Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1967: Tin Tức Của Lão Tổ



Hi Bối Kỳ tự an ủi bản thân:

- Cũng đúng, phải tìm được lão tổ trước, có lẽ ngài ấy biết cách rời khỏi đây.

Ly Nguyệt lộ ra thần sắc nghiêm túc, nếu như Dạ Nguyệt lão tổ biết được cách rời khỏi đây thì làm sao đến giờ vẫn còn ở đây chứ?

- Các ngươi muốn tìm ai thế?

Hi Sắt tò mò hỏi.

Hi Phù Ni cũng lên tiếng:

- Ngươi có thể nói với chúng ta, có lẽ chúng ta quen biết người mà các ngươi cần tìm.

Hai chị em sống ở Thánh Thành từ nhỏ, đến giờ đã quen biết hơn chín phần người trên đảo.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- A, ta không biết tên của lão, nhưng có thể cho các ngươi xem dáng vẻ của lão nha.

- Xem thế nào? Ngươi vẽ ra sao?

Hi Sắt tò mò nói.

Hi Bối Kỳ không trả lời câu hỏi của hai chị em mà là nhìn về phía anh:

- Mục Lương, cho ta một viên Phú Năng Trân Châu đi.

- Đây.

Mục Lương lật tay một cái, dùng năng lực ngưng tụ ra một viên trân châu rồi đưa cho cô gái Ma Cà Rồng.

Hi Bối Kỳ nhận lấy và nuốt vào, một dòng nước ấm từ phần bụng lan tỏa khắp người, cuối cùng hội tụ ở trong đầu, nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại dáng vẻ của lão tổ.

- Ông ~~~

Không bao lâu, trên đầu cô gái Ma Cà Rồng hiện ra một mảnh ảo ảnh có dáng dấp của Dạ Nguyệt lão tổ.

- A, người này nhìn quen quá!

Hi Sắt kinh dị thốt lên.

Hi Phù Ni kinh ngạc nói:

- Thêm chút râu mép, tóc lại trắng hơn một chút thì giống ông của Tê Hoa như đúc.

- Đúng vậy, người này rất giống ông của cô ấy, chắc là lão rồi.

Hi Sắt kinh ngạc nói.

- Ta nhớ hình như lão tổ tên là… Hi Đức Vưu Kỳ?

Hi Bối Kỳ cố gắng nhớ lại.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Tên không quan trọng, bây giờ chúng ta đã xác định được Dạ Nguyệt lão tổ đang ở trên đảo, nên đi tìm hắn trước.

- Đúng vậy, đi thôi!

Hi Bối Kỳ kích động gật đầu.

Hi Sắt nghi ngờ hỏi:

- Chẳng lẽ các ngươi là người nhà của ông Vưu Kỳ sao?

Hi Bối Kỳ ngây thơ đáp:

- Đúng rồi.

- Vậy thì ta sẽ dẫn các ngươi đến gặp ông của Tê Hoa.

Hi Sắt cười nói.

Dưới cái nhìn của cô, Mục Lương đã cứu chị gái cho nên không phải là người xấu, vì vậy cô mới đồng ý dẫn đường cho bọn họ.

Hi Phù Ni cũng gật đầu nói:

- Ông của Tê Hoa ở Thánh Thành.

- Đi thôi, các ngươi dẫn đường đi.

Mục Lương bình thản nói.

- Đi bên này.

Hi Sắt giơ tay lên ra hiệu.

Mục Lương và những người khác liếc nhau, cất bước đuổi theo Hi Sắt.

Trong rừng cây rậm rạp.

Hi Sắt và Hi Phù Ni đi trước dẫn đường, Mục Lương và ba người Hi Bối Kỳ theo ở phía sau.

Hi Sắt tò mò hỏi:

- Mục Lương, các ngươi từ đâu tới?

Sau khi quen biết trong vòng nửa giờ ngắn ngủi, cô đã thân thiết gọi tên của Mục Lương, đồng thời thì anh và những người khác cũng biết tên và tình huống của hai chị em.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Chúng ta đến từ thành Huyền Vũ.

Hi Sắt quay đầu suy nghĩ một chút, lại hỏi:

- Thành Huyền Vũ là ở đại lục nào vậy?

Cô và chị gái thường xuyên nghe các lão nhân bên trong Thánh Thành tán gẫu chuyện bên ngoài, có hiểu biết nhất định đối với hai mảnh đại lục.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Bây giờ, thành Huyền Vũ ở kênh Sương Mù, không ở bất luận phiến đại lục nào cả.

- A, không phải kênh Sương Mù chỉ tiến vào mà không ra được sao?

Hi Phù Ni kinh ngạc hỏi.

Mục Lương bình tĩnh đáp:

- Đó là vì người tiến vào đều mất phương hướng, nếu biết phương hướng thì chỉ cần xua tan sương mù dày đặc là được, sẽ không sợ lạc đường.

- Là như thế này sao...!

Hi Sắt chớp chớp đôi mắt đẹp.

Hi Phù Ni ngước mắt nhìn bầu trời, trong mắt lộ vẻ khao khát nói:

- Ta muốn đi xem thế giới bên ngoài.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- Cái này đơn giản nha, khi nào tìm được lão tổ thì các ngươi có thể cùng đi với chúng ta đến thành Huyền Vũ.

- A, như vậy có được không?

Đôi mắt đẹp của Hi Phù Ni sáng ngời.

- Đương nhiên là được rồi!

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt đẹp, quay đầu nhìn anh.

- Mục Lương, bọn họ đi cùng được không?

Mục Lương mỉm cười, nhàn nhạt nói:

- Ừm, thành Huyền Vũ hoan nghênh tất cả người có thiện ý.

Hi Phù Ni lộ ra vẻ mặt vui mừng, có điều vừa nghĩ tới tình huống đặc biệt trên hòn đảo thì lại thất lạc thở dài:

- Nhưng trước đó chúng ta phải rời đi nơi này mới được...

Hi Bối Kỳ giơ tay lên vỗ ngực, nghiêm mặt nói:

- Không thành vấn đề, có Mục Lương ở đây, nhất định chúng ta có thể rời đi.

Mục Lương cười một tiếng, giơ tay xoa đầu cô gái Ma Cà Rồng:

- Xem ra ta rất được ngươi tín nhiệm.

- Đó là đương nhiên rồi.

Hi Bối Kỳ kiêu ngạo hất cằm lên.

Anh bình thản nói:

- Sẽ có biện pháp rời đi, thật sự không được thì ta sẽ bảo Tiểu Huyền Vũ qua đây một chuyến, mang mọi người ra ngoài.

Hi Bối Kỳ gật đầu lia lịa:

- Đúng vậy, dựa vào năng lực của Tiểu Huyền Vũ thì rời khỏi đây là dễ như trở bàn tay!

Hi Sắt và chị gái dấu hỏi đầy đầu, bọn họ đang nói cái gì vậy?

Hi Bối Kỳ nghĩ tới điều gì đó, nhìn về phía hai chị em hỏi:

- Đúng rồi, bên trong Thánh Thành có gì vui không?

Hi Phù Ni chớp mắt:

- Chơi vui à... Xây nhà có tính không?

-...

Hi Bối Kỳ há miệng, chuyển đề tài một cách tự nhiên:

- Bên trong Thánh Thành có loại người nào vậy?

Hi Sắt bẻ ngón tay đếm:

- Loại người gì cũng có nha, người thường, người thú, nửa người thú, Giác Tỉnh Giả, Ma Pháp Sư, Kỵ Sĩ, Tinh Linh...

Ly Nguyệt khó hiểu hỏi:

- Nếu như tới đây đều ra không được, tại sao còn có nhiều người tiến đến hòn đảo này như vậy?

- Trước khi đến đây thì bọn họ đều không biết tình huống ở bên này, cũng có trường hợp là bị cuốn tới.

Hi Phù Ni giải thích.

Mục Lương bình tĩnh hỏi:

- Vậy tại sao mọi người phải tới nơi này?

- Phần lớn người đều tới mới biết được tình huống nơi này.

Hi Sắt nhấc chân giẫm đổ bụi cây cản đường trước mặt, giải thích mà không quay đầu lại:

- Bọn họ sắp chết, hy vọng đi vào trong kênh Sương Mù có thể tìm được cơ duyên đột phá, như vậy có thể kéo dài sinh mệnh.

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ trừng lớn, kinh ngạc thốt lên:

- Chẳng lẽ lão tổ cũng bởi vì lý do này nên mới tới đây?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Chuyện này phải đợi đến khi nhìn thấy đối phương rồi hỏi thẳng mới được.

Lạp Nhã tò mò hỏi:

- Trên đảo có cơ duyên gì?

Hi Phù Ni giải thích:

- Nơi này có rất nhiều dược thảo bên ngoài không có nha, chúng có thể chế tạo thành thuốc gia tăng thực lực hay tuổi thọ, đối với những người tuổi thọ không nhiều kia mà nói quả là rất mê người.

- Dược thảo có thể gia tăng tuổi thọ!

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ trừng lớn.

Hi Phù Ni gật đầu:

- Đúng vậy, trên đảo có vài loại dược thảo như vậy, phối hợp dược thảo đặc biệt với nhau, cao nhất có thể gia tăng thêm một năm tuổi thọ.

Hi Bối Kỳ chớp mắt, lẩm bẩm:

- Gia tăng một năm tuổi thọ, như vậy là cũng không nhiều lắm.

Ly Nguyệt nhận đồng gật đầu, trái của Trà Thụ Sinh Mệnh cũng có thể gia tăng tuổi thọ, so sánh hai bên, dược thảo thua kém rất nhiều.

Bạn cần đăng nhập để bình luận