Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2289: Núi Hắc Thiết. Nổ Núi.

- Được rồi, ăn sáng thôi.

Mục Lương giơ tay gõ đầu cô gái tóc hồng.

- Đau ~

Ngải Lỵ Na bĩu môi, quay đầu nháy mắt với cô gái tai thỏ.

Đoàn người đi ra sảnh chính, bữa sáng là cháo linh mễ do Tiểu Mật, Ba Phù và các hầu gái người thú cùng chuẩn bị.

Mọi người lần lượt ngồi xuống, mùi vị của cháo linh mễ rất tốt khiến các Thống Lĩnh tấm tắc khen ngợi liên tục.

- Ăn ngon thật đấy, còn ngon hơn cả thịt nữa.

Thống Lĩnh Đầu Trâu không tiếc lời khen ngợi.

- Ngao ô ~~~

Thống Lĩnh Hắc Hổ uống một hơi cạn sạch chén cháo linh mễ, sau đó nhìn Tiểu Mật với ánh mắt chờ mong.

Tiểu hầu gái hiểu ý, nhanh chóng múc cháo rót đầy chén cho hắn.

Bữa sáng kết thúc ở nửa giờ sau, ba nồi cháo linh mễ to bị càn quét sạch sẽ.

Huyền Điểu cung kính hỏi:

- Bệ hạ, tiếp theo chúng ta phải làm cái gì?

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Đầu tiên là đi tìm mạch khoáng, sau đó đi tìm khu vực thích hợp để trồng trọt.

- Vâng.

Huyền Điểu cung kính gật đầu, nói:

- Ta lập tức phân phó người đi an bài xe thú.

- Ngồi xe thú quá chậm, vẫn là bay qua đi.

Mục Lương vung tay lên, một chiếc phi thuyền cỡ nhỏ xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Đây là chiếc phi thuyền mà Mục Lương thường dùng khi đi ra ngoài, khoang thuyền có thể chứa khoảng hai mươi người.

- Cộp cộp cộp ~

Mục Lương chắp tay sau lưng đi vào buồng nhỏ trên tàu, nhóm của Mễ Á nối gót theo sau.

Huyền Điểu nhìn về phía các Thống Lĩnh còn lại, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Thống Lĩnh Độc Xà cùng đi với ta, những người khác ở lại bảo hộ vương thành.

- Vâng.

Thống Lĩnh Độc Xà thè đầu lưỡi, uốn éo đuổi theo bước tiến của Huyền Điểu.

Sau khi tất cả mọi người đã vào trong phi thuyền, cửa khoang thuyền chậm rãi đóng lại rồi từ từ bay lên trong ánh mắt kinh ngạc của các Thống Lĩnh, hướng về phía khu vực núi non bên ngoài vương thành.

- Ông ~~~

Bên trong khoang thuyền, Thống Lĩnh Độc Xà kinh ngạc quan sát bố cục bên trong khoang thuyền.

Huyền Điểu nói:

- Bệ hạ, ra khỏi vương thành thì lại bay thêm một đoạn về hướng đông, nơi đó chính là núi Hắc Thiết.

- Núi Hắc Thiết?

Mễ Nặc nghi ngờ hỏi.

Thống Lĩnh Độc Xà giải thích:

- Núi Hắc Thiết có rất nhiều mỏ sắt, nó thuộc về khu vực khai thác mỏ, chỉ là người thú chúng ta lại không am hiểu việc này.

- A, nếu không am hiểu thì có thể học nha.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

Thống Lĩnh Độc Xà mỉm cười liếc nhìn Mục Lương, nhỏ giọng nói:

- Trước đây chúng ta không tin nhân loại...

- Ồ ồ, ta hiểu được.

Mễ Nặc nghe vậy lập tức bừng tỉnh.

Huyền Điểu nhẹ giọng nói:

- Trước đây chúng ta từng đào một ít khoáng thạch đem đi bán, nhưng hiệu suất quá thấp, giá cả bán ra lại không cao, còn không bằng một phần mười hắc thiết sau khi luyện thành.

Mễ Nặc ngây thơ nói:

- Yên tâm, bây giờ có Mục Lương ở đây rồi, rất nhanh có thể xây xong Xưởng Sắt Thép.

Anh nghe vậy không khỏi buồn cười, cái này phải chờ sau khi thăm dò thực địa toàn bộ núi Hắc Thiết mới ra quyết định được.

Nếu như trong vương quốc Người Thú thật sự có rất nhiều mạch khoáng, như vậy thì anh có thể phát triển nơi này thành vương quốc công nghiệp, điều này sẽ khiến cho vương quốc Người Thú phát triển nhanh chóng.

- Toàn bộ nhờ vào bệ hạ.

Huyền Điểu nhìn về phía Mục Lương, ánh mắt mang theo sự mong đợi.

……….

Núi Hắc Thiết là một ngọn núi lớn cao hơn sáu trăm mét, toàn bộ đỉnh núi trụi lủi, không có bao nhiêu thực vật.

- Ong ong ong ~~~

Phi thuyền cỡ nhỏ đến gần Núi Hắc Thiết và chậm rãi giảm độ cao, cuối cùng đáp xuống một vùng đất tương đối bằng phẳng.

Cửa buồng được mở ra, Mục Lương và những người khác bước xuống thuyền, nhìn núi Hắc Thiết trụi lủi, cảm giác không khí không quá mát mẻ như trong phi thuyền.

- Vù vù vù ~~~

Gió thổi qua, cát bụi bay đầy trời.

- Ngay cả một cây đại thụ cũng không có.

Mễ Nặc giơ tay lên che miệng.

- Dừng lại.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, gió xung quanh lập tức ngừng lại trong nháy mắt.

Con ngươi của Thống Lĩnh Độc Xà co rút lại, rõ ràng là bị kinh động bởi thao tác của Mục Lương.

- Bệ hạ, nơi này chính là núi Hắc Thiết, cả ngọn núi đều là mỏ Hắc Thiết.

Huyền Điểu cung kính nói.

Mục Lương khẽ gật đầu, nhìn ngọn núi Hắc Thiết khổng lồ, hơi chuyển động suy nghĩ, một tảng đá lớn bằng một cái đầu rơi ra rồi bay lơ lửng đến trước mặt hắn.

Anh giơ tay bắt lấy, tảng đá nhanh chóng vỡ vụn, lòng bàn tay dâng lên ngọn lửa bọc lấy tảng đá nứt vỡ kia.

Nhiệt độ càng ngày càng cao, làm cho những người bên cạnh không khỏi lùi lại mấy bước.

- Ngài ấy đang làm cái gì vậy?

Thống Lĩnh Độc Xà tò mò hỏi.

Huyền Điểu suy đoán:

- Chắc là thử xem có thể luyện ra Hắc Thiết hay không.

- Tay không tinh luyện Hắc Thiết?

Thống Lĩnh Độc Xà há hốc mồm.

Đôi mắt của Mục Lương phản chiếu ánh lửa, nhiệt độ ngọn lửa lại tăng lên tới một con số kinh người là hơn một nghìn độ, nhiệt độ vẫn còn tiếp tục tăng lên.

- Đùng ~

Hòn đá dần dần hòa tan bên trong ngọn lửa, tạp chất và mảnh vụn vô dụng bong ra, cuối cùng chỉ còn lại một khối dịch thể to bằng nửa nắm đấm nhỏ nóng hổi.

Mục Lương trở tay một cái, ngọn lửa biến mất, khí lạnh lan tỏa ra rồi bọc lại dịch thể nóng bỏng.

- Két~

Khói trắng tan đi, trên lòng bàn tay của anh còn lại một khối gang vẫn đang tỏa vài sợi khói lạnh.

Năm ngón tay của anh nắm chặt lại, gang bị bóp ra.

Mục Lương gật đầu nói:

- Ừm, là quặng sắt, sau vài lần tinh rèn sẽ rất tốt.

Ngải Lỵ Na kinh dị nói:

- Như vậy cả ngọn núi đều là khoáng thạch Hắc Thiết à?

- Chắc là vậy...

Thống Lĩnh Độc Xà nói một cách không xác định.

- Bổ ra xem sẽ biết thôi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Bổ... Bổ ra?

Mí mắt của Thống Lĩnh Độc Xà co giật một cái.

Mục Lương liếc nhìn nàng, ngay sau đó giơ tay lên đánh một chưởng về phía Núi Hắc Thiết.

- Ầm ầm ~~~

Trong tiếng ầm ầm kịch liệt, ngọn núi lớn bị lực lượng vô hình chém thành hai khúc, hình thành một khe hở rộng hơn một mét ở chính giữa.

Thống Lĩnh Độc Xà há to miệng đến mức có thể nhét một nắm tay vào trong.

Huyền Điểu cũng khiếp sợ không kém, chỉ cần vung tay nhẹ nhàng một cái là có thể bổ ra Núi Hắc Thiết cứng rắn, quả thật như nằm mơ.

- Mau khép miệng lại đi.

Huyền Điểu quay đầu nhỏ giọng ra lệnh.

Yết hầu của Thống Lĩnh Độc Xà nhấp nhô, vội vàng giơ tay che cằm.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mục Lương cất bước đi về khe hở rộng một mét, kiểm tra tình huống bên trong sơn thể.

Mễ Nặc và những người khác chờ ở bên ngoài, không bao lâu thì thấy anh đi ra khe hở.

- Như thế nào rồi?

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

Mục Lương gật đầu, bình thản nói:

- Ừm, cả ngọn núi đều là khoáng thạch Hắc Thiết, có thể khai thác.

Mễ Nặc nghe vậy đôi mắt đẹp sáng lên:

- Toàn bộ ngọn núi đều là Hắc Thiết!

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Nếu như vậy, khai thác sẽ phải dễ dàng rất nhiều đi.

Mục Lương gật đầu nói:

- Ừm, chỉ cần cho nổ tung cả ngọn núi thì tốt rồi.

- A??

Thống Lĩnh Độc Xà co giật khóe miệng.

- Mọi người lùi ra xa một chút.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận