Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1455: Cướp Sạch Chợ Nô Lệ



Ngôn Băng hquơ quơ bình lưu ly trong tay, lại hỏi:

- Muốn thử một chút không?

- Muốn.

Ma Pháp Sư không chút do dự gật đầu đáp ứng. Ngôn Băng cau mày, hỏi ngược lại:

- Ngươi không sợ đây là độc sao?

Ma Pháp Sư nhếch miệng cười, giễu cợt nói:

- Ngươi muốn ta làm việc cho ngươi, sao có thể độc chết ta?

Ngôn Băng bĩu môi, lạnh lùng nói:

- Ngươi hiểu sai rồi, là muốn ngươi làm việc cho Thành Chủ Đại Nhân của chúng ta.

- Được rồi, mau chóng để ta thử đi.

Ma Pháp Sư thúc giục.

Ngôn Băng mở bình lưu ly chứa nước trà Tinh Thần ra, đưa qua khe lồng cho Ma Pháp Sư. Đôi mắt của Ma Pháp Sư lóe sáng, ngửi ra mùi trà nhàn nhạt trong Trà Thụ Tinh Thần.

- Uống đi, đừng lãng phí thời gian.

Ngôn Băng thúc giục.

Ma Pháp Sư do dự một chút, sau đó hắn uống cạn giọt nước trà trong bình lưu ly. Nước trà theo yết hầu đi vào trong cơ thể, làm cho tinh thần hắn chấn động, đồng thời bụng xuất hiện cảm giác đau đớn.

- Hự!

Ma Pháp Sư kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể gầy yếu run lên. Sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi, hai tròng mắt nhìn chòng chọc vào Ngôn Băng.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Ngôn Băng nhăn mày lại. Một lát sau, thân thể Ma Pháp Sư run rẩy lần thứ hai, đồng thời phun ra một ngụm máu đen lớn.

- Khặc khặc ~~~

Ma Pháp Sư lại ho khan nhưng khí tức đã mạnh hơn rất nhiều, trạng thái tinh thần cũng tốt hơn.

- Có hiệu quả.

Trên mặt hắn lộ ra nụ cười, đôi mắt nóng bỏng nhìn về phía Ngôn Băng.

- Vậy hãy cùng ta trở về đi.

Ngôn Băng lấy lại một cái bình lưu ly. Ma Pháp Sư hô:

- Chờ một chút, trong cơ thể ta còn sót lại độc dược, cho ta uống thêm một chút linh dược nữa đi.

- Đợi đến thành Huyền Vũ, tự nhiên ta sẽ cho ngươi một loại thuốc mới.

Ngôn Băng lạnh nhạt nói.

- Không được, đưa cho ta ngay bây giờ, nếu không ta sẽ không trở về với ngươi.

Ma Pháp Sư nhếch miệng cười.

- Đã vậy thì chết đi.

Đôi mắt của Ngôn Băng lóe lên tia lạnh lùng. Cô rút khẩu súng ở thắt lưng ra, trực tiếp đặt lên trán Ma Pháp Sư.

-..

Khuôn mặt đang cười đắc ý của Ma Pháp sư lập tức cứng đờ, hắn cảm nhận được hơi thở của cái chết.

- Đừng, ta đùa thôi mà.

Hắn vội vã cầu xin tha thứ.

- Thật sao?

Ánh mắt của Ngôn Băng lạnh như sương, ngón tay đặt lên cò súng.

………….

Két cạch ~~~

Ngôn Băng đưa ngón tay lên cò súng, con mắt màu tím lạnh như hàn sương, nhìn tên ma pháp sư kia giống như đang nhìn một người chết.

- Ta đi với ngươi...

Ma pháp sư chê cười nói.

- Ha hả.

Kỵ sĩ vẫn nhắm mắt giả bộ ngủ bên cạnh mở mắt, ánh mắt nhìn ma pháp sư tràn đầy trào phúng.

- Ngươi cười cái gì?

Ma pháp sư trợn mắt nhìn.

Kỵ sĩ Vũ Điền cười lạnh một tiếng, giễu cợt nói:

- Ta chỉ là cảm thấy ngươi rất nực cười, Ngôn Băng các hạ cho ngươi giải dược, ngươi còn uy hiếp cô ấy.

Hắn khinh thường ma pháp sư, rõ ràng có thể rời nơi này, còn có thể giải hết độc, chỉ cần làm việc cho người khác năm năm là có thể đổi lấy tự do, giao dịch này rất đáng giá.

Ma pháp sư hừ lạnh lên tiếng, ánh mắt hắn u ám nói:

- Hừ, ngươi tốt nhất nên câm miệng lại, nếu không ta sẽ lấy mạng của ngươi.

Bao quanh người hắn có nguyên tố ma pháp, rất có thể một lời không hợp liền ra tay.

Ông ~~~

Sau một khắc, lĩnh vực vô hình bao phủ năm thước xung quanh, tất cả thanh âm đều biến mất không thấy. Kỵ sĩ Vũ Điền co rút con ngươi, bắp thịt toàn thân căng thẳng, giống như đang đối mặt nỗi sợ hãi cực lớn.

Hắn hé miệng, hét lên, lại không truyền ra bất kỳ âm thanh nào. Ngôn Băng nghiêng đầu nhìn hắn một cái, con mắt màu tím hiện lên tia lạnh,

-....

Vũ Điền vô thức ngậm miệng lại.

Sắc mặt của tên ma pháp sư trắng bệch như tuyết, không nghe được tiếng hít thở cùng tiếng tim đập, thật giống như hắn đã chết rồi. Hắn ngước mắt nhìn nữ nhân trước mặt, ngón tay đối phương cử động rồi.

Vô thanh vô tức, súng ngắm trong tay Ngôn Băng rung một cái, viên đạn xuyên qua trán ma pháp sư một cách chính xác.

Đồng tử ma pháp sư giãn ra, lỗ máu trên trán hắn đã cướp đi sự sống, thi thể hắn vô lực ngã về phía sau, lại bị xích sắt níu lại, không ngã xuống đất.

Hắn đến chết cũng không hiểu, tại sao Ngôn Băng lại động thủ.

Ông ~~~ Ngôn Băng tắt bộ giảm thanh, âm thanh lần nữa trở về.

- Hô hô hô ~~~

Vũ Điền há miệng hô hấp, y phục trên người đã bị mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp.

Hắn cứng ngắc quay đầu nhìn ma pháp sư đã chết, trong lòng sợ hãi, trên mặt viết đầy ý nghĩ mà sợ.

Ngôn Băng thu hồi súng ngắm, nhìn kỵ sĩ lạnh lùng hỏi:

- Ngươi đi với ta không?

Sở dĩ cô giết ma pháp sư, là cho rằng người như vậy không thích hợp ở lại thành Huyền Vũ, dù cho hắn là ma pháp sư cấp 6.

Vũ Điền giật giật yết hầu, hỏi:

- Sẽ cho ta giải dược ư?

Ngôn Băng gật đầu lạnh nhạt nói:

- Đương nhiên, làm việc đủ năm năm, ngươi có thể khôi phục tự do.

- Được, ta trở về với ngươi.

Vũ Điền không do dự, đã vội vàng gật đầu đáp ứng.

Sắc mặt Ngôn Băng dễ nhìn hơn chút, lấy chìa khóa ra cởi khóa còng cho kỵ sĩ, thả hắn ra.

- Ngươi ở đây chờ một chút.

Cô lạnh lùng căn dặn một câu.

- Được.

Vũ Điền thành thật đứng tại chỗ, nhìn thiếu nữ tóc tím thuyết phục những người khác.

Tầng hai, Ly Nguyệt cứu Hải Yêu ra, lại mở xiềng xích cho những nô lệ khác, một ít nô lệ không phối hợp, thì bị bỏ lại trong lồng sắt.

Làm xong những thứ này, nữ tử tóc trắng lại lên lầu ba. Cô và Ngôn Băng tuân theo truyền thống của thành Huyền Vũ, mang toàn bộ vật đáng tiền nơi đây đi, không sót lại thứ gì.

- Còn có thứ tốt nào không?

Ngôn Băng nhìn nữ tử tóc trắng từ trên lầu đi xuống.

- Không còn gì, đều ở nơi này.

Ly Nguyệt lắc đầu, chỉ vào túi da thú căng phồng trên người nô lệ.

- Vậy thì đi thôi.

Ngôn Băng cười cười.

- Ừm, trở về.

Ly Nguyệt nhếch khóe môi, lần này ra ngoài thu hoạch được rất nhiều.

Vũ Điền xoay người lại nhìn những nô lệ không phối hợp, thấp giọng nói:

- Các hạ, mọi người ở đây đều thấy các ngươi cứu mạng bọn họ, ngươi không sợ bị Công Tước phát hiện sao?

Mắt Ngôn Băng lóe lóe, nghiêng đầu nhìn về phía Ly Nguyệt nói:

- Cũng đúng, nếu không thì diệt khẩu đi, đừng kiếm chuyện cho đại nhân.

- Ừm, có thể.

Ly Nguyệt cầm súng ngắm, mở ống hãm thanh, những nô lệ xung quanh chìm trong im lặng chết chóc, những nô lệ còn trong lồng thì kinh hãi trợn mắt há miệng cầu xin sự thương xót nhưng không lời nào thốt ra được. Ly Nguyệt thấy mục đích uy hiếp đã đạt được, liền tắt ống giảm thanh, tiếng cầu xin sợ hãi truyền vào tai.

- Đừng giết ta, ta sẽ rời đi với các ngươi.

- Van cầu các ngươi, ta sẽ không nói, một câu nói cũng sẽ không nói.

-....

Nô lệ trong lồng sắt liên thanh cầu xin tha, thiếu chút nữa quỳ trên mặt đất dập đầu.

- Vậy đều đi theo ta.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói.

Cô quyết định sau khi trở về thành Huyền Vũ, để những nô lệ trong lồng sắt làm việc đào mỏ một thời gian. Cuối cùng, cả tiệm nô lệ đều bị lấy sạch, các nô lệ đứng xếp hàng ra ngoài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận