gì thế?

Hắn nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Ngôn Băng không để ý tới hắn, mà quay sang liếc nhìn Tư Mộ, nhàn nhạt hỏi:

- Ngươi không sao chứ?

- Ta không sao.

Tư Mộ vội vàng lắc đầu, tuy cú té vừa rồi khiến hắn mông hắn nở hoa nhưng hắn rất nhanh đã bình thường trở lại.

- Vậy là tốt rồi, tiếp tục viết truyện đi.

Ngôn Băng hơi nâng cằm lên.

- ... Tình huống hiện tại thích hợp viết tiểu thuyết không?

Tư Mộ do dự hỏi.

Ngôn Băng hỏi ngược lại:

- Vì sao không thích hợp?

- ...

Tư Mộ rụt cổ một cái, nghe lời ngồi trên ghế, cầm bút lên vùi đầu tiếp tục múa bút thành văn.

- Đáng chết.

Đức Lạt Cơ nổi giận gầm lên một tiếng.

- Câm miệng.

Ngôn Băng lại cho hắn một quyền vào bụng.

Khóe mắt của Mã Cách Phu nhảy lên, thức thời không nói lời nào.

- Dược hiệu chắc đã phát huy rồi.

Ngôn Băng bình tĩnh thu tay về, lạnh lùng nhìn chằm chằm Đức Lạt Cơ, hỏi:

- Thiết Lôi Nhĩ đang ở đâu?

- Ta...

Đức Lạt Cơ vừa định nói không biết, ai ngờ nghĩ một đằng nói một nẻo.

Trên mặt của hắn lộ vẻ ngạc nhiên, miệng lại không thể khống chế, thốt lên:

- Hắn ở đường Đinh số hai, toà nhà số mười chín, phòng ba lẻ năm.

Ngôn Băng hài lòng gật đầu, quay đầu nói:

- A Thanh, dẫn người đến đó một chuyến.

- Vâng.

A Thanh lên tiếng, lập tức mang đi hai gã hộ vệ Trung Ương.

Đức Lạt Cơ kinh ngạc thốt lên:

- Chuyện gì xảy ra với ta?

Ngôn Băng hờ hững hỏi:

- Ở vương quốc Huyền Vũ còn có bao nhiêu người của Bất Hủ Chúng?

- Không biết... Chỉ có ba người chúng ta, còn ai khác hay không thì ta không biết.

Đức Lạt Cơ lại bị ép buộc nói thật.

Ngôn Băng tiếp tục hỏi:

- Ai bảo các ngươi tới đây bắt người?

- Phụng Giả.

Đức Lạt Cơ tiếp tục khai báo.

Ngôn Băng truy hỏi:

- Hắn ở đâu? Tên gọi là gì?

Sắc mặt của Đức Lạt Cơ dữ tợn, miệng thành thật trả lời:

- Phụng Giả tên là Ngọc Cách, ở cứ điểm trong thành Thiên Hải, cụ thể ở đâu thì ta không biết.

- Phụng Giả Ngọc Cách có thực lực như thế nào?

Ngôn Băng hỏi với vẻ mặt không thay đổi.

- Không biết...

Đức Lạt Cơ gian nân hồi đáp mỗi chữ.

Ngôn Băng còn muốn hỏi cái gì nữa, đáng tiếc ma dược nói thật đã mất đi hiệu lực.

Cô thở dài nói:

- Đáng tiếc, vậy chỉ có thể giao cho người chuyên nghiệp đi thẩm vấn.

Sắc mặt của Đức Lạt Cơ trắng bệch, ma dược nói thật sẽ gây thương tổn rất lớn đối với cơ thể, trong vòng một ngày không thể ăn quá hai viên, nếu không sẽ chết bất đắc kỳ tử tại chỗ.

Ánh mắt của Ngôn Băng lóe lên, nhìn về phía Mã Cách Phu, ngoại trừ Đức Lạt Cơ thì vẫn còn hai người nữa, không sợ hỏi không ra tin tức hữu dụng.

- Đội trưởng.

Một tên hộ vệ Trung Ương lên tiếng.

Ngôn Băng lạnh nhạt nói:

- Để phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, các ngươi trói bọn hắn chặt một chút rồi áp giải trở về Ngục Giam khu vực Trung Ương.

- Vâng.

Hai gã hộ vệ Trung Ương đồng thanh đáp lại, lấy ra dây thừng tơ nhện trói kín mít Mã Cách Phu và Đức Lạt Cơ từ đầu đến chân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận