Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1591: Học Viện Ma Pháp

Chưng cất rượu rất tốn thời gian và sức lực, rượu ngon càng đòi hỏi cao hơn, phải mất thời gian hơn bình thường.

- Vẫn là cung không đủ cầu.

Mục Lương nhíu mày.

- Mục Lương, chúng ta có thể mở rộng quy mô Xưởng Chưng Cất Rượu.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Đúng là phải làm lớn hơn.

Mục Lương đáp.

Không mở rộng quy mô nhà xưởng thì làm sao có thể sản xuất nhiều rượu, kiếm lời tinh thạch ma thú nhiều hơn.

Anh muốn mau chóng sản xuất rượu mới, càng sớm càng tốt, nên hoàn thành trước khi bắt đầu hội đấu giá.

Tiếp đó là mượn nhờ các quý tộc và phú thương tới tham gia hội đấu giá kia mang rượu của thành Huyền Vũ trở về, để nhiều người biết thành Huyền Vũ có rượu ngon, từ đó các đơn đặt hàng lớn sẽ kéo đến ồ ạt.

- Mở rộng quy mô rất tốt.

Đôi mắt của Đồ Lan tỏa sáng.

Nhìn dáng dấp của cô giống như là ước gì có thể biến toàn bộ thành Huyền Vũ thành nhà máy chưng cất rượu.

- Chọn ngày không bằng gặp ngày, vậy thì bắt đầu ngay bây giờ đi.

Mục Lương quyết định.

- Ngay bây giờ?

Khuôn mặt mũm mĩm của Đồ Lan lộ vẻ sửng sốt.

- Ừ, ta chuẩn bị dời Xưởng Chưng Cất Rượu ra xa Khu vực Nhà xưởng, biến thành một nơi độc lập.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng.

Rượu tuy ngon nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ không an toàn rất lớn, rốt cuộc thì một vài loại rượu nồng độ cao rất dễ cháy.

Hơn nữa Khu vực Nhà xưởng ở Ngoại Thành không có đất trống để mở rộng Xưởng Chưng Cất Rượu, cho nên anh dứt khoát di chuyển toàn bộ ra bên ngoài.

Đồ Lan cung kính nói:

- Thành chủ đại nhân an bài thì tốt rồi, ta sẽ toàn lực phối hợp.

- Ừ, ta đi trước xây nhà xưởng mới.

Mục Lương xoay người đi ra ngoài.

Anh rời đi Xưởng Chưng Cất Rượu, bay lên không trung rời xa khu Nhà xưởng, tìm một khối đất trống cách đó một ngàn mét, tiếp theo dùng lưu ly để xây một nhà máy chưng cất rượu mới.

Xưởng Chưng Cất Rượu rất lớn, lớn hơn xưởng cũ gấp bốn lần, hơn nữa còn có thêm một nhà máy chuyên dùng để lên men.

Nhà máy lên men rất lớn, hơn nữa tạo hình kì lạ, vừa nhìn rất giống một cái bánh vòng cực lớn.

- Tiểu Bát, tới đây.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, liên lạc Thú Điều Khiển Thời Gian Tám Vằn.

Tiểu Bát là tên mà anh đặt cho nó, hoàn toàn kế tục truyền thống đặt tên dễ nhớ như trước đây.

Qua thêm vài phút đồng hồ, nó mới xuất hiện trong tầm mắt của Mục Lương.

Nó chạy như bay từ xa tới, sau khi đến trước mặt anh thì đầu tiên là dùng đầu cọ người anh để làm nũng.

- Ha ha ha, ngoan nào.

Mục Lương vươn tay xoa đầu Thú Điều Khiển Thời Gian Tám Vằn, mớm cho nó một ngàn điểm tiến hóa.

Anh chỉ vào khoảng đất trống ở trung tâm nhà máy lên men, dịu dàng dặn dò:

- Sau này ngươi sẽ ở lại đây, hỗ trợ chưng cất rượu.

Năng lực của nó rất thích hợp để chưng cất rượu, có thể làm quá trình lên men nhanh hơn, từ đó nâng cao sản lượng rượu.

Ô ô~~~

Nó gật đầu, nhẹ nhàng nhảy lên tiến vào khu đất trống trung tâm nhà máy lên men.

Mục Lương suy nghĩ một chút, cầm ra một hạt giống từ không gian tùy thân rồi gieo xuống đất trống, tiếp theo lại thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh để hạt giống cấp tốc nảy mầm.

Chỉ sau thời gian mấy hơi thở thì khu vực vốn dĩ là đất trống đã biến thành rừng rậm, Thú Điều Khiển Thời Gian Tám Vằn ẩn náu trong đó, đứng bên ngoài sẽ không thể nhìn thấy nó.

- Trước hết cứ như vậy đi.

Mục Lương phủi tay, hài lòng nhìn nhà xưởng mới.

- Mới một hồi không thấy mà ngươi đã xây dựng xong rồi.

Nguyệt Thấm Lan từ đằng xa đi tới, nhìn nhà xưởng mới đột ngột mọc từ dưới đất lên, không khỏi cảm thán một tiếng.

Mục Lương mỉm cười, dịu dàng nói:

- Ngươi sắp xếp người tới lắp đặt thiết bị đi, mau chóng đưa vào sử dụng.

- Không thành vấn đề.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu đáp ứng.

………..

Nội Thành, Thành Huyền Vũ.

Ở một chỗ cách khu Trung Ương một ngàn mét, một trường học mới được xây tại đó.

Trường học không lớn, chỉ có bốn tòa nhà dạy học năm tầng, không hề thu hút.

Dù trường học không lớn nhưng lại có tiện nghi cuộc sống đầy đủ, bởi vì đây là trường học được quản lý theo phương thức khép kín.

Phía trên cổng chính trường học treo năm chữ lớn: Học Viện Ma Pháp.

Bên trong bức tường cao năm mét, bọn nhỏ đang xếp hàng nhận lấy đồ dùng hàng ngày.

Trước đội ngũ, Ngải Lỵ Na la lớn:

- Mọi người xếp thành hàng, lần lượt tiến lên nhận lấy đồ dùng hàng ngày của mình, một lúc nữa ta sẽ mang các ngươi đến ký túc xá.

Những đứa bé trước mắt đều là người có linh tính, tất cả đều được Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng tìm thấy ở thành Tát Luận.

Hôm nay là ngày đầu tiên Học Viện Ma Pháp chính thức khai giảng.

Bọn nhỏ sẽ được chia thành hai đợt để tiến vào trường học, buổi sáng dành cho những đứa bé đến từ thành Tát Luận, buổi chiều là những đứa bé có linh tính ở ở thành Huyền Vũ.

Trong đội ngũ, Tiểu Quả chớp mắt tò mò dò xét hoàn cảnh xung quanh.

Đôi môi hồng của cô bé khẽ nhếch, nhỏ giọng nói:

- Sau này ta sẽ sinh sống ở đây sao?

Sau khi khảo thí ra linh tính thì cô bé đã được sắp xếp ở tạm trong thành Huyền Vũ, mỗi ngày ăn no ngủ ngon, còn có quần áo mới để mặc, tinh thần và diện mạo đã tốt hơn rất nhiều.

Trong vài ngày ở thành Huyền Vũ, cô bé đã hoàn toàn yêu thích nơi đây, vừa sạch sẽ vừa an toàn, còn không bị đám lưu manh bắt nạt.

- Thật tốt.

Tiểu Quả nhẹ giọng lẩm bẩm, có chút xuất thần đứng tại chỗ.

- Tiểu Quả, đừng ngẩn người nữa, mau lên đây cầm đồ dùng hàng ngày.

Ngôn Băng lạnh lùng nhắc nhở.

Tiểu Quả lấy lại tinh thần, sau đó phát hiện những người xếp hàng trước mình đã lãnh đồ dùng hàng ngày, chỉ còn bản thân là hai tay trống trơn.

- Còn ngẩn người nữa sao?

Giọng của Ngôn Băng tăng cao hơn một chút.

- Xin lỗi.

Gương mặt xinh xắn của Tiểu Quả ửng đỏ, vội vã đi tới trước.

Ngải Lỵ Na nghiêng người tới trước, xụ mặt hù dọa:

- Ngày mai chính thức giảng bài, nếu ngươi còn đứng thất thần thì sẽ bị đánh vào lòng bàn tay.

- Sẽ không có lần sau.

Tiểu Quả đỏ mặt, vội vàng lắc đầu.

Ngải Lỵ Na đứng thẳng người, ra hiệu nói:

- Tốt, trong mỗi rương lấy một món, tiếp đó ta sẽ mang các ngươi đến ký túc xá, nhân tiện làm quen với hoàn cảnh trong học viện.

- Vâng.

Tiểu Quả đặt lực chú ý vào mấy cái rương gỗ trước mặt

Bên trong rương gỗ thứ nhất là bàn chải đánh răng mới, rương thứ hai là khăn mặt, rương thứ ba là sữa tắm.

Ngoại trừ sữa tắm còn có dầu gội đầu, xà bông thơm, ly nước, sổ tay, bút chì, kem đánh răng và những thứ khác, tổng cộng có mười mấy món đồ.

- Nhiều đồ quá.

Tiểu Quả hơi ngả người về phía sau, dùng vạt áo để đựng đồ vật vừa mới lãnh tới.

Ngải Lỵ Na dặn dò:

- Đây đều là những thứ sau này các ngươi phải dùng đến, nhớ là phải cất kỹ, không được vứt bừa bãi.

- Vâng ~~~

Bọn nhỏ tràn đầy hưng phấn đáp lời.

- Bây giờ đi theo ta, chúng ta sẽ đến ký túc xá.

Ngôn Băng xoay người, cất bước đi về phía tòa nhà ký túc xá.

Bọn nhỏ vội vàng ôm đồ vật theo sau, vừa đi vừa nghe Ngải Lỵ Na giới thiệu hoàn cảnh xung quanh.

Ngải Lỵ Na giơ tay chỉ vào tòa nhà lầu trước mặt, nói:

- Toà nhà lớn nhất là tòa nhà dạy học, toà nhà bên trái là nhà ăn và phòng huấn luyện, hai toà nhà bên phải là ký túc xá, nam nữ tách ra….

Bọn nhỏ gật đầu lia lịa, chậm rãi đi tới lầu dưới ký túc xá.

Bạn cần đăng nhập để bình luận