Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2730: Truy Cầu Trường Sinh

- E rằng bên đại lục mới cũng có Ma Cà Rồng.

Mục Lương suy đoán.

- Có lẽ là vậy.

Ly Nguyệt khẽ gật đầu.

Mục Lương thả văn kiện trong tay, nhàn nhạt nói:

- Cho dù như thế nào đi nữa, một khi phạm pháp ở trong vương quốc Huyền Vũ thì phải trả giá đắt.

Anh nhìn về phía Ly Nguyệt, dặn dò:

- Ngươi bảo bên Tòa Án chuẩn bị sẵn sàng, vài ngày nữa công thẩm ba người Thiết Lôi Nhĩ, nhưng phải che giấu chuyện về Ma Cà Rồng.

- Vâng.

Ly Nguyệt đáp một tiếng.

Mục Lương tiếp tục an bài:

- Còn về chuyện Bất Hủ Chúng, tiếp tục phân phó người điều tra, thu thập càng nhiều tin tức càng tốt, có lẽ sau này sẽ dùng tới.

Anh cũng cảm thấy rất hứng thú với việc trường sinh, nhưng sẽ không cực đoan như Bất Hủ Chúng, lựa chọn không từ thủ đoạn nào để theo đuổi trường sinh, bọn hắn nên học được kính nể sinh mệnh.

Tuổi thọ của hắn rất dài, cảm thấy hứng thú đối với trường sinh hoàn toàn là bởi vì đám người Ly Nguyệt.

Thời gian dài dằng dặc, Mục Lương không hy vọng chỉ một mình anh sống đến mấy vạn năm sau, bên cạnh lại không có người thân.

- Vâng, ta đã biết.

Ly Nguyệt gật đầu ghi nhớ.

Mục Lương nghĩ tới điều gì đó, bình thản hỏi:

- Chuyện binh sĩ duy trì trật tự sắp xếp tới đâu rồi?

Ly Nguyệt báo cáo:

- Người đã chọn xong, hiện tại đang tiến hành huấn luyện thống nhất.

- Huấn luyện thống nhất, ai chịu trách nhiệm huấn luyện cho bọn hắn?

Mục Lương chớp mắt hỏi.

- Ta.

Ly Nguyệt thanh thúy đáp.

Mục Lương hơi nâng mắt lên, kinh ngạc nhìn về phía cô gái tóc trắng.

- Ngươi không bảo ai phụ trách huấn luyện bọn hắn, cho nên ta đành phải đứng ra nhận việc này.

Ly Nguyệt nhún vai.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Cũng tốt, ngươi hiểu rất rõ quân kỷ quân quy, ngươi huấn luyện bọn hắn tuyệt đối không thành vấn đề.

Ly Nguyệt thanh thúy nói:

- Khi nào ngươi rảnh rỗi thì có thể đi nhìn một chút, xế chiều hôm nay là lần huấn luyện cuối cùng.

- Tốt, ở đâu?

Mục Lương hỏi.

- Tòa nhà số tám tại tầng một khu Trung Ương.

Ly Nguyệt đáp lại.

Tầng một Trung Ương có rất nhiều toà nhà lầu không dùng tới, một số ít dành cho người nhà của hộ vệ Trung Ương, Bộ Đội U Linh, Đội Ám Sát U Linh Chiến Thuật, còn lại đều vẫn trong tình trạng bỏ trống.

Ly Nguyệt sắp xếp binh sĩ duy trì trật tự ở tòa nhà số tám, bọn hắn sẽ được huấn luyện năm ngày, hôm nay là ngày cuối cùng.

Toà nhà số tám có sáu tầng, mỗi tầng có mười phòng, đủ để năm mươi binh sĩ duy trì trật tự ở.

Mục Lương đáp một tiếng:

- Ta biết rồi.

Ly Nguyệt thanh thúy nói:

- Nếu ngươi không còn sắp xếp khác thì ta đi làm việc đây.

- Đi đi.

Mục Lương khẽ gật đầu.

Ly Nguyệt suy nghĩ một chút, cúi đầu tới gần hắn, lưu lại một nụ hôn ngượng ngùng rồi xoay người rời đi.

Mục Lương giật mình một chút, hôm nay là ngày gì mà lá gan của Ly Nguyệt trở nên lớn như thế?

Anh nhìn cửa thư phòng đóng lại, khóe môi hơi nhếch lên, đây là khởi đầu tốt, chí ít thì cô gái tóc trắng đã thả lỏng hơn so với trước đây.

Tâm trạng của Mục Lương không tệ, cầm bút lên tiếp tục vẽ bản thiết kế đạn đạo mới, hiệu suất nhanh hơn trước rất nhiều.

Khi trời gần chiều thì tiểu hầu gái lại gõ cửa thư phòng lần nữa.

Tiểu Tử ló đầu vào thư phòng, lên tiếng hỏi:

- Bệ hạ, đại nhân Cầm Vũ và đại nhân Tân Tây vừa truyền tin tức trở về, ngươi có muốn nghe không?

- Ừm.

Mục Lương dừng bút lại.

- Cộp cộp cộp ~~~

Một lát sau, Tiểu Tử đưa Trùng Cộng Hưởng vào thư phòng.

- Bệ hạ.

Trùng Cộng Hưởng truyền ra giọng nói thanh lãnh và cung kính của Cầm Vũ.

Mục Lương hỏi:

- Kết thúc chiến đấu rồi à?

- Đúng vậy, hiện tại đang quét tước chiến trường.

Cầm Vũ vừa nói vừa nhìn về phía sau, thi thể của Hư Quỷ nằm la liệt trên mặt đất, có binh sĩ đang tiến hành bổ đao.

Tân Tây đứng bên cạnh, nàng đang chà lau dòng máu màu đen trên tay, đó là máu của Hư Quỷ cấp Chí Tôn.

Lần này, trong đàn Hư Quỷ xuất hiện hai con có thực lực Chí Tôn, Tân Tây phải ra mặt để giải quyết.

- Tình huống thế nào rồi?

Mục Lương dựa lưng ra sau, giọng nói nghiêm túc.

Cầm Vũ nghiêm túc hội báo:

- Bệ hạ, số lượng Hư Quỷ càng ngày càng nhiều, hơn nữa số lượng Hư Quỷ cấp cao cũng gia tăng, cứ tiếp tục như vậy thì phần lớn tòa thành sẽ không thể chống đỡ nổi.

Mục Lương im lặng nghĩ ngợi một lúc, lên tiếng:

- Nói cho những thành chủ kia, vương quốc Huyền Vũ có thể cung cấp vòng bảo hộ, nhưng sau khi chuyện Hư Tộc kết thúc thì cần thanh toán tiền thù lao.



Ánh mắt của Cầm Vũ lóe lên, lên tiếng hỏi:

- Vòng bảo hộ tòa thành?

- Cũng chính là bức tường lưu ly đã qua củng cố hai lần, có thể ngăn cản công kích của Hư Quỷ thực lực Chí Tôn.

Mục Lương thuận miệng giới thiệu về ma pháp trận củng cố và ma pháp trận phòng ngự, cộng thêm việc Sóc Lưu Ly tiến hóa, từ đó chế tạo ra bức tường lưu ly có lực phòng ngự tăng cao.

Thay vì nói là lưu ly, chi bằng nói là một thứ gần giống kim cương, chỉ là độ cứng cao hơn.

- Ta sẽ thông báo cho bọn hắn.

Cầm Vũ như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Cần nói trọng điểm cho bọn hắn biết, khoản phí dụng này chỉ thu sau khi trận chiến kết thúc.

- Ta hiểu rõ.

Trong lòng Cầm Vũ chấn động khi nghe được lời này.

Cô hiểu rõ ý tưởng của Mục Lương, hiện tại nơi nơi gặp nạn, vương quốc Huyền Vũ có năng lực ra tay viện trợ, nhưng lại muốn làm buôn bán thâm hụt để giúp đỡ người khác vượt qua cửa ải khó khăn, nếu như thành công còn sống, như vậy mới thương lượng về chi phí.

Sống sót quan trọng hơn tất cả.

Nếu có bức tường lưu ly mà toà thành vẫn bị Hư Quỷ phá huỷ, vậy thì không tồn tại vấn đề thu lệ phí.

Mục Lương làm như vậy cũng là sợ có chút thành chủ lo lắng chi phí mà từ chối lời kiến nghị của vương quốc Huyền Vũ, như vậy sẽ cách cái chết không xa.

Cầm Vũ hít sâu một hơi, nếu làm theo lời Mục Lương nói, lần này người sống sót sau tai nạn chắc chắn sẽ tăng lên.

Mục Lương dặn dò:

- Ngươi chú ý an toàn, mọi việc đều phải đảm bảo an toàn của bản thân trước.

- Còn ta thì sao?

Tân Tây xen mồm hỏi một câu.

Khóe miệng của Mục Lương khẽ nhúc nhích, bình thản nói:

- Chỉ cần ngươi muốn, trong tình huống không gặp phải La Y thì ngươi sẽ vẫn luôn bình yên vô sự.

Tân Tây bĩu môi, nhàn nhạt nói:

- Ta muốn nghe vài câu chúc cát lợi mà bệ hạ cũng không muốn nói à?

- Tốt, ngươi cũng phải chú ý an toàn đấy.

Mục Lương mỉm cười nói.

Tân Tây bình chân như vại, trong giọng điệu tiết lộ sự mong đợi, nói:

- Ta biết, nhớ kỹ chuẩn bị Rượu Hoa cho ta, khi nào trở về ta sẽ uống.

- Vâng, chắc chắn rồi.

Mục Lương ôn hòa đáp.

Tân Tây là cường giả Thánh giai, cũng là người của vương quốc Huyền Vũ, đãi ngộ sẽ không kém.

Mục Lương lại căn dặn một câu:

- Nếu có chuyện không giải quyết được thì nhớ truyền tin về khu Trung Ương.

- Vâng, xin bệ hạ hãy yên tâm.

Cầm Vũ cung kính nói.

Kết nối bị cắt đứt, Trùng Cộng Hưởng vỗ cánh dần dần an tĩnh lại, tiếp tục ngủ say trong tay hầu gái.

- Cộp cộp cộp ~~~

Binh sĩ phụ trách hậu cần đi lên trước tiếp nhận Trùng Cộng Hưởng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận