Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 846: Cuối Cùng, Cũng Về Đến! Hạ Lạc Bắt Đầu Cuộc Sống Mới



Sắc trời u ám, trên tầng mây Ưng Lửa đang dùng hết sức lực tiến về phía trước.

Bên trong khoang thuyền lưu ly, Nguyệt Phi Nhan mặc Khôi Giáp Chu Tước, đi qua đi lại tại chỗ, đôi mắt màu đỏ của cô nhìn chăm chú ra bên ngoài, vẫn thấy bầu trời màu xám bất biến.

- Phi Nhan, ngươi đừng xoay quanh nữa, ta nhìn mà choáng đầu.

Ly Nguyệt che mắt chóng mặt nói.

Nguyệt Phi Nhan nghiêng đầu nhìn Mục Lương, hỏi:

- Mục Lương, đã sắp tới thành Huyền Vũ đúng không?

- Còn cỡ khoảng chừng nửa canh giờ.

Mục Lương mỉm cười đáp.

Anh có thể cảm nhận được, khoảng cách với Rùa Đen đang càng ngày càng nhanh chóng gần hơn.

- Còn nửa tiếng.

Nguyệt Phi Nhan không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống, tiếp tục chờ đợi.

Cô rời khỏi thành Huyền Vũ hơn mười ngày, hiện tại sắp về đến, tâm trạng có hơi kích động.

Còn có vài người cũng kích động là Hạ Lạc và Hổ Tây.

Hạ Lạc đã rất lâu chưa tới thành Huyền Vũ, cô rất tò mò về sự thay đổi của nơi đó, đồng thời lại thấy hưng phấn, cô sắp bắt đầu cuộc sống khác với trước đây.

Hổ Tây cũng có tâm trạng phức tạp, đến thành Huyền Vũ thì cách sống phải thay đổi rồi.

- Chắc nhóm Tiểu Nặc đang chờ ngươi.

Ly Nguyệt nhìn Mục Lương.

- Đúng vậy.

Mục Lương cười cười.

Lần đầu tiên rời khỏi thành Huyền Vũ lâu như vậy, không biết mấy người thiếu nữ tai thỏ đã quen chưa.

Trước đây không lâu, tiểu hầu gái gọi điện tới lần thứ ba đều là hỏi thăm bọn họ có phải rất nhanh sẽ đến thành Huyền Vũ không.

Mục Lương đứng lên, đi tới sát mép khoang thuyền lưu ly, sau đó ngồi xổm người xuống, tay dán trên sàn nhà lưu ly.

Ở vị trí lòng bàn tay tiếp xúc thì lưu ly phân giải rồi biến mất, lòng bàn tay chạm vào lông vũ của Ưng Lửa.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, cho Ưng Lửa ăn 100 điểm tiến hóa.

Du du...

Ưng Lửa hót một tiếng hài lòng, tốc độ lại tăng lên một phần nữa.

Hơn hai mươi phút sau, Ưng Lửa bắt đầu hạ độ cao, xuyên qua tầng mây đáp xuống mặt đất.

Dưới tầng mây màu xám tro, Rùa Đen to lớn an tĩnh nằm sấp.

- Oa.

Nguyệt Phi Nhan gào lên một tiếng, vội vã đứng lên ghé vào trên vách khoang lưu ly, nhìn thấy thành Huyền Vũ quen thuộc thì thở dài một hơi.

- Rốt cuộc đã trở về.

Hi Bối Kỳ cũng hưng phấn hô lên.

- Đây là thành Huyền Vũ?

Hạ Lạc trợn tròn mắt.

Cô trừng đôi mắt màu cam, ngẩn người nhìn Rùa Đen to lớn không có giới hạn, điều này có sự khác biệt quá lớn với thành Huyền Vũ cùng trong trí nhớ.

- Đúng rồi, ta quên nói với ngươi, Tiểu Huyền Vũ lại tiến hóa, hình thể lớn gấp mười lần.

Nguyệt Phi Nhan đắc ý nói.

- Tiểu Huyền Vũ lại tiến hóa...

Hạ Lạc trong ngóng đáp lời.

Chỉ là cô nghe cô gái tóc đỏ nói, Man Thú Hoang Cổ này tiến hóa đơn giản như uống nước vậy?

- Hiện tại Tiểu Huyền Vũ là Man Thú Hoang Cổ cấp mười.

Hi Bối Kỳ nói bổ sung.

- Cấp mười!!

Hạ Lạc mở to đôi môi hồng, lại một lần nữa bị dọa sợ ngây người.

- Chuẩn bị đáp xuống rồi.

Mục Lương nhắc nhở một câu.

- Vâng.

Các cô gái cùng đồng thanh đáp lại.

Ưng Lửa hót vang ra tín hiệu cảnh cáo, sau đó xoay quanh một vòng trên bầu trời ở thành Huyền Vũ, hạ cánh vào sân thượng ở Sơn Hải Quan.

- Mục Lương, vì sao không trực tiếp trở về Trung Ương?

Nguyệt Phi Nhan không hiểu hỏi. Mục Lương giải thích:

- Nếu đã trở về thì tiện đường tuần tra một chút đi.

Ngoại trừ tiện đường thị sát, còn có thể yên ổn lòng dân, nâng cao ấn tượng ở trong lòng người dân trong thành.

Bịch...

Ưng Lửa thu cánh, đáp chính xác xuống trên sân thượng.

Bịch bịch bịch...

Tiếng bước chân chỉnh tề của truyền đến, Đại An Ti mang theo Thành Phòng Quân đóng giữ ở Sơn Hải Quan tiến lên nghênh đón.

Bậc thang lưu ly được nhân viên phục vụ đẩy tới, chở khách trên khoang thuyền lưu ly.

Mục Lương đi ra khoang thuyền lưu ly, đầu tiên anh nhìn Sơn Hải Quan, sau đó mới đưa mắt nhìn đám người Đại An Ti.

- Hoan nghênh thành chủ đại nhân trở về.

Đại An Ti cung kính giơ tay lên chào theo kiểu quân đội.

- Hoan nghênh thành chủ đại nhân trở về.

Nhóm Thành Phòng Quân cũng nhấc tay cúi chào.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu ra hiệu, cất bước đi xuống khoang thuyền lưu ly.

Phía sau hắn có đám người Ly Nguyệt đi theo.

- Thành chủ đại nhân.

Đại An Ti giơ tay lên cúi chào lần thứ hai.

Cô nhận mệnh lệnh, biết được ngày hôm nay Mục Lương sẽ trở về, cho nên sáng sớm đã huấn luyện Thành Phòng Quân thật tốt, chuẩn bị công việc nghênh đón

- Ừm, ba cổng pháo đài cũng không có vấn đề gì lớn chứ?

Mục Lương lạnh nhạt hỏi.

Đại An Ti lắc đầu đáp:

- Không có, mọi việc đều như trước.

- Vậy thì tám giờ đêm ngươi đến phòng họp trong cung điện, tham gia đại hội báo cáo công tác.

Mục Lương nhìn nữ nhân tóc xanh dặn dò.

Đại hội báo cáo công tác?

- Vâng.

Đại An Ti chớp chớp đôi mắt màu xanh, mặc dù không hiểu đó có nghĩa là gì, nhưng cô vẫn nghiêm túc đáp lại.

- Ngươi đi mau đi.

Mục Lương khoát tay áo, cất bước đi vào Sơn Hải Quan, đi vào Phố Buôn Bán.

Hộ vệ Trung Ương vội vàng đuổi theo, bảo vệ Mục Lương ở chính giữa, dùng đội hình sát cánh nhau đi tới.

Lúc này, Phố Buôn Bán vẫn còn tiếng người huyên náo như trước tuy có ít người giao dịch, nhưng người ở lại thì không thiếu chút nào.

Bọn họ có mặt ở nơi này là muốn tìm kiếm các cơ hội, muốn vĩnh viễn ở lại chỗ này, không muốn trở về thành Ngự Thổ.

Trong những người này, có rất nhiều người đang tránh né kẻ địch, bởi vì thành Huyền Vũ không cho phép tự đánh lộn ẩu đả ở bên trong, cái quy định này thành ô dù cho bọn họ.

- Nhiều người quá...

Hạ Lạc mở cái miệng nhỏ nhắn giống như một đứa trẻ hiếu kỳ, nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút.

- Đã trôi qua nhiều ngày như vậy thế mà còn nhiều người như vậy.

Ly Nguyệt cảm thấy ngoài ý muốn nói.

- Rất nhiều người đều đi lang thang.

Mục Lương nhìn lướt hai lần, nhìn thấy không ít người ngồi bên cạnh đường.

- Đại nhân, cuối cùng ngươi đã trở về.

Giọng nói quyến rũ truyền đến.

Hồ Tiên xuất hiện, một bước lắc một cái đi tới Mục Lương.

- Vừa mới về.

Sắc mặt của anh lộ nét cười, đã hơn mười ngày không gặp nữ nhân đuôi hồ ly nên anh rất nhớ.

Con ngươi màu đỏ rực của Hồ Tiên lóe lên ánh sáng, quét mắt nhìn mái tóc dài màu cam của Hạ Lạc, vẻ mặt cô kỳ lạ.

Đôi tai hồ ly của Hồ Tiên run run, thanh lịch tao nhã nói:

- Mau trở về thôi, Mễ Nặc đang chờ ngươi.

Cô có mặt ở Phố Buôn Bán vì có một đơn hàng lớn nên khách hàng muốn đàm phán với cô, đã nói xong mới có thể chạy vội về Cung điện.

Mà đơn hàng lớn này đến từ thành phố cỡ trung có đường đi cách đây ba ngày.

- Được.

Mục Lương chịu đựng xúc động muốn sờ lỗ tai của Hồ Tiên, anh cất bước đi tới Úng Thành.

Hồ Tiên vung cánh tay mảnh nhỏ, lộ ra lúm đồng tiền như hoa nói:

- Đại nhân, tối nay ta tới tìm ngươi.

Mục Lương không quay đầu lại phất phất tay, ngoài miệng không có đáp lại nhưng trong lòng lại nói thầm một tiếng hồ ly tinh.

Đám người xuyên qua Úng Thành, ngồi lên xe ngựa lao vào phía trong thành.

Dọc theo đường đi, Hạ Lạc duy trì trạng thái nhìn xung quanh, muốn nhận thức lại thành Huyền Vũ.

- Lại có rất nhiều thực vật xanh.

Hạ Lạc sợ hãi thán phục không thôi.

Trên đường chính đi vào nội thành, ven đường trồng rất nhiều cây xanh.

Cỏ nhỏ thông thường tương đối nhiều, tuy mỗi một buội cây không cao, cũng không rậm rạp mà vẫn khiến người ta thán phục như cũ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận