Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2405: Tra Hỏi Thiệu Tông (2).

Lạp Nhã quay đầu lại, nhìn xuống nam nhân, hỏi:

- Ngươi biết nói dối chúng ta sẽ có kết quả gì không?

- Những gì ta nói đều là sự thật.

Thiệu Tông vội vàng hô.

Lạp Nhã không nhiều lời với hắn ta, cô lấy ra một bình lưu ly, bên trong chứa mấy viên thuốc màu xám tro.

Cô đổ ra một viên rồi đưa cho hộ vệ Trung Ương, ra hiệu đối phương bóp miệng nam nhân ép hắn nuốt vào.

- Khụ khụ ~~~

Thiệu Tông bị sặc, không nhịn được ho sù sụ.

- Các ngươi vừa cho ta ăn cái gì thế?

Hắn ta sợ hãi nhìn về phía Lạp Nhã.

Lạp Nhã bình tĩnh nói:

- Đây là bí dược có thể khiến ngươi nói thật, nếu như ngươi nói láo thì ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.

Đây là ma dược do Vưu Phi Nhi nghiên cứu, nguyên liệu chế tạo rất quý và hiếm hoi, cho nên số lượng không nhiều lắm, cô cũng chỉ được phát vài viên mang đi làm nhiệm vụ.

Thiệu Tông nghe vậy đồng tử lập tức co rụt, trong lòng có chút hồ nghi, trên đời thật sự có loại ma dược như vậy sao?

Lạp Nhã lạnh giọng hỏi:

- Ta hỏi lại ngươi một lần nữa, nhóm Thép Tím kia đang ở đâu?

- Ta nói rồi, nó thật sự đã bị giao dịch ra ngoài.

Thiệu Tông run giọng trả lời.

Lạp Nhã thấy hắn ta không có phản ứng, vì vậy tiếp tục hỏi:

- Giao dịch cho ai?

- Một tên quý tộc.

Thiệu Tông cắn răng đáp.

- Ai?

Lạp Nhã cau mày.

Thiệu Tông ngậm chặt miệng, trong lòng suy nghĩ rất nhiều chuyện, nếu như nói thân phận của tên quý tộc kia thì mình có bị giết người diệt khẩu hay không?

- Nước đã sôi rồi.

Đúng lúc này, giọng nói của La Na vang lên.

Thiệu Tông nghiêng đầu nhìn lại, thấy nữ nhân sắp theo một ấm nước đang bốc khói nghi ngút, vừa nhìn đã biết là cực nóng.

Tạp Giai hơi nâng cằm lên, ra lệnh:

- Rót vào miệng hắn đi.

- Đừng, đừng, ta nói, ta lập tức nói!

Thiệu Tông thét chói tai, thân thể giãy giụa kịch liệt.

Tạp Giai lạnh lùng nói:

- Còn dông dài nữa, ta sẽ không cho ngươi cơ hội thứ hai.

Thiệu Tông lập tức thành thật công đạo:

- Là công tước Bá Lệ bảo ta làm như vậy, hắn ra giá cao để ta trộm chở một nhóm Thép Tím giao cho hắn, còn bảo đảm sau này ta không cần phải lo ăn uống.....

- Công tước Bá Lệ?

Đôi mắt đẹp của Lạp Nhã híp lại.

Thiệu Tông vội vàng giải thích:

- Công tước Bá Lệ ở vương quốc Phúc Nhĩ Kỳ, năm ngày trước nhóm Thép Tím kia đã bị chở về đó, không phải ở chỗ này.

- Chuyện này có liên quan tới Tô Lâm Y Tư không?

Tạp Giai đột nhiên hỏi một câu.

- Không có, bệ hạ không biết gì cả.

Thiệu Tông run giọng lắc đầu.

Ánh mắt của Tạp Giai và Lạp Nhã lấp lóe, tạm thời rửa sạch hiềm nghi của Tô Lâm Y Tư, lạnh lùng hỏi:

- Làm thế nào ngươi có thể trộm mang đi nhiều Thép Tím như vậy?

Sắc mặt của Thiệu Tông trắng bệch, nói:

- Bên người công tước Bá Lệ có một tên Ma Pháp Sư hệ Không Gian, hắn chia Thép Tím thành nhiều phần rồi lần lượt truyền tống trở về.

- Ma Pháp Sư hệ Không Gian?

Trong lòng Lạp Nhã căng thẳng, việc này phải bẩm báo kỹ càng với Mục Lương mới được, nghĩ tới điều gì đó, lại hỏi:

- Chuông Thép Tím trong nhà tay thương nhân kia là chuyện như thế nào?

Thiệu Tông chột dạ nói:

- Đó là Thép Tím ta lén lưu lại, sau đó bán cho hắn, thuận tiện xin ở lại vài hôm.

- Rất tốt.

Tạp Giai cười nhạt vài tiếng, ánh mắt càng ngày càng lạnh như băng.

Lạp Nhã hạ lệnh:

- Đánh ngất hắn rồi mang về phi thuyền.

- Vâng.

La Na lên tiếng, trong tiếng kháng nghị của Thiệu Tông, một cú đánh bằng sống bàn tay vào cổ lập tức khiến hắn bất tỉnh nhân sự.

Thiệu Tông bị nhét vào trong túi chín màu, một vị hộ vệ Trung Ương khác vác túi lên vai rồi rời đi.

…….

Bên trong cung điện, khu Trung Ương, vương quốc Huyền Vũ.

Trong chính sảnh, Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan ngồi trên thảm trải sàn, trước mặt bày một chiếc bàn vuông nhỏ ngắn chân, trên mặt bàn có rất nhiều mảnh lưu ly nhỏ bất quy tắc.

Mảnh lưu ly không trong suốt, một mặt có đồ án, dáng dấp giống với trò xếp hình mà Mục Lương từng chơi qua kiếp trước.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt nói:

- Khối này chắc đặt ở đây mới đúng, ngươi để ở đó là sai rồi.

Cô và Hi Bối Kỳ đang chơi xếp hình mà Mục Lương mới làm được, tổng cộng có ba ngàn mảnh, đối với người mới lần đầu tiếp xúc trò chơi xếp hình thì sẽ có chút khó khăn.

- Không phải đâu, ta cảm thấy nó nằm ở đây mới đúng.

Hi Bối Kỳ trừng mắt, cướp đi miếng xếp hình trong tay cô gái tóc đỏ rồi đặt bên dưới góc trái một mảng xếp hình bán thành phẩm.

Mà cái gọi là bán thành phẩm chỉ mới là mười mảnh ghép lại với nhau.

Cô đắc ý nói:

- Ngươi xem đi, rất vừa vặn, hình ảnh cũng liền mạch với nhau.

Nguyệt Phi Nhan thấy thế bĩu môi, không chịu thua nói:

- Ngươi chỉ là ăn may mà thôi.

Đã một giờ trôi qua kể từ khi hai người bắt đầu ngồi xuống chơi xếp hình, lúc này các cô đã xếp được mười một mảnh trong tổng số ba ngàn.

- Hừ, còn lâu nhé, đây chính là thực lực của ta.

Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt với cô gái tóc đỏ.

Nguyệt Phi Nhan hừ dỗi một tiếng:

- Vậy có bản lĩnh thì ngươi tìm mảnh kế tiếp đi.

- Tìm thì tìm!

Hi Bối Kỳ bĩu môi, tập trung tìm tòi mảnh ghép tiếp từ trong tổng số 2989 mảnh còn lại.

Nguyệt Phi Nhan dụi mắt, lẩm bẩm:

- A cáp ~ Nhìn lâu rồi có chút hoa mắt nha.

Hi Bối Kỳ nghe vậy cười nhạo hỏi:

- Mới có nhiêu đây mà đã không được rồi à?

Nguyệt Phi Nhan giải thích:

- Không phải nhá, ta chỉ cần thư giãn mắt một chút, như vậy mới có thể phát huy thực lực tốt hơn.

- Phải phải phải.

Hi Bối Kỳ đáp với giọng điệu qua loa lấy lệ.

Nguyệt Phi Nhan trợn trắng mắt với cô gái Ma Cà Rồng, lấy ra một chai thuốc nhỏ mắt rồi ngẩng đầu nhỏ thuốc.

Mỗi mắt hai giọt, nước thuốc màu xanh nhạt thấm vào hốc mắt nhanh chóng thư hoãn mệt nhọc, dễ chịu thần kinh mắt.

Loại thuốc nhỏ mắt này được phân phát cho công nhân làm việc ở các nhà xưởng cần thao tác tỉ mỉ và phải tập trung lâu, mỗi người được phát một chai, tránh việc dùng mắt quá nhiều dẫn tới mệt nhọc rồi tạo thành thao tác sai lầm.

- A ~~~ Thật mát mắt, quá thoải mái.

Nguyệt Phi Nhan thở dài một tiếng.

Hi Bối Kỳ gắt giọng:

- Ngươi đừng phát ra âm thanh kỳ quái như vậy chứ!

- Là do ngươi suy nghĩ sai thôi, đồ sắc nữ.

Nguyệt Phi Nhan trêu chọc.

Hi Bối Kỳ nhíu mũi, quay đầu lại không để ý tới người chế nhạo bên cạnh, tiếp tục tìm kiếm mảnh ghép tiếp theo.

Nguyệt Phi Nhan thấy cô gái Ma Cà Rồng không để ý tới mình, không có tiếp tục trêu đùa, thả lại lực chú ý vào trò xếp hình, nghiêng đầu nói:

- Trò xếp hình ba ngàn mảnh này có chơi tới ngày mai cũng không kết thúc được đâu.

Hi Bối Kỳ lộ ra vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, nói:

- Chỉ sợ là chơi ba ngày liên tục cũng không ghép xong....

- Cộp cộp cộp ~~~

Đột nhiên, tiếng bước chân từ xa truyền đến.

Nguyệt Thấm Lan uốn éo tiến tới, quở trách:

- Mục Lương cho các ngươi xếp hình là muốn cả hai tĩnh tâm lại, không phải để các ngươi chơi.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ rất ồn ào, mỗi ngày giống như dùng không hết tinh lực, vì thế Mục Lương cố ý chế tạo trò xếp hình này để tiêu hao tinh lực của cả hai, để các cô học được cách tĩnh tâm tu luyện.

Bạn cần đăng nhập để bình luận