Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2126: Thuốc Bảo Quản



Mục Lương bình thản đáp:

- Ừm, ta tới hỏi xem ngươi có thể nghiên cứu ra được thuốc bảo quản hay không, nếu có nó thì đồ uống và thức ăn sẽ được bảo tồn lâu hơn nữa.

- Bảo tồn đồ uống và thức ăn lâu hơn.....

Vưu Phi Nhi chớp chớp đôi mắt màu vàng óng.

- Chính là thứ dùng để ức chế vi sinh vật sinh sôi trong thức ăn và thức uống.....

Mục Lương kiên nhẫn giải thích tác dụng của chất bảo quản.

- Vưu Phi Nhi, hình như chúng ta có loại ma dược này đấy.....

Y Xà nói một cách không xác định.

Vưu Phi Nhi quay đầu hỏi:

- Có à?

Y Xà nhắc nhở:

- Có nha, hai tháng trước ngươi tình cờ nghiên cứu ra được, còn không cẩn thận đánh đổ vào trong một ly đồ uống lạnh, ngươi để ly trong góc bàn qua một tháng mới nhớ tới, sau đó phát hiện vẫn còn có thể uống được.

- A, ngươi nói vậy khiến ta nhớ ra rồi!

Vưu Phi Nhi chấn động tinh thần.

Cô xoay người lại đi đến một cái kệ rồi bắt đầu lục lọi chai lọ đặt bên trên.

Đôi mắt đen của Mục Lương sáng lên, hóa ra thuốc bảo quản đã được nghiên cứu ra rồi sao?

- Loảng xoảng, loảng xoảng ~~~

Cô gái cột tóc hai chùm tìm kiếm một hồi lâu mới thấy được một chiếc bình lưu ly nằm ở trong xó, bên trong chứa dịch thể không màu, thoạt nhìn như là nước sôi.

- Tìm được rồi, chính là cái này!

Vưu Phi Nhi hào hứng trở lại trước mặt Mục Lương rồi đưa bình lưu ly cho anh như hiến vật quý.

Bình thường cô quá bận rộn, một lòng nhào vào việc nghiên cứu, rất nhiều chuyện không chú ý nhớ kỹ thì sẽ quên ngay, tính tình của nàng vẫn mơ hồ giống như trước.

Mục Lương cẩn thận tiếp nhận bình lưu ly rồi hơi hé nắp bình để ngửi thử, dịch thể có mùi hương nhàn nhạt, như hương hoa bị gió cuốn đi.

Vưu Phi Nhi nói một cách không xác định:

- Không biết thứ này còn có thể dùng được hay không, có lẽ lần trước chỉ là ta bất ngờ nghiên cứu ra được.



- Vậy thí nghiệm một chút thì sẽ biết thôi.

Mục Lương mỉm cười nói.

Vưu Phi Nhi ngây thơ hỏi:

- Làm sao để thực nghiệm đây? Chẳng lẽ đổ nó vào một ly đồ uống lạnh rồi đợi thêm vài ngày à?

- Không cần chờ vài ngày, ta có thể làm cho tốc độ của đồ uống lạnh trôi qua nhanh hơn.

Mục Lương giải thích.

Trong tất cả năng lực của anh, có một năng lực làm cho thời gian trôi nhanh hơn.

Vưu Phi Nhi vui vẻ nói:

- Vậy thì bắt tay thực nghiệm thôi, ta sẽ bảo Tiểu Tử đưa một ly đồ uống lạnh tới đây.

- Ta đi làm ngay!

Tiểu Tử ở bên ngoài Sở Nghiên Cứu nhanh chóng đáp lại, cô bé tới đây để đưa trái cây cho Vưu Phi Nhi, nhưng thấy Mục Lương tới cho nên không tiến lên quấy rầy.

- Nhớ là đừng bỏ thêm trà Tinh Thần vào đồ uống lạnh.

Mục Lương dặn dò.

Trà Tinh Thần có thể lưu trữ rất lâu, mười ngày nửa tháng sẽ không hư, nếu bỏ thêm nước trà tinh thần vào đồ uống lạnh thì sẽ ảnh hưởng tới kết quả thực nghiệm.

- Vâng!

Tiểu Tử mềm mại đáp một tiếng, rồi buông dĩa trái cây xuống, xoay người muốn đi chuẩn bị đồ uống lạnh.

Mục Lương hô:

- Chờ một chút, tiện thể lại mang một chén cháo bình thường đến đây.

- Vâng!

Tiểu Tử ngoan ngoãn gật đầu.

Hơn mười phút sau, tiểu hầu gái đưa tới đồ uống lạnh và một chén cháo gạo trắng.

- Mau thử xem.

Vưu Phi Nhi vội vã thúc giục.

- Ừm.

Mục Lương rót dịch thể trong bình lưu ly vào đồ uống lạnh và cháo hoa, sau khi quấy đều thì đặt yên sang một bên.

- Phải dán kín lại.



Anh dùng lưu ly bao trùm miệng ly và miệng chén.

Tiểu Tử tò mò nhìn:

- Như vậy là được rồi sao?

- Tốc Độ Thoái Hóa Gấp Tám Lần.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, thi triển năng lực được truyền thừa từ Thú Điều Khiển Thời Gian Tám Vằn, khiến cho thời gian quanh đồ uống lạnh và cháo hoa trôi qua nhanh hơn.

- Ông ~~~

Đồ uống lạnh và cháo hoa đều không có thay đổi, chí ít xem ở mặt ngoài là như vậy.

Một lát sau, nước đá bên trong ly đồ uống lạnh dần dần hòa tan với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, nhưng thoạt nhìn vẫn uống rất ngon.

- Không có biến hóa.

Vưu Phi Nhi nói thầm một tiếng.

- Đừng nóng vội.

Mục Lương ôn hòa nói.

Y Xà thuận miệng hỏi:

- Bệ hạ, chúng ta phải đợi bao lâu?

- Nhanh nhất cũng phải chờ thêm một ngày nữa.

Mục Lương bình thản nói.

Dưới năng lực Tốc Độ Thoái Hóa Gấp Tám Lần, một ngày tương đương với đi qua tám ngày, thời gian đủ dài mới có thể thực nghiệm ra được thuốc bảo quản có thể sử dụng hay không.

- A, phải chờ thêm cả ngày sao!

Đôi môi của Vưu Phi Nhi mở to.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Ừm, ta sẽ quan sát nó, các ngươi cứ làm việc của mình như bình thường là tốt rồi.

Anh còn muốn thực nghiệm xem thời gian bảo tồn dài nhất của thuốc bảo quản là bao lâu, là một tháng hay nửa năm, cũng hoặc là một, hai năm gì đó.

Cái này cần một lượng thời gian khá lớn, một ngày là không đủ.

- Được rồi, nhớ phải nói cho ta biết kết quả đấy.

Vưu Phi Nhi nhắc nhở.

- Đương nhiên rồi.

Mục Lương cười nói.

Mấy người lại hàn huyên một hồi, sau đó Vưu Phi Nhi lưu luyến nhìn theo Mục Lương rời đi.

Y Xà nhỏ giọng hỏi:

- Vì sao ngươi không giữ bệ hạ ở lại để trò chuyện nhiều hơn?

- Mục Lương rất bận rộn, ta cũng rất bận rộn nha.

Vưu Phi Nhi bĩu môi nói.

-...

Y Xà co giật khóe miệng, giữa tình yêu và công việc, cô gái tóc vàng lại chọn cái thứ hai, quả là khiến người ta phải nể phục.

…………

Buổi tối, ở chính sảnh trong cung điện.

Sau khi ăn tối xong, Hi Bối Kỳ, Nguyệt Phi Nhan và những người khác ngồi trên ghế sô pha xem tập phim truyền hình mới nhất.

Ngải Lỵ Na thở phì phò nói:

- Chậc chậc, cô nàng này quá ngu rồi, như vậy mà vẫn bị tên kia lừa gạt.

- Đúng thế, đầu óc thật là đơn giản!

Nguyệt Phi Nhan nhận đồng gật đầu.

Hi Bối Kỳ tức giận nói:

- Nếu đổi lại là ta, tên rác rưởi kia đã sớm bị ta một quyền đấm chết.

TV đang phát tới đoạn nữ chủ bị kẻ xấu lừa gạt đi lên xe thú, chuẩn bị đưa đi thanh lâu bán mình.

- Thật sự là tức chết ta rồi, nữ chính này quá yếu đuối!

Ngải Lỵ Na nghiến răng nói.

Cô bận bịu cả ngày, buổi tối rốt cuộc có thể thả lỏng nghỉ ngơi một chút, không ngờ xem phim truyền hình cũng có thể bị chọc tức.

Tố Cẩm nhìn các cô gái lửa giận bừng bừng, không biết nói cái gì cho phải, đại nhập cảm quá mạnh mẽ, chỉ có thể nói nữ chính diễn xuất quá tốt.

Nguyệt Phi Nhan vò đầu bứt tai hét lên:

- Ai nha, cho hắn ta một cước là có thể chạy đi rồi, tại sao cô ta lại ngu ngốc như vậy chứ?

- Hay chúng ta đừng xem nữa?

Tố Cẩm thử hỏi.

- Không được!

Các cô gái trăm miệng một lời.

-....?

Tố Cẩm dở khóc dở cười, xem thì tức, nhưng không xem thì lại khó chịu.

- Ta muốn nhìn thấy tên nam kia bị đánh chết.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt nói.

Hi Bối Kỳ vung nắm đấm nhỏ, hung ác tiếp lời:

- Đúng vậy, hắn ta phải chết!

- Vậy nếu như hắn không chết thì sao?

Tố Cẩm hỏi ngược lại.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc nói:

- Vậy ta sẽ bảo mẹ Nguyệt Di quay lần nữa, đổi kịch bản, khiến hắn chết ở tập tiếp theo.

-.... Cái này cũng được sao?

Tố Cẩm co giật khóe miệng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận