Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1788: Người Tốt, Các Ngươi Là Ai? Bày Bán TV



Cùm cụp ~~~

Lời cô vừa dứt, nhóm Thành Phòng Quân cùng điều chỉnh quân nỏ trong tay, đổi tư thế bắn.

- Đại ca, chúng ta trở về đi thôi.

Yết hầu lão Ngũ giật giật, khóc không ra nước mắt.

Hai mắt Ngôn Băng híp lại, giơ tay lên:

- Hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống, nếu không thì chết.

- Đừng giết ta.

Chân lão tứ mềm nhũn, hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống, toàn bộ động tác liền mạch lưu loát, giống như đã lén luyện rất nhiều lần.

-....

Trên trán bốn người khác hằn gân xanh.

- Ôi~!

Lão đại thở dài, sắc mặt hắn khó coi ngồi xổm xuống. Ba người khác thấy không còn cách nào để phản kháng, cũng hoảng loạn ngồi xổm xuống.

- Hai tay ôm đầu.

Ngôn Băng nhắc nhở lần thứ hai.

Mấy người nén giận trong lòng, nhưng cũng không thể tránh được, chỉ có thể làm theo, lấy hai tay ôm đầu.

- Trói toàn bộ lại.

Ngôn Băng ra lệnh một tiếng.

- Bịch bịch bịch ~~~

Mười tên Thành Phòng Quân ra khỏi hàng, lấy ra tơ nhện chế thành sợi dây, nghiêm chỉnh trói năm anh em, bảo đảm không thể nào trốn thoát.

- Để ý kĩ bọn họ.

Ngôn Băng lạnh lùng nói.

- Vâng.

Thành Phòng Quân cùng hô đáp lại.

- Đội một cùng đội hai, theo ta vào hầm mỏ.

Ngôn Băng ra lệnh.

- Vâng.

Hai tiểu đội của Thành Phòng Quân ra khỏi hàng, tổng cộng hai mươi người.

Hai gã Thành Phòng Quân đi ở phía trước, lấy Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng ra chiếu sáng, hiệu quả độ sáng phải gấp vài lần so với độ đối chiếu đá Chiếu Sáng.

- Đi thẳng, là hang động đầu tiên.

Ngôn Băng chỉ phương hướng cho Thành Phòng Quân.

Nơi nào mà đám người đi qua, đều lưu lại một con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng để làm ký hiệu, chờ tới lúc phải rời đi, chỉ cần đường trong động có ánh sáng là có thể đi.

Bịch bịch bịch ~~~

Vòng quanh động thêm vài phút đồng hồ, mới đi tới nơi sâu trong hầm mỏ, bắt gặp hơn một trăm tên bô lệ tinh thần uể oải kia.

- Khụ khụ ~~~

Các nô lệ thường bị ho khan, có người mắt dại ra, có người lộ vẻ sợ hãi, cảnh giác nhìn nhóm Thành Phòng Quân mới xuất hiện.

- Các ngươi đều là nô lệ à?

Ngôn Băng mở miệng hỏi.

- Ừm.....!

Có người yếu ớt lên tiếng.

Ngôn Băng liếc qua nhón nô lệ đó, giọng nói lạnh lừng:

- Tất cả đứng lên, theo chúng ta đi ra ngoài, các ngươi được tự do.

- Tự do?

Trong lòng các nô lệ hoảng hốt.

- Ừm, tự do, mau rời khỏi nơi này.

Ngôn Băng thúc giục.

- Thực sự không cần chúng ta đào mỏ nữa hả?

Có người mang vẻ mặt hoài nghi, lo lắng là thủ đoạn mới của các quý tộc.

Ngôn Băng cau mày nói:

- Đừng nói nhảm nữa, không đi thì thôi, ở lại tiếp tục đào khoáng thạch đi.

- Đi đi đi.

Một số người phục hồi tinh thần, vội vã lảo đảo đứng dậy, đỡ vách động đi ra phía ngoài. Có một người hành động thù những người khác cũng đứng dậy theo, ôm nỗi thấp thỏm bất an mà đi ra ngoài.

Sau khi chờ bọn họ thực sự rời khỏi hầm mỏ, nhìn năm anh em bị trói thì đều cảm thấy hơi không chân thực.

- Ta sẽ phái người tiễn các ngươi rời khỏi khu vực khai thác mỏ.

Ngôn Băng đi ra hầm mỏ nói.

- Người tốt, các ngươi là ai?

Trong nhóm người có người hô to.

- Chúng ta là người của thành Huyền Vũ, về sau khu vực khai thác mỏ cũng thuộc về thành Huyền Vũ, bây giờ các ngươi được tự do.

Ngôn Băng giải thích.

- Thật tốt quá.

Các nô lệ kích động, còn về việc thành Huyền Vũ là thế lực gì, cũng chẳng có bao nhiêu người quan tâm.

Ngôn Băng tiếp tục nói:

- Về sau nếu ai không có công việc, cũng có thể tới báo danh ở nơi làm việc của khu vực khai thác mỏ, sẽ được cho tiền lương, mỗi tháng cũng sẽ có bốn ngày nghỉ, đồng thời bao ăn bao ở.

Các nô lệ nghe vậy liếc mắt nhìn nhau, đều lựa chọn im lặng.

Ngôn Băng không có nói thêm nữa, nhìn về phía Thành Phòng Quân rồi hạ lệnh:

- Đội một, đưa bọn họ ra ngoài.

- Vâng.

Mười tên Thành Phòng Quân cùng hô to.

………….

Ở Phố Buôn Bán, bên trong Trân Bảo Lâu.

Hồ Tiên đợi ở trong phòng làm việc tầng ba, năm ngón tay trái bấm bàn bàn tính cực nhanh, tay phải cầm bút viết trên giấy, thống kê tình hình thu nhập của từng cửa hàng.

Xoẹt xoẹt xoẹt ~~~

Bút chì viết mượt mà trên giấy trơn, lưu lại một chuỗi chữ số dài.

- So với hôm qua thì kiếm được nhiều hơn chút

Hồ Tiên hài lòng buông cây bút xuống.

Bịch bịch bịch ~~~

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, cửa phòng mau chóng bị gõ.

Cộc cộc cộc ~~~

Nhân viên công tác lên tiếng báo cáo:

- Đại nhân, Thành Chủ Đại Nhân tới rồi.

- Đã biết, xuống ngay đây.

Chân mày Hồ Tiên hơi nhăn lại, sao Mục Lương lại tới đây?

Cô cất sổ sách, bỏ vào trong không gian mang theo người, lưu loát bước xuống lầu.

Cộp cộp cộp ~~~

Giày cao gót giẫm lên cầu thang, phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Hồ Tiên đi xuống tầng một, nhìn thấy Mục Lương đang chuyển quầy hàng, đưa ra quầy hàng trống dễ thấy nhất ngoài cửa ra vào.

- Mục Lương, ngươi đang định làm gì đấy?

Cô kinh ngạc hỏi.

- Bán TV.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Anh lấy TV ra từ không gian mang theo bên người, đặt vững vàng ở chính giữa quầy hàng.

Hồ Tiên nghe vậy mở to con ngươi đỏ rực, vui vẻ nói:

- Hửm, ngươi làm được TV à?

- Ừm, để ta dạy ngươi cách sử dụng.

Mục Lương nghiêng đầu ôn hòa nói.

- Được.

Hồ Tiên đầy hứng thú đi lên phía trước.

- Đây là viên tinh thạch Ma Thú, là thứ khởi động TV, cũng gọi là nút mở máy, ấn vào là có thể khởi động TV.

Mục Lương chỉ vào tinh thạch Ma Thú trên TV nói.

- Oke.

Hồ Tiên đưa tay nhấn vào tinh thạch Ma Thú.

Màn hình TV chớp nháy vài cái, rồi bỗng xuất hiện hình ảnh, đó là bộ phim điện ảnh.

- Vẫn dùng viên tinh thạch Ma Thú này, ấn xuống rồi xoay tròn là có thể cắt hình ảnh trong video.

Mục Lương đưa tay làm mẫu.

- Cái này cũng đơn giản.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên sáng lấp lánh.

Anh tiếp tục nói:

- Đây cũng là một viên tinh thạch Ma Thú, là loại điều chỉnh âm lượng, để thực hiện thì cũng phải vặn tinh thạch Ma Thú.

- Ta biết rồi.

Hồ Tiên âm thầm nhớ.

- Đây là lỗ trống, dùng để gắn tinh thạch Nguyên Ma thú.

Mục Lương giải thích:

- Viên tinh thạch Ma Thú cấp 3 có thể khiến cho TV liên tục phát video cả ngày.

- Ừm, cũng không hao tổn nhiều.

Hồ Tiên cảm thán gật đầu.

- Ngày hôm nay thì bắt đầu bán, ngươi cảm thấy giá bao nhiêu thì thích hợp?

Mục Lương nhìn về phía cô gái đuôi cáo.

Ngày hôm nay, anh cố ý tới Trân Bảo Lâu, chính là muốn hỏi ý kiến của cô gái đuôi cáo.

- Ta nhớ ngươi từng nói về sau định dùng TV để làm quảng cáo, đúng không?

Hồ Tiên hỏi ngược lại.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu một cái.

Truyền hình quảng cáo, anh biết rất nhiều loại.

- Nếu là loại này, thì TV không thể bán quá đắt,... Ít nhất... Phải để quý tộc bình thường cũng mua được, lúc ngươi phát quảng cáo, mới có thể được nhiều người nhìn thấy.

Hồ Tiên đề nghị:

- Chỉ bán một viên tinh thạch Ma Thú cấp 8 với một cái TV hay như nào?

- Ừm, chỉ bán một viên tinh thạch Ma Thú cấp 8 cho một cái thôi.

Mục Lương gật đầu đồng ý.

Hồ Tiên vui vẻ hỏi:

- Vậy bây giờ ngươi có bao nhiêu máy TV?

- Hiện tại có sáu cái.

Mục Lương ôn hòa nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận