Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2292: Ngươi Nịnh Nọt Nhiều Như Vậy Chính Vì Mục Đích Này?

Nữ chính nhắc nhở:

- Đạo diễn, tiểu thư Phi Nhan tới rồi.

- Hở?

Nguyệt Thấm Di sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía sau.

Nguyệt Phi Nhan phất tay nói:

- Mẹ, ngươi cứ làm việc của mình trước đi, làm xong rồi lại nói.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Di sáng lên, hớn hở nói:

- Ừ!

Cô xoay người, giọng điệu đã hiền hòa hơn rất nhiều:

- Quay thử một lần xem sao, nếu không có vấn đề thì bắt đầu quay.

- Vâng.

Các diễn viên đồng thanh đáp lại.

Nguyệt Phi Nhan ngồi gác chéo chân, tay trái chống gò má, nhìn mọi người tất bật qua lại, dần dần cảm thấy hứng thú, rồi đứng lên đi tới trước, nhẹ nhàng dừng ở bên cạnh Nguyệt Thấm Di.

- Tại sao hôm nay đột nhiên lại tới đây thế?

Nguyệt Thấm Di quay đầu nhẹ giọng hỏi.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Đã lâu rồi ta chưa thấy mẹ, cho nên đặc biệt tới thăm nha.

- Ai nha, nghe được lời này thật là cảm động.

Đôi mắt xanh biển của Nguyệt Thấm Di hiện ra ý cười, vươn tay xoa đầu cô gái tóc đỏ.

Nguyệt Phi Nhan nghiêng đầu một chút, thanh thúy nói:

- Mẹ, hình như tóc ngươi dài hơn rồi phải không?

- Ừ, ta bận quá, không có thời gian đi cắt tóc.

Nguyệt Thấm Di khẩy một lọn tóc.

Nguyệt Phi Nhan cười nói:

- Hì hì, mẹ của ta rất xinh đẹp, có để tóc dài cũng đẹp nha.

- Hôm nay ngươi làm sao vậy, cái miệng thật ngọt?

Nguyệt Thấm Di hơi nhướng mày, cong môi cười.

- Ta chỉ nói thật thôi mà.

Nguyệt Phi Nhan chớp chớp đôi mắt đỏ.

Nguyệt Thấm Di cười tươi như hoa nói:

- Mặc dù ngươi nói thật nhưng ta cảm thấy cắt ngắn một chút sẽ thuận tiện hơn, nếu không thì sẽ bị mọi người nhận nhầm ta thành em gái mất.

- Cũng đúng, tuy là ta có thể phân rõ cả hai, nhưng người khác thì chưa chắc.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói.

Nguyệt Thấm Di ưu nhã hỏi:

- Được rồi, ngươi đang có ý đồ gì, nói mẹ biết được không?

Nguyệt Phi Nhan chớp mắt, chỉ về phía sân quay chụp, hỏi:

- Mẹ, ta có thể thử một chút không?

- Ngươi muốn đóng phim à?

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc thốt lên.

- Ta chỉ muốn thể nghiệm một lần thôi, ngươi có nhân vật nào để ta lộ mặt không? Đến lúc đó Hi Bối Kỳ và những người khác xem truyền hình nhìn thấy ta sẽ phải hoảng sợ nhảy dựng lên.

Nguyệt Phi Nhan chống nạnh bật cười ha ha.

Nguyệt Thấm Di xoa huyệt thái dương, buồn cười nói:

- Ngươi nịnh nọt nhiều như vậy chính vì mục đích này?

- Chủ yếu là ta muốn thể nghiệm nha.

Nguyệt Phi Nhan thành thật nói.

- Được rồi, để ta suy nghĩ một chút...

Nguyệt Thấm Di trầm tư một hồi.

Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm:

- Nếu như không có thì bỏ đi, dù gì thì đây chỉ là ý muốn nhất thời của ta mà thôi.

Vài giây sau, đôi mắt xanh biển của Nguyệt Thấm Di sáng lên, thanh thúy nói:

- Có rồi, ta có thể cho thêm một nhân vật hầu gái đi theo nữ chính, như vậy ngươi có thể lộ mặt khoảng hai phút.

- A, hầu gái sao?

Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên hỏi lại.

Nguyệt Thấm Di ưu nhã gật đầu:

- Ừm, chỉ có nhân vật này thôi.

Nguyệt Phi Nhan cắn môi dưới do dự một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu nói:

- Được rồi, hầu gái thì hầu gái.

Nguyệt Thấm Di cười tươi như hoa nói:

- Rất tốt, con gái của ta không làm giá, như vậy vô cùng tốt.

- Hừ.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi hừ một tiếng.

- Bây giờ, ngươi đi thay quần áo, chọn một bộ ở trên giá bên kia, tất cả đều là trang phục hầu gái.

Nguyệt Thấm Di chỉ vào một giá áo gần đó, bên trên treo rất nhiều quần áo.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Phi Nhan lên tiếng, chạy bước nhỏ tới trước giá áo, chọn một bộ trang phục hầu gái màu đen trắng, khoa tay múa chân một hồi rồi xoay người vào phòng thay quần áo.

Nguyệt Thấm Di vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người, lạnh nhạt nói:

- Tất cả dừng lại, tạm thời thêm một nhân vật hầu gái chỉ xuất hiện ở trong cảnh quay này, mọi người tận lực phối hợp với nhau.

- Vâng.

Các diễn viên lên tiếng đáp lại.

Không bao lâu, cô gái tóc đỏ thay quần áo xong xuôi đi ra, cột tóc hai chùm trở lại bên cạnh Nguyệt Thấm Di.

Nguyệt Thấm Di vỗ vai của con gái, giảng giải:

- Được rồi, bây giờ ngươi đi theo sau lưng Uyển Nhi, nhân vật của ngươi không có lời kịch, cho nên không cần lên tiếng, nhớ chưa?

- Vâng!

Nguyệt Phi Nhan tràn đầy phấn khởi bước vào sân quay chụp, đứng ở phía sau nữ chính.

- Tiểu thư Phi Nhan, ngươi đừng quá khẩn trương.

Uyển Nhi nhỏ giọng nói.

- Hừ, còn lâu ta mới khẩn trương.

Nguyệt Phi Nhan nói với đôi mắt hưng phấn.

Nguyệt Thấm Di vỗ tay lần nữa, lạnh nhạt nói:

- Được rồi, mọi người cứ quay như vừa rồi, nghe tiếng gõ bảng thì bắt đầu diễn.

- Vâng!

Mọi người đồng thanh đáp, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc và phục sức, sau đó đứng ở vị trí đã được chỉ định trước đó.

Nguyệt Thấm Di hơi nâng cằm lên, nhân viên hậu đài hiểu ý, lập tức gõ bảng.

- Cùm cụp ~~~

- Ba, hai, một, bắt đầu!

Khi nhân viên hậu đài dứt lời, các diễn viên lập tức nhập vai, cảm xúc trên mặt mỗi người phong phú và thay đổi liên tục, mọi người phối hợp ăn nhịp với nhau biểu diễn cố sự ở trong kịch bản.

Nguyệt Phi Nhan đi theo sau lưng nữ chính, im lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Trong mắt cô lộ ra thần sắc kinh ngạc, hóa ra diễn kịch lại vui như vậy.

Nguyệt Thấm Di nhìn chằm chằm con gái, thấy đôi mắt đỏ của cô trợn tròn, có chút thất thần.

Cô co giật khóe miệng, trong lòng an ủi bản thân không nên quá xoi mói.

Qua thêm vài phút đồng hồ, nhân viên hậu đài lại gõ bảng lần nữa theo chỉ định của Nguyệt Thấm Di, kết thúc phân cảnh quay chụp lần này.

- Được rồi, mọi người nghỉ ngơi mười phút.

Nguyệt Thấm Di lạnh nhạt nói.

- Vâng!

Các diễn viên lên tiếng, nhanh chóng xả vai rồi tụm năm tụm ba rời đi.

- Mẹ, ngươi cảm thấy thế nào?

Nguyệt Phi Nhan hào hứng đi tới trước mặt Nguyệt Thấm Di, đôi mắt lấp lánh như sao trời, giống như là đang nói ngươi mau khen ta đi.

-...Rất tốt, diễn xuất còn tốt hơn cả Uyển Nhi nữa.

Nguyệt Thấm Di mỉm cười khen ngợi con gái, trong lòng thầm xin lỗi nữ chính.

Nguyệt Phi Nhan đắc ý nói:

- Hì hì, ta biết là ta có thiên phú mà, đến lúc đó nhất định sẽ dọa Hi Bối Kỳ và mẹ Thấm Lan nhảy dựng.

- Ngươi vui là được rồi.

Nguyệt Thấm Di chậm rãi thở phào một hơi.

……….

Vương quốc Người Thú, Mục Lương đang đứng bên cạnh nguồn nước duy nhất trong vương thành.

Đó là một hồ nước với đường kính chưa tới trăm mét, nước trong hồ có màu vàng nhạt, hiển nhiên là đã bị ô nhiễm.

Hồ không lớn, bên hồ không hề có vòng bảo hộ, rất nhiều rác rưởi đang trôi nổi trên mặt hồ và toả ra mùi hôi thối nhàn nhạt.

Huyền Điểu cung kính nói:

- Bệ hạ, nơi này chính là nguồn nước chung của Vương Thành.

Mễ Nặc dò đầu nói:

- Các ngươi không ăn hư bụng cũng là rất thần kỳ.

- Ừm.

Ly Nguyệt gật đầu nhận đồng.

Huyền Điểu nhìn rác rưởi trôi đầy mặt hồ, khoé miệng co giật một cái.

- Các ngươi nên bảo vệ nguồn nước mà không nên để nó bị ô nhiễm như vậy.

Mễ Á nghiêm mặt nói.

Ngải Lỵ Na gật đầu nhận đồng:

- Đúng vậy, ta thật sự không biết làm thế nào mà các ngươi có thể sống đến bây giờ nữa.

Huyền Điểu xấu hổ cúi đầu, Thú Vương đời trước hoàn toàn không hề cân nhắc về vấn đề này, chỉ suy nghĩ làm thế nào để lấp đầy bụng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận